Cho đến một năm trước, trong lễ hội hoa xuân, Lôi Khúc nhìn trúng nhan sắc của nàng, muốn nạp nàng làm thiếp.
Lôi Khúc vốn nổi danh háo sắc, cứ thấy gái đẹp ở nhà nào là cho người đến gõ cửa nhà đó, chủ yếu muốn nạp người vào phủ làm thiếp.
Nếu đơn giản từ chối hắn được cũng không khiến hai cha con nàng phải đau đầu.
Trước giờ không ai dám đắc tội với hắn.
Hắn không chỉ là cháu của Lôi Hằng, thượng thư hình bộ mà còn là con trai duy nhất của công chúa Bình Lan.
Hàm Thanh không muốn gả cho hắn làm thiếp, cha nàng càng không muốn gả nàng cho hắn. Cơ mà Hàm Tuấn chỉ là một chủ sự nho nhỏ ở hộ bộ, nào có quyền lực gì lớn lao đâu. Cuối cùng hai cha con quyết định, nàng sẽ giả vờ mắc bệnh nặng khó chữa, đi về quê ngoại ở Hạ Sơn để dưỡng bệnh. Lấy lí do này để từ chối Lôi Khúc.
Qua một thời gian, cha nàng báo tin, Lôi Khúc không có động tĩnh gì mới, Hàm Thanh mới thả lỏng người.
Ngoài chuyện đó, còn có sự nghi kị của hoàng đế với các thế gia, Bình Lan công chúa không còn quyền lực một tay che trời như xưa.
Hàm Thanh thở phào nhẹ nhõm, muốn trở về kinh thành thăm cha thì lại nghe tin ông bị Tống giam.
Vừa mới đặt chân vào trong thành lại bị Lôi Khúc cho người tới chặn đường, nói chuyện mang hàm ý đe doạ.
Hàm Thanh lờ mờ nhận ra, việc cha nàng bị tống giam có liên quan đến Lôi Khúc.
Hàm Thanh không muốn làm thiếp một kẻ như Lôi Khúc. Nhưng nếu không thì sao, hắn nói, hắn chắc chắn sẽ tạo ra chứng cớ đầy đủ đổ tội cho cha nàng.
Hàm Thanh thẫn thờ bước đi theo một nô tì dẫn đường, những suy nghĩ liên tục chồng chéo lên nhau.
Hàng rào trúc xanh rải hai bên con đường mòn lát đá, ở dưới là những khóm hoa nở, vườn xuân xinh đẹp, nhưng Hàm Thanh không có tâm trạng để ý cảnh vật xung quanh.
Vừa trở về, Tề Lãng Thần đã trông thấy thiếu nữ từ đằng xa. Gió thổi, khiến cho tán trúc khẽ lay động, thấp thoáng một bóng dáng mặc váy trắng điểm hoa lan, tha thướt yêu kiều.
Hắn khẽ nhíu mày.
Khấu Lý ở một bên nhanh nhảu nói với hắn.
“Biểu ŧıểυ thư mới trở về kinh thành, người mới gặp phu nhân xong, được phu nhân sắp xếp ở Lê Thanh Viện. Nhị gia có muốn qua chào hỏi không…”
“Không cần!” Tề Lãng Thần thẳng thắn đáp, sau đó rẽ lối về nơi viện mình ở. Hắn vừa từ nhà giam trở về, cả người đều có vết máu và vết bẩn. Nàng đi đường xa trở về, người mệt mỏi vô cùng, gặp nàng không phải doạ nàng ngất đi sao?
Hàm Thanh đúng là có chút mệt mỏi vì đi đường xa, dù có lo lắng cho cha như thế nào, nàng cũng phải dưỡng sức. Nàng ngủ được nửa giấc thì lại dậy, bắt đầu suy nghĩ tình cảnh của bản thân.
Muốn cứu cha nàng thì phải tìm một người quyền lực không kém Lôi Hằng bao nhiêu, nhưng nàng quen biết ai đây?
Hàm gia suy tàn từ lâu, không có ai giữ chức tước quá cao trong triều.
Họ sẽ không vì Hàm Tuấn mà chống lại Lôi Hằng hay Bình Lan công chúa.
Người quyền lực nhất mà nàng quen chẳng phải chính là Tề Trạch Quốc Công đó sao, song ông ấy lại không muốn dây vào phiền phức này.
Còn cô mẫu, chẳng lẽ nàng lại không hiểu tính tình bà ấy. Hàm Chi Liên không phải là người quá cứng rắn, cực kì yêu thương chồng con, đại sự trong nhà đều nhất mực nghe theo phu quân Tề Trạch.
Cho dù biết nàng bị Lôi Khúc ép uổng, cho dù thương nàng, chỉ sợ bà vẫn khuyên bảo nàng nhẫn nhịn đi làm thiếp cho Lôi Khúc. Đặt lên bàn cân, nàng làm sao bằng trượng phu hay con trai của bà.
Nếu không nhờ được trưởng bối trong nhà.
Tề Trạch cùng Hàm chi Liên có hai người con trai đều giỏi giang xuất sắc.
Đại biểu ca là Tề Tín Minh không có ở kinh thành, ba năm trước đã bị đẩy đi trấn thủ biên quan cùng Tề Trạch.
Nhị biểu ca là Tề Lãng Thần, đang giữ chức Đô chỉ huy sứ ở Cẩm Y vệ.
Tề Lãng Thần…
Nghĩ về cái tên này, nàng khẽ run rẩy.
Không chỉ nàng, mà cả cái kinh thành này nghe tên hắn đều sẽ run rẩy.
Nghe nói, bất kì tội nhân nào được Tề Lãng Thần tra khảo sau đó đều sẽ không còn ra hình người. Hắn ra tay tàn độc, máu lạnh, không biết đến hai chữ nhân nhượng thương xót.