Câu “không thở nổi nữa” của Văn Hành hoàn toàn là lời thật lòng, chỉ tiếc là hiện giờ chẳng ai trong số khán giả đang xem livestream nhận ra điều đó.
Tổ chương trình Hạnh Phúc: Tên tập chính có rồi! Câu nói vàng của năm cũng nằm trong tay rồi!
Team quản lý Văn Hành: Xong rồi, lần này Văn ca thật sự là đi đời rồi!
Fan “Hằng Tinh” của Văn Hành: Anh nhà đã coi trọng cô ấy như vậy thì chắc chắn phải có lý do, từ nay Hằng Tinh không mắng Cố Thanh nữa!
Fan cp “Văn Thanh”: A a a a tui chỉ biết a a a a a!
Nhưng Văn Hành lúc này thì chỉ có một cảm giác: Tôi có khi không sống nổi đến ngày mai mất.
May mà “mặt trời” tự bước đến.
Trước mắt dần mờ trắng, anh nhìn thấy một luồng sáng mờ ảo tiến lại gần, sau đó là giọng Cố Thanh vang lên: “Anh trông không ổn lắm.”
[Hu hu hu thì sao mà ổn nổi! Vợ lái xe chạy mất tiêu, chồng chỉ còn chiếc xe đạp tội nghiệp!]
[A a a chị về rồi! Tôi biết ngay chị không nỡ bỏ đi mà!]
Văn Hành không rõ đang kéo trúng đâu nhưng cảm giác ngạt thở ngay lập tức biến mất. Anh ho khan mấy tiếng, rồi hít sâu một hơi.
Sống lại rồi.
Trán tái nhợt còn lấm tấm mồ hôi, Văn Hành ngước mắt nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm: “...Giờ thì không sao rồi.”
[Vì nắm được tay vợ nên mới không sao nữa!]
[Hu hu hu tôi cảm nhận được tình yêu đỉnh lưu rồi! Chết chìm trong mật luôn cũng cam lòng!]
Khán giả không biết chân tướng nhưng ai nấy đều đang chìm đắm trong cơn “nghiện đường”.
Tổ đạo diễn theo dõi phản hồi trực tiếp từ nền tảng livestream, biết rằng hiệu quả chương trình đã vượt ngoài mong đợi. Đạo diễn hứng khởi đến mức ho khan vài tiếng: “Vậy các cặp đã chọn xong phương tiện di chuyển của mình chưa?”
Cố Thanh ngoảnh lại, nhìn thấy Đỗ Ngạn Tri ngồi trên xe tham quan với vẻ mặt đầy hứng thú, cặp đôi “Lộ Sơn” thì rõ ràng đang “nhìn hai người kìa, yêu nhau quá trời”, biết ngay là hết đường quay đầu rồi.
Cô tặc lưỡi hai tiếng, cái tên đàn ông chó má này đúng là kéo chân cô hết sức! Đáng ghét!
Trong khi đó, Giang Lộ Vi thì bị bỏ rơi từ đầu tới cuối. Văn Hành không chỉ không trả lời cô ta, còn đích thân gọi và kéo tay Cố Thanh! Cả giới thượng lưu đang xem livestream, không biết có bao nhiêu “chị em bằng mặt không bằng lòng” đang ngồi hóng xem cô ta bị quê độ. Giang Lộ Vi cảm giác như mình rơi vào hầm băng.
Không sao cả... Giang Lộ Vi tự an ủi. Cô ta nhìn Cố Thanh đang tỏ vẻ khó chịu phủi bụi ghế sau xe đạp, lòng nghĩ: Không sao đâu, Cố Thanh cũng chẳng đắc ý được lâu đâu.
Ngày mai quay phim, chính là lúc cô ta xấu mặt!
Cô ta hạ quyết tâm: Dù phải đổ bao nhiêu tiền cũng phải ép Cố Thanh nhận vai trong Dữ Quân Biệt!
...
Cuối cùng, cặp “Tình Thiên” loạng choạng lướt đi trên ván trượt, cặp “Lộ Sơn” chở hai khách mời bay theo xe tham quan, còn Cố Thanh thì ngồi lên yên sau xe đạp của Văn Hành.
Các cặp được phân ra nhiều cửa sổ livestream khác nhau, vậy mà số người xem cửa sổ của Văn Hành và Cố Thanh lại nhiều hơn tổng ba cặp còn lại gộp lại, bình luận chạy như bão.
Lúc này Văn Hành mới dần ổn định lại, lau mồ hôi trên trán, hỏi hệ thống: “Lần này cấp mấy?”
Hệ thống: [Đánh giá cuối cùng là cấp 8.]
Văn Hành nhíu mày: ...Chưa đến cấp 10, vậy tức là không có thời gian “tạm nghỉ”, điểm đau vẫn sẽ tiếp tục xuất hiện ngẫu nhiên.
Có lẽ là vì lúc nãy hệ thống đo được nam chính có phản ứng ý chí cực mạnh khi đối mặt giữa sống và chết, sau khi tính toán vài giây, hệ thống phát ra tiếng nhắc: Lần này tăng thêm đạo cụ ngẫu nhiên: [Bình Thời Gian].
Văn Hành nhướng mày.
Giải thích đi kèm: Bình Thời Gian có thể tích trữ thời gian tiếp xúc với 'thuốc giải' trong lúc không đau, khi đau sẽ tự động quy đổi để giảm thời gian đau đớn. Cái này... đúng là hữu dụng. Văn Hành nghi ngờ mình bị đau đến mức thần kinh rồi, chứ không thì sao lại nghe thấy mấy lời này mà còn thấy xúc động?