Editor: Nhược Thủy
Năm ấy cô hai mươi tuổi, cha cô mắc khoản nợ cờ bạc khổng lồ bên ngoài, đại khái hơn sáu triệu. Nếu trong vòng một năm gia đình cô không thể trả hết, không chỉ cha cô bị chặt đứt hai tay, mà ngay cả cô và mẹ cô cũng sẽ bị bán vào những nơi chuyên làm thứ công việc dơ bẩn ấy.
Năm đó cô mới là sinh viên năm ba, vì chuyện này, cô đã có lúc bị ép đến mức muốn nhảy lầu tự tử.
Nhưng nếu cô chết rồi, mẹ cô phải làm sao?
Mẹ cô vất vả kéo cô lớn lên, cô biết cha mình là một kẻ khốn nạn, nhưng không ngờ ông ta lại dám chơi lớn như vậy, vay nặng lãi để đánh bạc, khiến khoản nợ lăn như quả cầu tuyết, càng lúc càng lớn.
Để trả khoản tiền khổng lồ ấy, cô không phân biệt ngày đêm làm đủ thứ việc bán thời gian, mỗi ngày chỉ ngủ khoảng ba tiếng.
Năm đó Lam Kính Hưng học lớp mười hai, là cậu ấm của một gia đình giàu có mà cô nhận dạy kèm.
Thành tích thi đại học của cô rất tốt, vì vậy cô liên tục chạy khắp nơi làm gia sư, hai trăm một giờ, đó là cách kiếm tiền nhanh nhất của cô.
Nhưng cho dù một ngày làm gia sư từ sáng đến tối, cũng không thể nào trả xong số tiền ấy trong vòng một năm.
Vì thế, cô bắt đầu nhắm ý đồ vào nhà họ Lam.
Ngay sau khi Lam Kính Hưng thi đại học xong, hai người ở bên nhau, cô lừa cậu ta lên giường, thành công mang thai, nghỉ học, tìm đến cha mẹ nhà họ Lam, dùng đứa con trong bụng đổi lấy ba mươi triệu.
Giờ đây, đã hai năm kể từ ngày cô vứt bỏ Lam Kính Hưng.
Cô dùng số tiền đó trả sạch nợ cho cha, thậm chí còn đưa cả gia đình chuyển sang một thành phố khác, để cha mẹ mở một quán ăn nhỏ sinh sống.
Hai năm qua, cô chưa từng quay lại thành phố cũ, cũng không có ý định tự tìm đường chết thêm lần nào nữa.
Nhưng cô vẫn bị Lam Kính Hưng tìm ra.
Sau lần đánh bạc đó, cha cô suýt nữa khiến cả nhà tan cửa nát nhà. Cha mẹ cô cũng biết con đường kiếm tiền của cô không sạch sẽ, cô lại vì chuyện đó mà bỏ học. Có lẽ là vì áy náy, quán ăn của cha mẹ cô làm ăn cũng khá ổn.
Thậm chí họ còn học theo người trẻ làm video quảng bá, đúng lúc có một blogger triệu follow ghé quán, đoạn video đó lại bất ngờ nổi tiếng.
Trong video, cô chỉ lướt qua với một bóng lưng, thậm chí không lộ mặt, nhưng vẫn bị Lam Kính Hưng vô tình xem thấy.
Buổi sáng hôm đó, cô vừa ra khỏi nhà đã bị người bịt miệng, che mũi, trực tiếp đưa tới trước mặt Lam Kính Hưng.
Trong lòng Lam Kính Hưng đang bế hai đứa trẻ. Đúng vậy, năm đó cô sinh ra một cặp song sinh, nếu không thì cũng không thể từ cha mẹ cậu ta lấy được nhiều tiền như vậy.
Cô quay mặt đi, không nhìn hai đứa trẻ.
Chính hành động ấy lại chọc giận Lam Kính Hưng, người từ trước tới nay vẫn luôn giữ bình tĩnh.
“Cô có ý gì? Mẹ kiếp, đây là con do cô mang thai mười tháng sinh ra đấy. Không cần tôi thì thôi, đến cả con cũng không cần à?”
Hai năm nói dài không dài, nói ngắn cũng không ngắn, cô tự biết mình không phải là một người mẹ đủ tư cách. Trước khi mang thai, cô chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành một người mẹ tốt.
Tính cô kém, không kiên nhẫn, không chịu khổ, không muốn vì bất kỳ ai mà lùi bước. Bản tính cô vốn ích kỷ, căn bản không thể trở thành một người mẹ tốt.
Ánh mắt cô nhìn Lam Kính Hưng, nhìn hai đứa trẻ, từ đầu đến cuối đều lạnh nhạt. Không có chút vui mừng hay kích động nào khi gặp lại người từng yêu và con ruột của mình.
“Không có tôi, chúng cũng có cha, có ông bà, cô chú bác, có cả khối tài sản hàng chục tỷ của nhà họ Lam. Có tôi hay không, quan trọng sao?”
“Cô quá nhẫn tâm, Khương Yểu.” Lam Kính Hưng hận không thể lột da rút xương người phụ nữ trước mắt.
“Tôi nhẫn tâm chỗ nào? Lúc trước là anh theo đuổi tôi, là anh tự nguyện lên giường với tôi. Tôi sinh cho anh hai đứa con, anh chỉ bỏ ra một tinh trùng, người chịu khổ chịu đau đều là tôi. Tôi đã nói ngay từ đầu tôi không thích anh, là anh tự nói muốn thử. Tôi thử rồi. Cho dù sinh con cho anh, tôi vẫn không thích anh. Con tôi để lại cho anh, tôi rời đi, tôi nhẫn tâm ở đâu?”
Cô siết chặt bàn tay, hoàn toàn mặc kệ Lam Kính Hưng đau đến từng chữ như rỉ máu.
“Còn nữa, tôi có bạn trai rồi. Nếu anh bắt tôi tới đây chỉ để nói mấy lời vô nghĩa này, xin thứ lỗi, tôi không rảnh tiếp chuyện.”
“Bạn trai? Vậy mà cô lại có bạn trai?” Lam Kính Hưng đặt hai đứa trẻ lại vào nôi, cười đến gần như sụp đổ. “Tôi bị cô bỏ lại, còn cô lại nói với tôi là cô có bạn trai. Khương Yểu, cô thật nhẫn tâm.”
Cô chán ghét nhíu mày, từ đầu đến cuối cô chưa từng thích tính cách cậu ấm của Lam Kính Hưng. Khi còn dạy kèm, cậu ta đã ỷ thế thiếu gia mà gây khó dễ khắp nơi.
Sau khi thi xong đại học, ở bên nhau rồi, anh ta lại ngày ngày bám lấy cô như một đứa trẻ chưa lớn, đòi hỏi yêu thương.
Nhưng dựa vào đâu mà cô phải thương anh ta? Chỉ vì anh ta là đại thiếu gia nhà họ Lam sao? Buồn cười.