Editor: Nhược Thủy
Mãi cho đến chiều ngày hôm sau, nàng mới hoàn toàn hồi phục tinh lực, tiêu hóa xong nguồn năng lượng mà nàng trộm được từ hệ thống.
Không hổ là thế giới cao cấp, năng lượng của hệ thống còn thuần khiết và dồi dào hơn cả năng lượng của vị phu quân được xưng là thiên hạ đệ nhất kia, nàng phải mất hơn mười tiếng mới tiêu hóa sạch sẽ.
Nàng chậm rãi ngồi dậy trên giường, trong đầu suy nghĩ bước tiếp theo nên lừa gạt tên hệ thống ngu ngốc kia như thế nào.
“Nàng tỉnh rồi.” Thập Bát đẩy cửa gỗ bước vào, dựa theo những gì học được từ sách vở về cách chăm sóc thê tử, hắn bưng một chậu nước ấm vào.
Nàng nhướng mày, không ngờ hệ thống này còn có ý thức phục vụ khá tốt, nàng xoa trán: “Ừm, có hơi choáng đầu, không cẩn thận ngủ lâu quá.”
Thập Bát lập tức tiến lên, lại nắm lấy cổ tay nàng, rõ ràng tối qua hắn đã kiểm tra thân thể nàng, hoàn toàn khỏe mạnh, vì sao cứ luôn choáng đầu?
Nàng thuận thế dựa vào lòng Thập Bát: “Mộc Mộc, buồn chán quá, chàng có thể đưa ta xuống núi không?”
Hệ thống vốn muốn nói không được, thân phận nàng quá đặc biệt, ý thức thế giới sẽ không ngừng sửa lỗi để dồn nàng vào chỗ chết, nhưng nhìn vào đôi mắt nàng, hắn lại chẳng nói ra được lời nào.
“Nàng muốn đi đâu.” Chỉ cần dùng chút năng lượng che giấu thân hình và khí tức của nàng là được.
“Chỉ tùy tiện đi dạo thôi, Mộc Mộc chẳng lẽ không muốn cùng ta dạo phố sao?”
Hệ thống cẩn thận lục tìm tri thức trong đầu, hình như ở giai đoạn này, đàn ông nhân loại sẽ giúp phụ nữ xách đồ, cùng nhau đi dạo để nuôi dưỡng tình cảm, cung cấp giá trị cảm xúc, và trả tiền cho người mình yêu.
Tiền ở thế giới này hắn tạm thời không có một đồng, hệ thống nhìn quanh bốn phía, bỗng nhiên có chút ghét bỏ vị phu quân được xưng là thiên hạ đệ nhất kia, rõ ràng là nam chính do ý thức thế giới chọn, kết quả nơi ở lại vừa rách vừa nát, trông cũng chẳng giống người có tiền.
Cuối cùng hắn chỉ có thể dùng năng lượng đổi thành tiền: “Được.”
Nàng híp mắt nhìn hệ thống vài lần, người đàn ông này trong mắt nàng chính là một kho năng lượng biết đi, dồi dào hơn tất cả những kẻ nàng từng gặp trong thế giới này, để nằm yên mà tăng tu vi, nàng thật ra đã nhặt không ít đàn ông về nhà.
Chỉ tiếc những kẻ đó không chịu được mấy lần, nhanh chóng cạn sạch.
Nhưng phu quân của nàng và hệ thống thì khác, năng lượng trên người họ ít nhất có thể nuôi dưỡng nàng vài chục năm, thậm chí hơn trăm năm.
Hệ thống đưa nàng xuống núi, nàng có thể rất rõ ràng cảm nhận được một luồng năng lượng vô hình bao quanh mình, những người đi ngang qua thậm chí sẽ tự giác tránh xa nàng một đoạn, đây đúng là nguồn năng lượng không tệ.
Đi được vài bước nàng đã mệt đến không chịu nổi, thân thể mềm nhũn dựa vào người hệ thống: “Mộc Mộc, ta mệt quá, chàng có thể cõng ta không.”
Hệ thống trầm mặc, trên tay hắn đã xách đầy những thứ nàng mua, giờ còn phải cõng nàng...?
“Mộc Mộc không muốn cõng ta sao? Nhưng chân ta thật sự đau lắm.” Khi nói, giọng nàng đã mang theo tiếng mũi.
Hệ thống chỉ có thể đi tới trước mặt nàng rồi ngồi xổm xuống, nàng lập tức leo lên lưng hắn: “Mộc Mộc, chàng tốt thật.”
Theo lý mà nói, hành vi như vậy hẳn sẽ thu hút không ít ánh nhìn, nhưng những người xung quanh dường như không hề nhìn thấy bọn họ... Hoặc là nói, tự động làm ngơ sự tồn tại của họ.
Quả thật là trải nghiệm không tệ.
“Còn muốn mua gì nữa không?”
“Không còn gì nữa, Mộc Mộc, chúng ta về thôi.”
“Ừ.”
Hệ thống này không chỉ trông có phần ngốc nghếch, mà còn ngoài ý muốn là không có tính khí gì, đáng tin hơn rất nhiều so với những người đàn ông nàng từng nhặt trước kia, những kẻ đó không chỉ năng lượng ít, mà tính khí còn rất lớn.
Hệ thống cũng không rõ mình đang làm gì, nhưng nàng vui vẻ, hắn quả thật cảm nhận được cảm xúc của nàng, trái tim cũng theo đó sinh ra thứ cảm xúc gọi là hạnh phúc.
Hắn lại một lần nữa quy kết ảnh hưởng của nàng đối với mình là vì vai trò chăm sóc gia đình.
Nhưng nói cho cùng, ngoài một đêm hoan ái và mối quan hệ hệ thống – ký chủ, giữa hắn và nàng thực sự chẳng còn gì khác.
Phu quân nàng đang bế quan, còn nàng, trong lúc chàng bế quan, ngay trong căn phòng chàng chuẩn bị cho nàng, lại giấu nuôi một người đàn ông khác.
Thật sự là quá kích thích.
Mỗi đêm, hệ thống gần như đều tự nhủ phải rời khỏi phòng nàng, nhưng lần nào cũng bị nàng đáng thương níu lại, gọi cái tên nàng đặt cho hắn: “Mộc Mộc, ta sợ.”
Mỗi lần đều trong trạng thái mơ mơ màng màng bước lên giường nàng, bị nàng hôn đến mức mất đi khả năng phân biệt xung quanh, chỉ có thể thuận theo bản năng trong đầu mà đè nàng xuống.
Nàng chưa từng nghĩ tới, nàng sống bằng cách hấp thụ năng lượng của hệ thống, còn hệ thống lại sống bằng cách hấp thụ cảm xúc của nàng.
Sinh vật cao chiều vốn khinh thường dây dưa không rõ với con người ở thế giới thấp, vì vậy các hệ thống luôn dùng cách vụng về và kém hiệu quả để đánh cắp cảm xúc.
Sự tiếp xúc thân mật quá mức khiến thân thể nàng nhanh chóng tràn đầy, cũng khiến hệ thống dần dần khôi phục khả năng cảm nhận thế giới bên ngoài.