Cô im lặng vài giây rồi đáp: “Được thôi.” Dù sao nhà cũng rộng mà. Cố Thanh là người xuống xe trước. Văn Hành mở mắt, vừa định dò dẫm bước xuống thì chợt khựng lại. Chỉ thấy trên ghế ngồi Cố Thanh vừa ngồi, phần gối cổ kẹp một sợi tóc dài bị kéo rơi ra.
...Phát ra ánh sáng nhàn nhạt, giống hệt ánh sáng trên người cô. Văn Hành đưa tay nhặt sợi tóc ấy lên. Lâu sau, bóng lưng anh bước vào thang máy với dáng vẻ trầm tĩnh, thong thả.
[Cái gì? Cậu cả Văn chuyển vào Hoa Đình rồi á?]
Vừa nghe đến tên Văn Hành, group chat mà bình thường chỉ toàn khoe tiền phô trương lập tức nổ tung.
[Tận mắt nhìn thấy, trợ lý Thường Nham đưa anh ta và Cố Thanh vào nhà]
[Vãi chưởng, chẳng lẽ tin đồn trên mạng là thật?]
Trong giới showbiz, Văn Hành là đỉnh lưu đích thực. Còn trong giới hào môn, anh là cậu cả nhà họ Văn. Dù anh ít tiếp xúc với đám người này nhưng trước khi quyết tâm dấn thân vào điện ảnh, anh là hình mẫu lý tưởng của gần như toàn bộ giới thiên kim.
Vậy mà người như vậy lại bị "làm thịt" trong một cuộc liên hôn, đối tượng lại là người phụ nữ tên Cố Thanh này vẫn còn không ít người đang đợi hai người ly hôn.
[Mấy người không coi show à? Rõ ràng là để quay chương trình thôi, không thì Văn Hành đã tránh xa cô ta cả cây số rồi]
[Hahaha Văn Hành mà thích nổi Cố Thanh thì tôi ăn cái bàn này, ngực to đầu rỗng, chẳng có tài cán gì]
[Năm đó tôi đã nói, người xứng với anh Văn chỉ có mấy kiểu như Vi Vi người trong giới, hiểu nghệ thuật]
Chẳng bao lâu sau, người bị gọi tên Giang Lộ Vi trả lời: [Đừng nói thế. Văn Hành sắp chụp bìa nghệ thuật với Cố Thanh rồi.]
Câu này không nói thì thôi, nói ra lập tức bị cả group cười nhạo.
[Cố Thanh? Với cái gu mù mờ chỉ biết mù quáng mua đồ cao cấp của cô ta á???]
[Tội nghiệp cậu cả Văn bị buộc bán combo với cô ta]
[Ai góp tiền nào? Đợi bìa tạp chí ra rồi tụi mình đẩy cho cô ta một hotsearch #XấuQuá# đi]
[Hahahaha ác thật, cho tôi góp một chân]
[Ra tiền nhớ gọi tôi +1]
[+11111]
Từ lúc trở về nhà, Cố Thanh hoàn toàn đắm chìm trong thế giới điện ảnh.
Căn hộ tại Hoa Đình Duyệt Phủ có một rạp chiếu phim tại gia với cấu hình rất xịn, hiệu ứng âm thanh hình ảnh khiến cô vô cùng hài lòng. Cô nằm lì ở đó xem liền mười bộ phim, cảm giác như tinh thần được “nạp đầy pin”, sự nhạy cảm với vai diễn và nghệ thuật cũng được thấm nhuần như mưa xuân rơi đều.
Mãi đến khi nhận được tin nhắn của trợ lý, nói hôm nay tổ chương trình Định Luật Hạnh Phúc sẽ tới quay hậu trường và ghi hình quá trình chụp bìa tạp chí Vol của cô và Văn Hành, Cố Thanh mới chợt nhớ ra trên đời này còn có một người tên là Văn Hành.
Đột nhiên, cô giật mình: hai ngày nay cô với Văn Hành hoàn toàn không có bất kỳ tiếp xúc cơ thể nào, chẳng lẽ anh ta vẫn đang “mù” à?
Hay là vì cô quá tập trung xem phim, không nghe thấy tiếng nhắc nào, nam chính đã bị hành tới mức chết bởi cấp độ đau 9 hay 10 rồi?
Cố Thanh lo lắng hỏi hệ thống: “Giờ tôi ra ngoài không phải sẽ thấy một cái xác chứ?” Trong nhà chỉ có hai người, chẳng lẽ cô sẽ thành nghi phạm giết người?
Hệ thống nhắc nhở thân thiện: Quý cô quả thực đã bỏ qua một lần thông báo hệ thống. Lần “yêu thương” thứ 7, đau nửa đầu, cấp độ đau là 5. Nhưng tại sao hệ thống lại không báo?
Vì lúc đó nữ chính đang xem phim của Văn Hành và vô cùng nhập tâm!
Hệ thống CP thấy ngọt đến sâu răng, cảm giác như chính nó cũng được "ăn đường".
Nhưng vừa nghe Văn Hành chưa chết, đầu óc đầy trò xấu của Cố Thanh lại nổi lên: “Mấy người làm ăn kiểu gì vậy? Ngoài cơn đau dạ dày cấp 8 ban đầu, sau đó chẳng có lần nào vượt qua cả. Sao đấy? Không chơi nổi à?”
Hệ thống: Hệ thống cũng phải thử xem nam chính chịu đau tới đâu mà!
“Ồ” Cố Thanh mất hứng: "Vậy anh ta hai ngày nay chịu đựng sao rồi? Khả năng chịu đau tăng lên nhiều không?”