Cốt truyện của trùng tộc và cổ phong dù nhìn thế nào cũng kỳ ảo quá mức, Vu Dư cứ luôn do dự mãi, ngón tay cậu chỉ lên abo vườn trường khá gần giống với cuộc sống thường ngày của mình hơn.
Dù sao thì trước tiên nên bắt đầu với thế giới hiện đại quen thuộc, cậu nghĩ như thế, lăng kính màu hồng nhạt vỡ thành từng mảnh nhỏ, rơi lả tả và hòa hợp với cơ thể của Vu Dư, cốt truyện sơ qua cứ thế hiện lên trong đầu cậu, để cậu hiểu tổng quát hướng đi của cốt truyện ảo mộng này.
Khung cảnh xung quanh dần dần vặn vẹo, biểu cảm của ác ma nhỏ giữa không trung ngày càng mờ nhạt, những lời dặn dò cuối cùng bay đến bên tai của Vu Dư sắp bị truyền tống:
“Chủ nhân, nếu hoàn thành nhiệm vụ, độ khó của ảo cảnh sẽ tự tăng lên, ngài trở thành ký chủ có thể giữ lại ký ức hiện có, nhưng ngài sẽ không nhớ được gì về những người đàn ông được lựa chọn ngẫu nhiên, thế nên cần ngài lần lượt tìm ra họ, hạ được câu chuyện thân phận khác nhau của họ thì mới có thể thu hoạch tϊиɧ ɖϊ©h͙ đó ~”
“Mặc dù ngài có ý thức của mình nhưng ngài không thể vượt qua phạm vi cốt truyện hoàn toàn, nếu lần vi phạm tính cách của nhân vật chính quá lớn thì sẽ làm thay đổi toàn bộ hướng đi của cốt truyện, ngài sẽ phải chịu trừng phạt nghiêm trọng.”
“Nhưng mà chủ nhân đừng sợ, nhiệm vụ khá đơn giản, một lần làʍ t̠ìиɦ cũng coi như một lần ngài thành công, chỉ cần đi theo cốt truyện là xong, nói chung tôi vẫn mong ngài có thể thưởng thức những câu chuyện mà tôi đã chọn lựa tỉ mỉ cho ngài ~”
“Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ngài có thể lựa chọn tự rời đi hoặc tiếp tục tận hưởng khoảng thời gian tốt đẹp trong ảo mộng, thế đó, tôi chúc ngài thuận buồm xuôi gió, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ nha ~”
Ác ma nhỏ vui sướиɠ múa may đôi cánh, đến khi từ từ dừng lại, đôi mắt màu vàng của cậu nhìn chằm chằm vào bóng hình biến mất trong không khí, giọng nói hoạt bát đáng yêu dần trở nên trầm hơn:
“Đạt được mục tiêu một cách đơn giản luôn khiến người ta coi nhẹ nguy hiểm sau lưng, ảo cảnh hư không tốt đẹp trong mơ làm người ta trầm mê trong đó không muốn tỉnh lại, ngài có thể cưỡng lại sự cám dỗ ngọt ngào này không, thật khiến người ta mong đợi.”
Trong bóng tối, Vu Dư dần tỉnh lại, xúc cảm lạnh lẽo nhớp nháp khiến cậu run rẩy nhẹ, cậu mở hai mắt quan sát tình huống bây giờ của bản thân.
Trong phòng học rộng rãi, một đám đông nam nữ sinh mặc đồng phục của quý tộc vây quanh cậu, hoặc chế nhạo hoặc khinh thường nhìn xuống Vu Dư đang ướt đẫm toàn thân.
Chàng trai cầm đầu mảnh mai trắng nõn như hoa sen, nhưng không thể che giấu được ánh mắt ác độc trên khuôn mặt thanh thuần kiều diễm.
“Tên thường dân hạ tiện vừa nhìn đã thấy ghê tởm rồi, cậu không có chút tự giác nào của beta sao? Còn vọng tưởng xịt nước hoa là có thể giả dạng thành Omega được, muốn đi quyến rũ Alpha nào hửm? Đúng là cóc mà đòi ăn thịt thiên nga!”
Vu Dư hoảng hốt, cậu nhanh chóng sắp xếp lại những ký ức vừa rồi, học viện Berkeley mà cậu theo học là học viện quý tộc hàng đầu, chỉ tuyển chọn những Alpha và Omega xuất sắc từ tầng lớp thượng lưu, cậu là một sinh viên đặc biệt có cơ duyên vào học viện thì thành tích của mình.
Không có bối cảnh, gia đình bần cùng, giới tính lại là Beta bình thường phổ thông nhất, dẫn đến việc một nhóm nhỏ tự xưng là quý tộc đã bắt nạt cậu ngay khi cậu mới đến học.