Editor: Nhược Thủy
Nàng nhặt được một người đàn ông, sau khi sống cùng hắn ba tháng thì thành thân, thành hôn nửa năm sau hắn đột nhiên nói cho nàng biết hắn thực ra là chưởng môn của môn phái tu tiên lớn nhất đương thời.
Nàng chỉ có thể theo hắn trở về Côn Luân, sau đóhắn vì tu vi mà bế quan, ngày hôm sau, nàng liền bị đột nhiên trói buộc với một thứ gọi là hệ thống.
Thứ kia tự xưng nó đến từ thế giới cao cấp hơn, còn nàng chỉ là nhân vật làm nền của thế giới này, bởi vì phu quân của nàng là nhân vật trung tâm, nàng sẽ bị người trong môn phái cấu kết với Ma giới bắt cóc, cuối cùng bị ném vào miệng yêu thú ngay trước mặt phu quân.
Cuối cùng bởi vì nàng chết, phu quân của nàng từ đó bước lên con đường đoạn tuyệt tình ái.
Nàng nghe không hiểu những thuật ngữ lằng nhằng hệ thống nói, đại khái ý của nó là nó có thể biết trước tương lai.
Chờ hệ thống nói xong toàn bộ sự việc, nàng mới hỏi nó, “Ngươi là nam hay nữ.”
Hệ thống trầm mặc vài giây, “Việc này không liên quan đến nhiệm vụ.”
Nàng nghịch chiếc khăn thêu trong tay, “Ta rất tò mò, ngươi không thể nói cho ta biết sao? Ngươi không phải nói chúng ta bây giờ là một thể sao, đến chuyện này ngươi cũng không muốn nói cho ta?”
“Nam.”
“Ồ.” Nàng kéo dài giọng, ý vị sâu xa mà đáp một tiếng.
“Còn có vấn đề gì không?”
“Nếu ngươi nói ngươi là nam, vậy ngươi có thân thể đàn ông không?” Nàng ném chiếc khăn thêu sang một bên, trên đó thêu chính là khối sáng trắng mà nàng nhìn thấy hôm qua.
Hệ thống liếc nhìn hoa văn trên khăn, tiếp tục dùng cùng một câu trả lời, “Việc này không liên quan đến nhiệm vụ.”
Nàng chớp chớp mắt, dùng giọng vô cùng ngây thơ tiếp tục tranh luận với hệ thống, “Nhưng ngươi không phải nói chúng ta là một thể sao? Hơn nữa ngươi còn nói ngươi đến từ thế giới cao cấp, nếu ta không từng thấy dáng vẻ của ngươi, lỡ như sau này có người từ thế giới cao hơn tới, đúng lúc ngươi lại không ở đây, có kẻ giả mạo ngươi lừa ta thì làm sao? Chúng ta là một thể mà.”
“Sẽ không có...”
“Nhưng ta rất tò mò, ta còn chưa từng thấy hệ thống trông như thế nào, ngươi không thể cho ta nhìn một chút sao? Có lẽ ta nhìn thấy ngươi rồi sẽ càng có động lực cùng ngươi làm nhiệm vụ, ít nhất cũng phải có phần thưởng thì con người mới có động lực chứ.”
Nàng là ký chủ đầu tiên mà hắn trói buộc, theo lý mà nói, trong thế giới này nàng chỉ có thể xem là một bạch nguyệt quang làm bia đỡ đạn, tính cách miêu tả cũng không nhiều, nhưng dáng vẻ dồn ép không buông lúc này của nàng hoàn toàn lệch khỏi thiết lập.
Hệ thống không ngừng tìm kiếm những thông tin liên quan đến nàng trong dữ liệu cũ.
Nước mắt nàng đột nhiên rơi xuống, “Có lẽ ta không hoàn thành nhiệm vụ, một tháng sau sẽ chết, ở nơi này, ngoài phu quân ra, ta chỉ quen mình ngươi, ngươi đến nhìn ta một chút cũng không chịu sao?”
Hệ thống còn chưa kịp tiếp tục tìm kiếm dữ liệu chi tiết, đã bị nước mắt bất ngờ của nàng làm cho luống cuống.
“Nàng sẽ không thất bại.” Hệ thống chỉ có thể hiện ra thân thể của mình trước mặt nàng.
Nước mắt nàng nói ngừng là ngừng, nàng quan sát hệ thống trước mắt, hắn cao hơn phu quân nàng một chút, dung mạo thì...
Phu quân nàng thuộc kiểu tiên quân thanh lãnh, còn dung mạo của hệ thống lại là loại yêu dã đến cực điểm, mặc nữ trang cũng có thể bị nhận nhầm là nữ nhân.
Nàng liếm môi, “Hệ thống, ngươi trông thật đẹp.”
“Đã nhìn rồi, ta tiếp tục nói nhiệm vụ.” Hệ thống chỉ cảm thấy ánh mắt nàng nhìn hắn vô cùng kỳ quái, vừa định hóa thành khối sáng, đã bị nàng kéo lấy tay áo.
“Trên ngọn núi này sau này chỉ còn một mình ta, ban đêm ta sợ tối, ngươi có thể ở lại bầu bạn với ta không?”
Động tác ban bố nhiệm vụ của hệ thống khựng lại, theo ngón tay nàng nhìn lên, thấy gương mặt thuần khiết vô hại của nàng, đôi mắt hạnh long lanh chớp chớp, cứ thế nhìn chằm chằm hắn.
“Hệ thống, ngươi có tên không? Ta tên Khương Yểu, Khương trong gừng tươi, Yểu trong tiếng chuông chiều, tuy rằng biết ngươi đã biết tên ta, nhưng ta vẫn muốn tự giới thiệu lại một lần, ngươi có thể nói cho ta tên của ngươi không?” Nàng tiến lên mấy bước, rút ngắn khoảng cách giữa hai người.
Hệ thống hoảng hốt lùi lại mấy bước, dưới chân vô tình dẫm trúng đá, cả người ngã lệch sang bên, nàng vội vàng túm chặt tay áo hắn, lại bị hắn kéo theo cùng ngã xuống bãi cỏ.
Nàng ngã đến choáng váng, cả người mềm nhũn đè lên người hệ thống, ôm đầu, trông vô cùng đau đớn.
Hệ thống vốn định đẩy nàng ra, lập tức dừng lại, “Nàng làm sao vậy?”
“Xin lỗi hệ thống, thân thể ta quá yếu, đè đau ngươi rồi.” Nàng chống người định đứng dậy, lại choáng đến không chịu nổi, thử mấy lần vẫn không bò lên được.