Văn Hành khẽ nhắm mắt lại, lần đầu tiên lên tiếng với hệ thống trong đầu: “Tình trạng thế này sẽ kéo dài bao lâu?”
Rất hân hạnh được phục vụ quý khách, hệ thống đáp nhanh như chớp: Tổng cộng anh sẽ phải trải qua 99 lần đau đớn.
Mắt Văn Hành tối sầm lại: Mẹ nó, còn đến 94 lần nữa.
Anh mặt không biểu cảm đưa xấp báo cáo cho Thường Nham. Tay Thường Nham run rẩy mở báo cáo ra, chưa kịp xem, bỗng có người vỗ nhẹ lên vai anh.
Cố Thanh thở dài: “Không được rồi, bìa [vol] để tôi tự chụp đi, tình trạng Văn Hành thế này... vẫn nên để anh ấy nghỉ ngơi nhiều hơn!”
Thường Nham xúc động muốn khóc: Hóa ra đại tiểu thư Cố đây lại hiểu chuyện như vậy? Trước kia đúng là trách oan cô ấy rồi!
Sau đó anh ta nhìn kỹ lại “Ơ? Không đúng nhỉ, mấy cái này đều bình thường mà?”
Cố Thanh: Heh. Solo thất bại rồi ha.
Không ngờ hệ thống như được truyền cảm hứng, tích cực nhắc nhở rằng cả hai hiện đang có mối quan hệ “ràng buộc”:
Tít yêu thương lần 06.
06: Đau mắt. Mức độ đau: cấp 4.
Cố Thanh: Ôi không!
Vị trí này, có thể nói là “anh em” với yết hầu.
Văn Hành còn chưa kịp hồi phục sau cú sốc “vẫn còn 94 lần”, đột nhiên lại bị cái thế giới tươi đẹp này tiễn tiễn tiễn tiễn. Anh, lại, không, nhìn, thấy, rồi!
Cảm giác mù lòa còn khủng khiếp hơn mất giọng nhiều. Văn Hành theo bản năng đưa tay ra, muốn nắm lấy tia hy vọng.
Cố Thanh đang đứng ngay bên cạnh, thấy thế bèn vội đưa tay Thường Nham đặt vào tay anh: “Ở đây mà ở đây mà!”
Thường Nham cũng nhận ra có gì đó sai sai: “Anh Văn sao vậy?”
Văn Hành nắm chặt lấy bàn tay ấy, nhắm mắt thật mạnh. Nhưng rồi phát hiện, cảm giác trong tay thô ráp hơn nhiều, mà mắt anh vẫn còn đau như cắt. Anh nhíu chặt mày, tiện tay vung ra: “Không cần cái này.”
Thường Nham: “??? Mày... có vợ rồi là quên mẹ à, Văn Hành?”
Văn Hành bị ám ảnh sạch sẽ nặng, Thường Nham tất nhiên biết. Nhưng trước giờ anh là sạch sẽ với tất cả mọi người, giờ lại có “ngoại lệ”. Mẹ nó, Thường Nham cay một giây nhưng vẫn phải cẩn thận hết mức, đưa nghệ sĩ nhà mình về nhà an toàn.
Anh ấy quay sang hỏi Cố Thanh trước: “Cô Cố về Hoa Đình Nguyệt Phủ đúng không?”
Căn hộ áp mái sang trọng ở Hoa Đình Nguyệt Phủ là tài sản chung của Cố Thanh và Văn Hành lúc kết hôn. Nhưng từ đầu đến giờ, chỉ mình Cố Thanh sống ở đó, cũng vì vậy mà cư dân mạng mới mỉa mai cô sống kiểu “góa phụ chờ chồng”.
Cố Thanh gật đầu: “Phiền anh.”
Địa chỉ của Văn Hành thì Thường Nham tất nhiên không cần hỏi, vậy nên xe chạy thẳng về hướng Hoa Đình Nguyệt Phủ.
Trong xe rất yên tĩnh, Văn Hành đang nhắm mắt dưỡng thần. Anh đã nhanh chóng khiến bản thân bình tĩnh lại. Lần này mắt đau giống như họng, đều là cấp độ 4. Nhưng khi đó anh mất giọng hoàn toàn, còn giờ không đến mức mù hẳn, chỉ là tầm nhìn mờ hẳn đi, kèm theo cảm giác nhức nhối.
Trong thế giới mờ nhòe ấy, bóng dáng của Cố Thanh lại là thứ rõ nét nhất. Trên người cô vẫn phủ một lớp ánh sáng dịu nhẹ, nên cả cơ thể đều được viền lên thành hình rõ ràng, thậm chí cả tóc cũng nhìn thấy được.
Văn Hành thực ra là kiểu người có ý chí và hành động đều rất mạnh mẽ. Một khi đã xác định phương pháp y học hiện đại không giải quyết được vấn đề thì anh cần phải tìm cách khác.
Xe chạy ổn định vào hầm gửi ở Hoa Đình Nguyệt Phủ.
Văn Hành vẫn luôn im lặng bỗng nhiên lên tiếng: “Tôi cũng về đây.”
Thường Nham & Tiểu Đường: “!”
Hoa Đình Nguyệt Phủ có hệ thống an ninh và tính riêng tư cực cao, nên chuyện này không đến tai fan được. Nhưng người lớn hai nhà Cố Văn thì chắc chắn sẽ biết, mà cái giới hào môn đang chờ xem Cố Thanh bị chê cười này... giờ chắc náo loạn rồi.
Văn Hành nói thêm: “...Cho tiện ghi hình và chụp bìa sau này.”
Thường Nham: “Ừ ừ.”
Tiểu Đường: “Hiểu mà hiểu mà.”
Văn Hành: “...”
Cố Thanh thì chẳng ngạc nhiên gì. Mắt Văn Hành rõ ràng có vấn đề, dù có giỏi chịu đau thì cũng không chịu mù nổi, đúng không? Tuy cô rất muốn sống vui vẻ một mình nhưng căn hộ đó dù sao cũng không phải của riêng cô, Văn Hành muốn ở, cô cũng không thể không cho ở.