Kết thúc tập đầu, Văn Hành có việc quan trọng phải làm. Cố Thanh đi phía sau anh, nhìn không khác mấy lúc mới tới. Nhưng chỉ trong hai ngày, không còn ai dám đánh giá cô bằng con mắt cũ nữa.
Tập đầu tiên, có thể nói đã giúp Cố Thanh tỏa sáng. Không chỉ gột rửa phần nào làn sóng chửi rủa trên mạng, còn thu hút được không ít fan nhan sắc. Quan trọng nhất là: vốn dĩ cô và Văn Hành nổi tiếng với hình tượng “vợ chồng nhựa”, vậy mà bây giờ lại bị khán giả đẩy thuyền cp!
Siêu thoại của cp Văn Thanh đã được duyệt, lượng fan tràn vào cực nhanh. Chỉ là hiện tại có quy định không cho hiển thị bảng xếp hạng, chứ không thì chắc đã lọt top từ sớm. Nhưng Thường Nham hiểu rõ, kết quả này không chỉ nhờ vào hành động của Cố Thanh. Anh ấy đã xem livestream suốt, thậm chí cảm thấy: hành vi của Văn Hành còn đáng chú ý hơn.
Cố Thanh vui vẻ hát ngân nga.
Công việc tạm xong, còn vài hôm nữa mới chụp [vol], mấy ngày nghỉ này cô có thể cày phim rồi!
Thế nhưng khi cô đang định tự giác đi về phía trợ lý Tiểu Đường, lại bất ngờ bị Văn Hành giữ lại: “Đi chung.”
Thường Nham và Tiểu Đường đều sững sờ lúc đi quay, anh Văn còn chẳng thèm ngồi cùng xe với Cố Thanh cơ mà! Không lẽ, không lẽ fan đẩy thuyền lại đẩy thật rồi?
Cố Thanh cực kỳ không tình nguyện, hỏi: “Sao phải vậy? Tôi muốn về nhà.”
Văn Hành hạ thấp đôi đồng tử đen láy, nhìn cô nói: “Trước tiên đến bệnh viện đã.”
Cố Thanh: “??” Cô nói với hệ thống: “...Cười chết mất? Nam chính tưởng mình bị bệnh.”
Hệ thống thì đã quen với trái tim lạnh lẽo của cô: [...Tốt nhất cô cũng nên đi khám đi!]
Thường Nham đã đặt trước bệnh viện tư nhân theo yêu cầu của Văn Hành nhưng vẫn lo lắng hạ giọng hỏi: “Anh vội đi bệnh viện kiểm tra vậy, mấy hôm nay thấy không khỏe ở đâu à?”
Văn Hành hít một hơi thật sâu. Có chỗ không khoẻ à?
Gần như là, chỗ nào cũng có vấn đề.
Anh nhắm mắt lại, không nói nhiều, chỉ thở dài: “Đi thôi.”
Anh cần xác định càng sớm càng tốt đây là phạm vi y học hiện đại, hay đã vượt quá quy luật tự nhiên... Với tình trạng đau đớn ngẫu nhiên không phân biệt thời điểm, anh lo lâu ngày sẽ hình thành sự phụ thuộc tâm lý vào “thuốc giải”. Điều này là điều anh không muốn đối mặt.
“Vậy sao tôi cũng phải đi?” Cố Thanh hỏi.
Văn Hành mở mắt, nhìn cô một lát rồi nói: “Đi cùng tôi.”
Tiểu Đường vừa ngồi lên ghế phụ đã “phập” một tiếng dựng tai lên. Thường Nham cũng vội ngậm miệng, giả vờ như mình không tồn tại.
Hai người đồng thời nảy ra một suy nghĩ: A cái gì đây, đang phát đường hả? A cái gì đây a cái gì đây?
...
Thường Nham sắp xếp mọi việc cực kỳ chu đáo, quy trình tiến hành kín đáo và nhanh gọn.
Văn Hành đến khoa tai mũi họng làm kiểm tra họng, sau đó chụp X-quang xương cổ tay phải. Ban đầu định làm nội soi dạ dày nhưng vì chưa nhịn ăn nên đành bỏ qua. Cuối cùng, anh dẫn Cố Thanh đến khoa thần kinh chụp cộng hưởng từ não bộ, đồng thời làm thêm cả kiểm tra trạng thái ổn định tinh thần.
Cố Thanh vừa xong công việc đã phải đi làm mấy chuyện này, bực bội cực độ, trong lòng chửi thầm Văn Hành là chó.
Hệ thống lại hí hửng: [Rồi anh ấy sẽ sớm nhận ra thôi, y học không có tác dụng gì đâu! Chỉ có cô mới là giải dược duy nhất, không có cô, anh ấy chẳng làm được gì, tôi tin tưởng! Hai người nhất định sẽ cùng nhau đứng ở đỉnh cao, được muôn người mê mẩn!
Cố Thanh: “Trước đây mày làm đa cấp à?”
Hệ thống: [...]
Mấy kết quả kiểm tra cũng không cần đợi lâu, chụp cộng hưởng từ chỉ mất khoảng hai mươi phút. Sau khi cầm được tất cả báo cáo, Văn Hành cau mày thật chặt, hồi lâu không nói gì.
Tim Thường Nham lạnh toát. Anh ấy gắng gượng nén đau buồn, an ủi: “Là... chỗ nào có vấn đề sao? Không sao, mình còn trẻ mà, dưỡng cho tốt là có thể quay lại thôi.”
Văn Hành không nói gì. Những chỗ từng đau... chẳng có vấn đề gì cả. Hai người chụp cộng hưởng từ cũng không thấy bất thường. Trên người anh, thứ duy nhất còn sót lại là vết bầm nơi đầu gối lúc ngã quỳ vì đánh rơi cái thùng hôm đó. Còn lại, đều bị Cố Thanh “chữa khỏi” cả rồi.