Anh nhẹ giọng hỏi hệ thống, có chút dịu dàng: “Tích trữ được bao nhiêu?”
Hệ thống: Hiện tại giới hạn là 10 giây. (Có thể nâng cấp sau)
Văn Hành: “...” Tạm biệt.
Cạnh bên, Cố Thanh phủi bụi ghế sau, nhìn Văn Hành đang đứng đờ người không biết nghĩ gì, giục: “Lên xe đi.”
Không ngồi được xe bốn bánh, cô thấy Văn Hành giờ nhìn kiểu gì cũng... chướng mắt, Văn Hành hồi thần. Anh cúi đầu, vừa vặn thấy chiếc mũi nhỏ của cô đang khẽ nhíu lại đầy ghét bỏ, vậy mà trong lòng anh lại thấy dễ chịu hơn hẳn.
Anh là người lên xe trước, chân dài không để vừa nên chống một bên dưới đất, nghiêng đầu ra hiệu: “Lên đi.”
Cố Thanh cũng không khách sáo, túm vai anh trèo lên, tay nắm lấy yên xe.
“Bình Thời Gian” tăng thêm 1 giây.
Anh nói: “Ngồi cho chắc.”
Cố Thanh hừ nhẹ: “Ngồi chắc rồi.”
Khóe môi Văn Hành khẽ cong lên, đạp mạnh một phát, chở cô lướt đi. Gió thổi tung vạt áo trắng viền bạc của cả hai, đan vào nhau, trông có vài phần thân mật.
Trong phim trường, đâu đâu cũng là những con dốc và đường quanh co, Văn Hành đạp xe lên dốc, bất ngờ xóc nảy khiến Cố Thanh theo phản xạ ôm lấy eo anh. Thắt lưng anh săn chắc, dù có lớp áo cũng vẫn cảm nhận được rõ ràng.
Cô ngồi vững rồi định buông tay nhưng xe vừa xuống dốc lại xóc thêm lần nữa, cô đành ôm lại lần hai.
Hệ thống CP gào rú:[Tình yêu ngọt ngào! Đây chính là tình yêu ngọt như đường đây mà!]
Cố Thanh bảo nó câm miệng. Dù sao anh ta cũng không bị đau, cô nghĩ, không lỗ. Văn Hành khẽ cúi mắt, thấy cánh tay mảnh khảnh ôm ngang hông mình. Lúc này anh chẳng còn nhớ gì đến “Bình Thời Gian” nữa, chỉ có đường cong khóe môi là vẫn chưa rơi xuống.
[Khung cảnh đẹp quá trời ơi tui không thoát ra được nữa rồi]
[Nhan sắc đỉnh cao nên phải đi với nhau thôi! Tôi có thể nhìn cảnh này suốt cả trăm năm]
Hai người từ Đông sang Tây, vòng qua Lâu Khải Hoàn, băng qua ngõ hẻm và quán rượu. Ban đầu là dẫn khán giả đi ngắm cảnh trong phim trường, kết quả cuối cùng họ lại trở thành phong cảnh cho người khác ngắm. Buổi livestream của hai người được cắt ra thành vô số video nhỏ.
Dưới khẩu hiệu “Không có em tôi không thể thở được”, các “đại thần” trong giới thi nhau sáng tác. Họa sĩ vẽ lại khoảnh khắc tuyệt mỹ ấy, tác giả nổi tiếng viết luôn mấy chương “đập tường” mới, editor trộn nhạc dựng video tung lên nền tảng ngắn, share hàng chục ngàn lần.
[Chào bạn, bạn có biết couple “Văn Thanh” chưa?]
[Nhan sắc đỉnh chóp, chính chủ tự phát đường, ngọt đến mức muốn khóc!]
...
Ngày hôm nay ghi hình cực kỳ nặng, tổ chương trình Định Luật Hạnh Phúc hiểu điều đó. Thế nên đến buổi tối, khi đến phần “đại chiến chọn phòng”, họ cũng không làm khó nữa, mấy phòng chuẩn bị cho khách mời đều ổn: từ hành cung, nhà lớn trong thành, tiểu lầu bên sông, ngay cả nhà ngói cũng là nhà ngói tử tế.
“Tiêu chí chia phòng lần này là số điểm check-in của mỗi cặp đôi! Chúng tôi đã thống kê giúp mọi người. Cặp có điểm cao nhất là cặp ‘Lộ Sơn’ với xe tham quan, được ở hành cung!”
Vu Sơn Bắc và Lộ Y Y hai tập liền đều chiếm hạng nhất, vận may nổ trời! Hai người mặc đồ hề tung tăng như trẻ con.
Tống Tình Chi và Tần Thiên nghe nói chia theo số điểm thì mặt đã tái mét từ lâu. Họ đổi ván trượt nhưng không ai biết trượt! Cuối cùng còn chẳng ra khỏi Lương Thành, đúng chuẩn bét bảng!
Đỗ Ngạn Tri và Giang Lộ Vi nhờ ăn ké “Lộ Sơn” nên đứng nhì, được ở nhà lớn; Văn Hành và Cố Thanh được ở tiểu lầu bên sông, còn Tống Tình Chi và Tần Thiên thì phải ngủ nhà ngói.
“Đêm nay mọi người hãy nghỉ ngơi cho tốt, đồng thời, kênh trợ lực online của Định Luật Hạnh Phúc cũng sẽ chính thức mở! Chúng tôi sẽ đưa ra bốn phân cảnh kinh điển trong phim ảnh để toàn bộ khán giả bình chọn, quyết định phân cảnh nào do nhóm nào diễn xuất. Hơn nữa, chúng tôi mời được đạo diễn nổi tiếng Trịnh Bân tới tận trường quay để chỉ đạo tại chỗ!”