Hàm Thanh được Tề Lãng Thần bế vào trong màn trướng, đặt trên nệm mềm.
Hắn đè lên người nàng, vùi đầu vào cần cổ của nàng để hít ngửi.
Hàm Thanh khẽ run rẩy, dù đã quyết tâm nhưng trong lòng không phải không có chút lo sợ và hồi hộp.
“Sợ?” Hắn hỏi nàng.
“Xin huynh… nhẹ nhàng với ta…” Hàm Thanh cắn môi, hai tay nàng thẳng đuột xuống dưới, nắm chặt vạt váy của mình không buông.
Tề Lãng Thần cười nhẹ, hắn vuốt ve nàng, từ trên đỉnh đầu xuống tận thắt lưng của nàng mới dừng lại. Hắn tháo đai váy của nàng ra, chẳng mấy chốc, trên người nàng chỉ còn độc một chiếc yếm cùng tiết khố.
Thấy nàng nhắm chặt mắt đầy căng thẳng, hắn thở dài:
“Muội mở mắt ra, thả lỏng, muội làm như vậy chẳng khác nào ta đang cưỡng ép muội.”
Hàm Thanh lại mở mắt. Đôi mắt hơi phiếm nước đầy sự sợ hãi, gật đầu với hắn.
Nhát như vậy, còn dám đến mê hoặc hắn.
Nhưng nàng như thế mới đáng yêu.
Tề Lãng Thần đặt làn môi mỏng lạnh lẽo của mình lên làn môi đào mềm mại kia. Chiếc lưỡi của hắn tách mở hàm răng nhỏ của nàng, tìm kiếm chiếc lưỡi phấn nộn ở phía trong.
Hắn đè lên người nàng, cả người nàng đều mềm và thơm như hoa.
Có chút không chịu nổi, đầu lưỡi của hắn bắt đầu quấy phá điên đảo, bừa bãi không theo bất kì một quy luật nào cả. Hắn đã túm được cái lưỡi nhỏ ấm áp của nàng, quấn chặt lấy nó.
Tâm trí Hàm Thanh nhiễu loạn, cảm giác những suy nghĩ đang dần biến mất.
Vừa hôn, hắn vừa cởi yếm của nàng vứt ra ngoài, bàn tay to lớn bóp lấy hai bầu vυ" no đủ.
Thật phấn nộn và mềm mại.
Hàm Thanh bị hắn giày vò đến khó chịu, theo phản xạ đặt một tay lên ngực hắn, lại cảm thấy da thịt của hắn quá thô, quá cứng so với da thịt nàng. Phải rồi, Tề Lãng Thần từ nhỏ đã học võ, hắn vừa cao lớn, da thịt cũng săn chắc thô dày. Người hắn vạm vỡ như vậy không hiểu sao lại dấy lên trong lòng nàng nhiều sợ hãi hơn.
Hắn ung dung xoa nắn bầu vυ" cùa nàng, lực xoa càng lúc càng dùng sức, nhũ hoa bị kẹt trong một khe hở giữa hai ngón tay thô ráp, đang dần cứng lại.
Kết thúc nụ hôn Tề Lãng Thần còn luyến tiếc, cắn môi dưới của nàng một cái.
Hàm Thanh không dám kêu đau, nàng sợ làm mất lòng hắn. Cho đến ngày cha nàng được thả, nàng quyết định sẽ thuận theo ý hắn.
Tề Lãng Thần rũ mắt xuống, nhìn thân thể kiều diễm như tuyết đã bị hắn lột sạch sẽ. Hàm Thanh tuy mảnh khảnh, nhưng đường nét cơ thể vô dùng đẹp, chỗ nào cần đầy đủ thì đầy đủ, chỗ nào cần gầy thì gầy. Hắn cười khẽ, chỉ vào ngực nàng mà nói:
“Nhìn muội thường ngày mỏng manh như vậy, không ngờ sau lớp vải, chỗ này thật là lớn.”
Dứt lời, Tề Lãng Thần cúi đầu, cắn một bên nhũ hoa của nàng, lực cắn hơi mạnh khiến cho nàng đau đớn.
