Lộ Y Y và Vu Sơn Bắc ngồi ghế trước, đằng sau là Đỗ Ngạn Tri chiếm một chỗ. Anh ta vốn là tiền bối trong công ty truyền thông với Vu Sơn Bắc, nên ngồi cùng cũng không có gì lạ. Còn lại một chỗ trống sáng choang, khiến Cố Thanh nhìn mà ngứa ngáy.
Lộ Y Y nhận ra ánh mắt nóng bỏng ấy. Cô liếc nhìn Văn Hành, thấy anh mặt lạnh như băng, không có ý định mời Cố Thanh lên xe mình, nên luống cuống hỏi: “Chị... chị Thanh, xe bọn em còn chỗ, chị muốn lên không?”
Cô vẫn đang mặc bộ đồ chú hề mà lẽ ra nguyên chủ phải mặc, phối màu hồng xanh tưởng quê mà lại không quê, kết hợp với khí chất năng động trẻ trung của nữ idol, trông lại khá dễ thương. Cố Thanh nhìn cô, đuôi tóc lượn lờ, đôi mắt hoa đào long lanh, môi mỉm cười: " Vậy thì cảm ơn nhé!”
Bình luận phát cuồng, Lộ Y Y bị combo nhan sắc sát thương thẳng mặt, đỏ bừng cả mặt.
[Xin lỗi nhưng tôi xin được ăn cp 1 giây! Ngọt ngào x gợi cảm quá cuốn!]
[Cặp này màu cam cực mạnhggg]
[Tôi từ tập 1 đã thấy hai người này hợp rồi!]
[Có ai nhìn mặt Văn ca không? Lại đen sì rồi kìa hahahaha]
[Hu hu chỉ mình tôi thấy tội à, chị Thanh mau quay lại đi!]
Văn Hành lạnh lùng nhìn họ, bên tai là cảnh báo của hệ thống: Tít, cảm giác đau lần thứ 12 sắp đến, dự kiến ba phút nữa. Xin chuẩn bị tinh thần.
Anh đẩy xe đạp, gió thổi hiên ngang, chẳng hề dao động. Từ màn thể hiện ban đầu của Cố Thanh, đến cuộc trò chuyện với Đỗ Ngạn Tri, rồi bây giờ còn tự tổ đội với người ta... Văn Hành càng lúc càng nghi ngờ tình cảm mà cô dành cho mình, liệu có thật hay không.
Giang Lộ Vi thì vui như mở cờ, ghế sau của Văn Hành còn trống! Cố Thanh ngu ngốc kia vì ham xe đẹp mà bỏ qua, vậy thì cô ta hoàn toàn có thể danh chính ngôn thuận ghép đội cùng Văn Hành!
Cô ta đỏ mặt hỏi: “Văn Hành, em chỉ đổi được ván trượt, có thể tổ đội với anh không?”
Văn Hành còn chưa đáp, bình luận đã nổ tung: [Giang Lộ Vi cô bị gì vậy! Đừng phá cp của tôi!]
[Không đi bộ được hả? Sao phải để anh tôi chở cô chứ??]
[Nhìn mặt Văn ca là biết anh đang nhịn đó, hu hu đau lòng quá]
Cố Thanh quay đầu lại nhìn, suýt thì cười thành tiếng Cho anh giả vờ cool này! Cho anh dám chơi tôi này! Tôi ngồi xe mui trần, anh đạp xe nhé!
Văn Hành: “...” Anh quyết định rồi, lần đau này dù có lên tới cấp mười, anh cũng nhất định sẽ không tìm đến cái người đàn bà kia!
Ngay khoảnh khắc Cố Thanh vui vẻ bước lên xe, hệ thống vang lên âm thanh nhắc nhở: Lần yêu thương thứ 12: Tắc nghẽn phổi. Mức độ đau: cấp 5 đến 10.
Văn Hành: ?
Cố Thanh: ?? Sao lần này lại có khoảng dao động đau?
Nhưng trừ hai người bọn họ ra, không ai biết chuyện gì đang xảy ra. Tổ đạo diễn hào hứng cắt camera chính về hai người họ, toàn bộ khán giả đang tập trung, chuẩn bị ăn dưa một màn drama cực gắt vợ chồng chia rẽ, quay sang tổ đội với người khác!
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên, khàn đến mức khác thường.
“Cố Thanh” là Văn Hành, anh nói: “ Qua đây.”
Nụ cười trên mặt Giang Lộ Vi lập tức đông cứng. Các khách mời khác không dám thở mạnh, cả tổ đạo diễn đều mang biểu cảm “cp của tôi sống lại rồi!”, y như triệu người đang xem livestream:
[AAAAAA cuối cùng anh ấy cũng nhịn không nổi rồi!]
[Cứu tôi! Hai chữ này khiến tôi tan chảy luôn ]
[Trời ơi đây là tỏ tình chứ gì nữa?]
[Ý anh là “em là không khí của anh, rời xa em anh không thể thở nổi!”]
[Là chiếm hữu đó! U hú hú hú]
Cố Thanh: Tôi hiểu tại sao lại có cấp 10 rồi đó!
Văn Hành trợn mắt: “Ư... khụ khụ!” Bố đây thật sự sắp nghẹt thở mà chết rồi!
Chỉ trong khoảnh khắc như điện xẹt, Cố Thanh cuối cùng cũng hiểu rõ mức độ của cái gọi là “cấp độ đau”. Nếu tắc nghẽn phổi không nghiêm trọng thì chỉ là cấp 5, Văn Hành còn có thể chịu được. Nhưng một khi nghiêm trọng thì chính là ngạt thở người sẽ đi luôn đó!