Editor: Nhược Thủy
Bé gái được đẩy đến trước mặt cô, “Con bé tên là Tư Hành, cô ôm Tư Tư một chút đi, nó còn nhỏ như vậy, từ lúc sinh ra đến giờ chưa từng gặp cô.”
Cô theo phản xạ lùi lại mấy bước, không muốn chạm vào sinh mệnh nhỏ bé này, “Nếu không muốn ôm Tư Tư, vậy ôm anh trai nó Hoài Khanh.”
Cô lại lùi thêm mấy bước, “Đừng lại gần.”
Tiếng khóc của bọn trẻ càng lúc càng lớn, Lam Kính Hưng ôm con trong lòng không ngừng dỗ, “Không khóc, không khóc, mẹ ở đây, không khóc.”
“Mẹ ơi, mẹ ơi.”
Cô không biết phải đối mặt với hai chữ này thế nào, cuối cùng vẫn nhận lấy một đứa trẻ, cố ý làm ngơ hai cái tên Lam Kính Hưng vừa nói.
Đứa trẻ trong tay mềm đến đáng sợ, cô sợ mình làm đau nó.
Lam Kính Hưng nắm tay cô chỉnh lại tư thế, “Không phải bế như vậy, phải đỡ phần dưới.”
“Đây là lần đầu tiên cô ôm chúng, chúng nhất định sẽ nhớ cô.”
Trẻ con mới mấy tháng, sao có thể nhớ được.
Cô vội vàng ôm đứa trẻ một chút rồi lập tức đưa lại cho Lam Kính Hưng, “Nhà họ Lam có tiền có thế, chỉ cần muốn, bọn trẻ sẽ có vô số người làm mẹ, cho nên…”
Lam Kính Hưng dừng tay, “Tôi nói nhiều như vậy, cô vẫn muốn đi, đúng không?”
“Chúng ta không thể chia tay cho yên ổn sao?”
“Được thôi, cô thử rời khỏi đây hôm nay xem.” Lam Kính Hưng ấn nút bên cạnh bàn, không lâu sau hai người hầu bước vào, bế bọn trẻ đi.
Cô bắt đầu suy nghĩ lời Lam Kính Hưng nói, rốt cuộc là có ý gì?
Lam Kính Hưng mở máy tính bảng, trên màn hình là cảnh cha mẹ cô đang bận rộn trong quán ăn.
Cô lập tức nắm chặt cổ áo anh ta, “Anh muốn làm gì?”
“Không có gì, chỉ xem thử ông bà ngoại của bọn trẻ đang làm gì thôi, sao nào, Khương Yểu, cô nghĩ tôi sẽ giống cô, là loại người nát rượu sao?”
Cô siết chặt cổ áo Lam Kính Hưng, cơn giận trong ngực lại bị cô ép xuống, “Lam Kính Hưng, lúc anh theo đuổi tôi, tôi đã nói rõ rồi, chúng ta chỉ thử xem, nói cho cùng là vì anh không chịu đeo bao nên tôi mới mang thai, sau đó cũng là anh yêu cầu tôi sinh con, ở bên nhau lâu như vậy tôi chưa từng yêu anh, bây giờ anh ép buộc làm gì,”
“Cha cô vay nặng lãi thiếu sáu trăm ba mươi sáu vạn.”
Móng tay cô siết chặt, “Thì sao, chuyện đó có liên quan gì đến chúng ta?”
Lam Kính Hưng bẻ từng ngón tay cô ra, ép mười ngón tay đan chặt vào nhau, “Không liên quan sao? Hay là thử để cha cô vay thêm lần nữa, xem lần này cô định dùng cách gì để trả?”
Cô lập tức nắm chặt tay anh ta, “Anh dám động vào cha mẹ tôi thử xem.”
“Đe dọa thì ai cũng làm được, Khương Yểu, cô nghĩ tôi không dám sao?”
“Rốt cuộc anh muốn gì?” Cô chỉ cảm thấy mệt mỏi, không hiểu vì sao Lam Kính Hưng không chịu buông tay, rõ ràng loại thiếu gia như anh ta, chỉ cần muốn, có vô số phụ nữ lao vào.
“Gọi điện, chia tay với hắn.”
“Được.” Cô gọi điện cho bạn trai ngay trước mặt Lam Kính Hưng, không cần lý do, nói thẳng chia tay, cúp máy, xóa liên lạc, chặn số, rồi nhìn anh ta, “Bây giờ anh hài lòng chưa?”
Lam Kính Hưng không biết lấy từ đâu ra sổ hộ khẩu và giấy tờ của mình, cả giấy tờ nhà cô cũng nằm trong tay anh ta, “Bây giờ, đi đăng ký kết hôn.”
“Anh điên rồi, Lam Kính Hưng.” Cô lao lên định giật lại, giấy tờ vốn do cha mẹ cô giữ, không biết từ lúc nào đã rơi vào tay anh ta, thủ đoạn của anh ta khiến cô lạnh sống lưng.
“Tôi điên rồi, từ lúc cô bỏ tôi và hai đứa nhỏ, tôi đã điên rồi.”
“Loại phụ nữ vừa tham tiền vừa ích kỷ như tôi, anh không cần tốn công như vậy, không phải sao?”
Lam Kính Hưng đột nhiên nói một câu vào điện thoại, cô lập tức nhìn thấy khoảng sáu bảy người đàn ông hơn hai mươi tuổi bước vào quán ăn của cha mẹ cô ngồi xuống.
“Được, chúng ta kết hôn.” Cô nghiến răng, dù có báo cảnh sát, với thế lực nhà họ Lam, đám người kia nhiều lắm cũng chỉ bị giữ lại, huống chi hiện tại cô và cha mẹ đều nằm trong tầm kiểm soát của Lam Kính Hưng, muốn chạy cũng chưa chắc có cơ hội.
Lam Kính Hưng vô cùng vui vì cô biết điều, cúi đầu hôn cô, bàn tay luồn vào áo cô, cô đứng cứng đờ tại chỗ, “Yểu Yểu, tôi thật sự rất vui, chúng ta sắp trở thành một gia đình bốn người hạnh phúc rồi.”
Cô quay mặt đi, cố nghĩ đến gia sản nhà họ Lam để tự trấn an mình, coi như nửa đời sau bị buộc chung với một con sói.