“Ah… huhu… huynh nhẹ chút…”
Hàm Thanh cuối cùng không chịu nổi sức cắn như chó của hắn, nhịn không nổi nữa. Dù sao đi nữa, nàng vẫn là ŧıểυ thư được nuôi dạy nhẹ nhàng từ nhỏ đến lớn, làm gì bị đối xử thô bạo như vậy bao giờ.
Nghe thấy nàng than thở, hắn liền dừng động tác, đưa lưỡi liếʍ liếʍ trên đỉnh vυ", giống như để xoa dịu sau cú cắn vừa rồi.
Nhũ hoa bị dính nước bọt của nam tử, càng phủ một tầng nước bóng bẩy ướt át mê người.
Hắn lại không thể kiềm chế, vùi hẳn đầu mình vào vùng tuyết nhũ của nàng, thô bạo nhào nắn, thô bạo dùng miệng mà ngấu nghiến giày vò nó.
“Ah…”
Hàm Thanh đang cắn môi, bỗng chốc phải bật kêu ra tiếng. Hắn như vậy, sự sợ hãi khó khăn lắm mới áp chế được xuống lại dần nổi lên trong lòng.
Nhưng việc khiến nàng hoảng hốt hơn là, giữa hai chân nàng đang dần trở nên ngứa ngáy và ẩm ướt.
Hàm Thanh đỏ mặt, kẹp chặt hai chân lại, giống như là giấu diếm.
Tề Lãng Thần dù đã hai ba tuổi, nhưng là lần đầu làm chuyện này với nữ nhân. Hắn trước giờ không gần gũi với ai, đương nhiên không có thông phòng, mẹ hắn quản hắn cũng không được.
Bình thường hắn làm việc dứt khoát, ra tay không biết nặng nhẹ thành thói quen. Bây giờ hắn mới nhận ra người trong lòng hắn yếu đuối và mềm mại, nàng dễ tổn thương.
Tề Lãng Thần từ xưa đã yêu thích nàng. Mỗi lần nàng đến Tề Phủ hắn luôn cố gắng đến làm thân với nàng, nhưng không hiểu sao, nàng sợ hắn, muốn trốn hắn.
Sau này khi nàng trưởng thành, ôn nhu kiều diễm, không biết từ khi nào trong đầu hắn luôn luôn có ý niệm muốn có được nàng.
Tề Lãng Thần biết nàng không thích mấy thứ dụng cụ tra khảo của hắn, hắn liền cho người dọn sạch sẽ, đem cất tất cả vào trong kho.
Tề Lãng Thần biết nàng không thích bộ mặt lạnh tanh không cảm xúc của hắn, hắn liền học cười, để nàng cảm thấy thoải mái.
Tề Lãng Thần biết nàng không thích mùi máu tanh ám nồng trên người hắn mỗi lần hắn đi lao ngục về, nên khi biết có nàng ở trong phủ, hắn không vội vã đến tìm nàng mà đi tắm rửa, xông hương cho bớt mùi, thay y phục cho sạch sẽ.
Bề ngoài hắn không thể hiện quá nhiều cảm xúc. Hắn lạnh lùng, hắn sắc bén nhưng hắn lúc nào cũng dõi theo bóng dáng nàng, từng cử chỉ của nàng.
Tề Lãng Thần biết bản thân hắn có nhiều du͙© vọиɠ đen tối với nàng. Hắn muốn có nàng từ rất lâu, lần đầu tiên xem xuân cung đồ, hắn đã tưởng tượng làm những chuyện đó cùng nàng.
ŧıểυ cô nương của hắn mà biết chắc chắn sẽ ghê tởm hắn, càng tránh xa hắn.
Tâm tư của hắn, một mặt đầy sự chiếm hữu nặng nề, một mặt phải cực lực kiềm chế nếu không sẽ dọa nàng chạy mất. Cho nên, khi hắn biểu hiện thái độ tình cảm với nàng, mới có kiểu trong ngoài không đồng pha, quái dị như vậy.
Hắn vẫn nhớ như in lần đầu nàng bước vào sân viện của hắn, nàng đã sợ hãi thế nào, mất mấy năm sau nàng mới nói chuyện được bình thường với hắn.