Beta Bị Thảo Phiên Thành Omega

Chương 2

Trước Sau

break

Lúc đầu thiếu niên cũng nghĩ đến việc phản kháng, nhưng vì chỉ có một mình, sức lực mỏng manh không cửa cầu cứu, cậu chỉ đành chịu đựng những ngày tăm tối bị chửi rủa xô đẩy, vũ nhục tinh thần, tính cách phóng khoáng hoạt bát vốn có dần trở nên yếu đuối và hèn nhát.

Giống như hôm nay, để bắt nạt cậu, Omega cầm đầu cố tình làm đổ lọ nước hoa pheromone mới mua của mình lên người Vu Dư, sau đó lấy cớ Vu Dư muốn trộm nước hoa đi quyến rũ Alpha, vây quanh cậu mắng mỏ rất lâu, thiếu niên khiếp đảm chỉ dám cúi đầu chịu đựng.

Omega mảnh mai đang vui vẻ chửi bới, người lâm nạn ngước mắt nhìn, Vu Dư sắc bén nhìn về phía cậu ta làm cậu ta sợ run bắn cả người, sau đó cậu ta chột dạ và hung dữ đẩy ngã Vu Dư xuống đất, nói lớn hơn nữa:

“Bình thường giống con chuột nhắt chẳng dám hé răng mà giờ mày lấy lá gan đâu để trừng tao! Mày làm đổ nước hoa của tao, tao còn chưa bắt mày bồi thường tiền đâu!”

Trong tiếng xôn xao phụ họa của mọi người, cậu ta thấy Vu Dư cúi đầu im lặng thì yên tâm, cậu ta nghi ngờ khi nãy mình nhìn lầm, sau đó cậu ta trợn mắt ác ý, giả vờ hào phóng đặt bình nước hoa còn thừa tầm nửa trước mặt trước mặt Vu Dư đang té ngã:

“Nếu cậu đã dùng qua thì tôi đây từ bỏ thôi, này, thưởng cho cậu đó, đừng cảm ơn tôi ~”

Nước hoa mùi đào tinh tế trượt xuống thành dòng nước, tưới lên đỉnh đầu của Vu Dư, nam nữ bên cạnh cười vang nhìn màn kịch này, dòng nước tí tách, chảy men theo khuôn mặt không rõ biểu cảm của thiếu niên đến cằm, nhanh chóng thấm vào phần cổ áo đồng phục.

Omega trút tâm trạng khó chịu của mình lên chuột nhỏ rồi cực kỳ đắc thắng dắt đám người truy đuổi rời đi.

Một lúc lâu sau thiếu niên ngã trên mặt đất mới giật cơ thể, hai giọt nước tròn trịa tồn trên mu bàn tay xây xát chảy máu, Vu Dư không ngờ lần đầu tiên trải nghiệm thế giới này lại chân thật đến vậy, sự tuyệt vọng khủng hoảng và mềm yếu sợ hãi khi bị bắt nạt siết chặt tim cậu như chính cậu từng trải qua, cơ thể của một người trưởng thành như cậu bị nhấn chìm trong bóng tối ấy như nước bùn cuốn đi, kéo xuống vực sâu tuyệt vọng.

Vu Dư loạng choạng chống hai tay đứng lên, mái tóc dài che khuất đôi mắt không thể thấy rõ biểu cảm, cậu chậm rãi bước ra khỏi lớp học yên tĩnh, đi vòng quanh tòa nhà giảng dạy phức tạp và hoa lệ một lúc lâu, cuối cùng cậu cũng tìm thấy một phòng vệ sinh xa lạ và bước vào.

Thậm chí cậu còn không có tâm trạng đi gột rửa mùi nước hoa nồng đậm trên cơ thể mình, cậu trốn vào căn phòng đơn bên trong, ngồi trên nắp bồn cầu lặng lẽ cuộn tròn cơ thể thành hình dáng trẻ con.

Đây là thiếu niên trong ký ức của cậu, khi bị bắt nạt đến mức không còn chỗ để đi, cậu thích tìm và giấu mình ở một nơi không ai biết nhất.

Tức giận, đau đớn, sợ hãi, tuyệt vọng, chết lặng, những ký ức bị bắt nạt tràn về mạnh mẽ làm tâm tư mỏng manh của Vu Dư bị cắn nuốt toàn bộ.

Cậu không thể thể hiện ra bất cứ biểu cảm gì, cậu chỉ biết ôm lấy hai đầu gối, mở to mắt nhìn vào đâu đó trong hư không, tùy ý để nước mắt tuôn ra không ngừng.

Thời gian chậm rãi trôi qua, ngay lúc sự tuyệt vọng đang xâm nhập xé rách bản thân Vu Dư khiến cậu sắp bị chết đuối thì cửa căn phòng đơn vang tiếng lớn, một giọng nam từ tính kiêu ngạo mất kiên nhẫn quát”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc