Bị Kẻ Cố Chấp Cuồng Quấn Lấy 2

Chương 10: Sau khi bỏ chồng bỏ con

Trước Sau

break

Editor: Nhược Thủy

Cô chỉ ở bên Lam Kính Hưng được ba tháng thì đã mang thai, sau đó nghỉ học, ở yên trong căn hộ riêng của anh ta dưỡng thai.

Khoảng thời gian đó quả thật rất ngọt ngào. Lam Kính Hưng thu lại tính khí thiếu gia, học cách làm một người cha tốt, người chồng tốt, cùng cô vẽ ra cuộc sống sau hôn nhân.

Mỗi bữa ăn gần như đều do chính tay anh ta học nấu cho cô. Nửa đêm cô thèm đồ chua, anh ta liền lái xe thể thao chạy khắp thành phố để mua về.

Cô phải thừa nhận, Lam Kính Hưng đối với cô rất tốt, tình cảm cũng vô cùng chân thành.

Nhưng cô không thích anh ta.

Tình cảm là thứ như vậy, cho dù đối phương làm nhiều đến đâu, không động lòng thì vẫn là không động lòng.

Lam Kính Hưng không xấu, gia thế, ngoại hình, dáng người đều thuộc tầng lớp cao nhất mà cô có thể tiếp xúc. Ở bên cô, anh ta còn cố tình thu liễm tính khí thiếu gia.

Nhưng cô vẫn không thích.

Có lẽ là vì ghen ghét. Ghen ghét anh ta sinh ra đã có tất cả, ghen ghét anh ta trưởng thành trong ánh nắng, còn cô thì sớm đã bị xã hội mài giũa đến tròn trịa, giả tạo.

Người sống trong bóng tối, sao có thể chỉ vì một mặt trời nhỏ đối xử tốt với mình mà yêu người đó. Cô chưa bao giờ tin vào mấy câu chuyện mặt trời cứu rỗi u ám.

Cô không cần đàn ông, cô chỉ cần tiền.

Cô sinh cho anh ta hai đứa con, nhà họ Lam giàu có như vậy, còn cô chỉ lấy ba mươi triệu. Hai năm nay cũng làm theo yêu cầu của cha mẹ nhà họ Lam, chưa từng chủ động xuất hiện trước mặt anh ta.

Cô tự cho rằng giữa mình và nhà họ Lam, chỉ là một cuộc trao đổi tiền bạc đơn giản.

Cô không nợ Lam Kính Hưng.

Từ đầu đến cuối đều là anh ta tự đa tình, tự nói mấy câu ghê tởm kiểu “thi đại học đỗ vào trường của em thì em sẽ ở bên anh”.

Thật sự ghê tởm đến cực điểm.

Cô vừa định rời đi thì bị anh ta nắm chặt cổ tay, “Cô còn muốn đi đâu?! Cô muốn đi tìm cái gã bạn trai kia đúng không? Cô không cần tôi thì thôi, vì sao đến cả hai đứa nhỏ cũng không cần?”

“Bọn trẻ đã ba tháng rồi, từ đầu tiên học được chính là gọi mẹ, mỗi ngày tôi đều cho chúng nhìn ảnh của cô mà gọi mẹ, chúng sắp bắt đầu có ký ức rồi, cô lại bỏ đi, sau này tôi biết nói với bọn trẻ thế nào?”

“Lam Kính Hưng.”

Cô cắt ngang tất cả lời anh ta, “Tôi đã nói rồi, tôi có bạn trai.”

Lam Kính Hưng buông lỏng bàn tay đang nắm cô.

Cô thật sự quá tàn nhẫn.

Lừa anh ta thảm như vậy, nói đi là đi, còn cầm tiền cha mẹ anh ta cho để ra ngoài tìm đàn ông khác, anh ta mang theo hai đứa nhỏ tìm đến, cô vẫn không chịu ở lại.

“Vậy thì chia tay với hắn, chúng ta đã có con rồi, năm đó cô có thể bỏ tôi, vì sao không thể bỏ hắn?”

Cô cau mày, tính cách của bạn trai hiện tại chín chắn và vững vàng hơn Lam Kính Hưng rất nhiều, tình cảm cô dành cho hắn không thể nói là nhiều, nhưng ít nhất cũng hơn Lam Kính Hưng.

Hơn nữa tuy rằng cô cũng không có ý định kết hôn, trong tay hiện tại vẫn còn mấy trăm vạn, cô chưa ngu đến mức mang theo từng ấy tiền gả cho một người đàn ông không biết sau khi cưới có đổi mặt hay không, nhưng ngoài miệng vẫn nói, “Tôi và anh ấy đã đính hôn, tháng sau sẽ cưới.”

“Đê tiện!” Lam Kính Hưng đột ngột bóp chặt cổ cô, đẩy cô lùi về phía sau cho đến khi lưng cô chạm vào tường, “Đê tiện!”

Sức phụ nữ vốn không bằng đàn ông, huống chi Lam Kính Hưng còn cao lớn hơn cô rất nhiều, cô chỉ có thể không ngừng đập vào tay anh ta.

Cơn giận và đau đớn thiêu đốt trong ngực và đầu óc Lam Kính Hưng, lực ở tay anh ta ngày càng mạnh, như thể thật sự muốn bóp chết cô tại chỗ.

Cô cảm thấy không khí trong mũi miệng ngày càng ít, sức phản kháng cũng dần yếu đi.

Cuối cùng, Lam Kính Hưng vẫn ném cô xuống sàn.

“Cô lừa tôi, dựa vào cái gì nói bỏ là bỏ, quá dễ dàng rồi, Khương Yểu.”

Cô ngồi trên sàn ho khan rất lâu, cuối cùng vẫn ngẩng đầu lên, “Lam Kính Hưng, anh thật bẩn thỉu.”

“Đúng, tôi bẩn thỉu! Tôi tự nguyện để cô lừa, tự nguyện đưa tiền cho cô.” Lam Kính Hưng còn chưa nói xong, hai đứa trẻ bỗng khóc lớn.

Lam Kính Hưng lập tức quay người bế bọn trẻ lên, vừa vỗ vừa dỗ, “Ngoan, ngoan, không khóc, không khóc.”

“Coi như vì bọn trẻ, được không? Cô không thể để con không có mẹ, tôi vì chăm hai đứa nhỏ mà cũng không vào đại học, cô cũng không vào đại học, chúng ta vốn dĩ nên ở bên nhau.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc