Bị Kẻ Cố Chấp Cuồng Quấn Lấy 2

Chương 13: Trói buộc với hệ thống ngốc nghếch

Trước Sau

break

Editor: Nhược Thủy

Hệ thống cau mày nhìn sắc mặt tái nhợt của nàng, hắn làm sao biết thân thể bạch nguyệt quang này lại yếu đến vậy, tổng bộ giao tin nhiệm vụ lại thiếu sót?

Hệ thống không kịp nghĩ nhiều, chỉ có thể tự tay đỡ nàng dậy, chuẩn bị kiểm tra thân thể nàng, tránh để nàng không chết vì cốt truyện mà lại chết vì bệnh, vậy thì công sức của hắn coi như đổ sông đổ biển.

“Hệ thống.” Nàng tựa vào bàn đá, đầu đặt lên cánh tay hắn, “Ngươi còn chưa nói cho ta biết tên của ngươi.”

“Thập Bát.”

“Hệ thống không có họ sao?”

“Nếu nàng không còn việc gì khác...”

“Hệ thống, ngươi không ở lại đây bầu bạn với ta sao? Ban đêm nơi này rất tối, ta thật sự rất sợ.” Nàng nhìn bầu trời dần tối, túm chặt tay áo hắn không ngừng cầu xin, “Ta rất sợ, phu quân đang bế quan, ta chỉ là người bình thường, người trong tông môn đều không thích ta, một mình ở đây ta thật sự rất sợ, Thập Bát, ở lại với ta đi.”

Thập Bát không ngờ nàng lại nói khóc là khóc, trong thế giới này chỉ có mình nàng là nhiệm vụ của hắn, đây lại là nhiệm vụ đầu tiên, ban đầu hắn chỉ muốn đi dạo một chút trong thế giới hoàn toàn khác với tinh cầu của họ.

“Ta sẽ ở lại.” Trong khoảnh khắc như bị mê hoặc, hắn đáp ứng yêu cầu của nàng.

Nàng nghiêng đầu, đột nhiên nắm lấy bàn tay Thập Bát đặt lên má mình, gương mặt trắng nõn xinh đẹp hoàn toàn nằm gọn trong tay hắn, “Ta có thể gọi ngươi là Mộc Mộc không? Thập Bát chắc chắn có rất nhiều người gọi như vậy rồi, ta gọi ngươi là Mộc Mộc nhé, được không.”

Hơi thở Thập Bát chợt khựng lại, hắn đột ngột hất tay nàng ra, nàng lại vì lực đạo ấy mà ngã theo, cả người ngã xuống đất, lòng bàn tay trầy xước chảy máu.

“Xin...”

“Xin lỗi, trước kia khi mới cứu phu quân, chàng ấy luôn như vậy, sau đó sẽ rất vui, ta không ngờ ngươi không thích, xin lỗi.”

Thập Bát đỡ nàng dậy, năng lượng tụ lại trong lòng bàn tay hắn rơi lên vết thương của nàng, miệng vết thương lập tức lành lại, nàng đột nhiên ôm lấy eo hắn, “Cảm ơn ngươi, Mộc Mộc, cảm ơn ngươi đã chọn ta làm ký chủ, cảm ơn ngươi đã nói cho ta những chuyện đó, cảm ơn ngươi đã chữa lành vết thương cho ta.”

Nàng vừa nói vừa dùng ánh mắt sùng bái xen lẫn kính sợ nhìn hắn, như thể hắn thật sự vĩ đại như những lời nàng nói, giống như thần minh.

Rốt cuộc là vì sao mọi chuyện lại phát triển thành bộ dạng này?

Thập Bát nghĩ mãi cũng không thông.

Với tư cách là hệ thống, hắn đã rất lâu rồi không còn cảm nhận được cảm xúc của con người, vậy mà giờ đây lại xảy ra quan hệ với chính ký chủ của mình.

Thập Bát rũ mắt nhìn người đang ngủ say trong lòng, cánh tay nàng, cổ nàng, vòng eo và bụng nàng đều đầy những dấu xanh tím.

Ban đầu chỉ là vì nàng sợ tối, hắn mới ở lại trong phòng nàng, hắn vốn chưa từng nghĩ sẽ phát sinh quan hệ với nàng, rốt cuộc là bằng cách nào lại đi đến bước này?

Nàng trở mình, lại tìm một góc quen thuộc trong lòng Thập Bát rồi chìm vào giấc ngủ sâu.

Ở thế giới của họ, nhân loại đã sớm mất đi cảm xúc, muốn tìm lại cảm xúc chỉ có thể đi tới những vị diện thấp hơn, thông qua việc lừa gạt con người ở thế giới cấp thấp, để cảm nhận cảm xúc từ trên người họ.

Nói cho cùng, đau khổ chính là nguồn dinh dưỡng tốt nhất của hệ thống, chỉ khi ký chủ đau khổ, bọn họ mới có thể từ đó cảm nhận được càng nhiều khoái cảm.

Nàng là ký chủ đầu tiên của Thập Bát, trước kia hắn chưa từng ra nhiệm vụ, theo kinh nghiệm của các tiền bối, hắn phải khiến nàng đau khổ thì mới cảm thấy vui vẻ, nhưng giờ phút này nhìn nàng nằm ngoan ngoãn trong lòng mình, Thập Bát lại bắt đầu hoài nghi những kinh nghiệm mà các tiền bối nói.

Có lẽ vì ánh mắt hắn nhìn nàng quá nóng bỏng, nàng nửa chừng tỉnh lại, chủ động hôn nhẹ lên cằm Thập Bát, “Chàng không buồn ngủ sao, Mộc Mộc.”

Thập Bát chỉ cảm thấy trong tim mình có thứ cảm xúc kỳ lạ đang chảy động, có lẽ đây chính là cảm giác một người đàn ông phải chịu trách nhiệm với gia đình? Đúng rồi, bọn họ đã xảy ra quan hệ, vậy thì hẳn là đã thành thân.

Nhưng nàng chỉ là con người của thế giới cấp thấp, với thể chất của nàng, hắn không thể mang nàng vượt qua từng tầng giới hạn của thế giới, hơn nữa giữa các hệ thống thật sự có quy định rõ ràng, không cho phép mang sinh vật sống của thế giới cấp thấp về thế giới của họ.

Chuyện này có chút khó xử.

Hắn muốn ở lại bên nàng sao?

Nàng thật sự đã quá mệt mỏi, muốn quyến rũ kẻ tự xưng đến từ thế giới cao cấp này đã tốn quá nhiều sức lực, tối qua nàng giả vờ ngu ngốc yếu ớt đến mức chính nàng cũng cảm thấy ghê tởm, vậy mà không ngờ hệ thống này lại ăn trọn chiêu đó.

Có lẽ vì là lần đầu, thời gian chịu đựng của hệ thống thậm chí còn không dài bằng vị phu quân kia của nàng.

Nhưng nàng vẫn mệt đến không chịu nổi, tỉnh lại giữa chừng một lần rồi lại chìm vào giấc ngủ sâu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc