“Mùi gì thế, xông chết người rồi, người bên trong cút ra đây!”
Căn phòng đơn không được đóng chặt bị đá tung, tiếng vang quá lớn làm Vu Dư mê mang ngẩng đầu, chàng trai tuấn mỹ có mái tóc đỏ như ngọn lửa đứng thẳng ngược sáng, tỏ ra biểu cảm hung dữ mất kiên nhẫn.
Hai người đối mắt nhau, Vu Dư hơi mở lớn hai mắt nhìn thiếu niên trước mắt, ký ức của cơ thể gào thét cậu mau tránh đi, dù sao đây cũng là Alpha cấp 3S hàng đầu trong vườn trường, xuất thân từ một gia đình quý tộc thượng lưu, được biết đến với tố chất cơ thể quái vật và tính cách táo bạo cao thượng.
Đối với beta sợ hãi lúc trước, người này chắc chắn sẽ run bần bật trốn tránh không kịp, nhưng bây giờ, Vu Dư nhìn khuôn mặt quen thuộc của thiếu niên trước mắt, nước mắt suýt chút nữa tuôn trào.
Đôi mắt đào hoa xinh đẹp của thiếu niên sốt ruột giương lên, anh khoanh tay trừng mắt nhìn beta trong phòng vệ sinh, khí chất ngang ngược khó thuần phục thoạt trông cực kỳ kiêu ngạo, nhưng Vu Dư lại nhếch miệng vô cùng yên tâm, mặc dù màu tóc thay đổi, nhưng bông tai kim cương lấp lánh vẫn còn đeo ở một bên tai, đó là Tiếu Bạch Chi!
Tiếu Bạch Chi thấy beta đỏ hoe hai mắt vì khóc nhìn mình, anh khó hiểu những cũng không cảm thấy chán ghét, mà anh lại thấy tức giận trong lòng.
Anh rất mâu thuẫn trước biểu cảm oan ức muốn được an ủi của đối phương, anh bất chợt muốn duỗi tay lau đi nước mắt trên cái má non mềm, đồng thời chợt bừng tỉnh chuyện bình thường mình đã bảo người ta cút từ sớm rồi, bản thân anh liệu có phát rồ hay không.
Cuối cùng, Tiếu Bạch Chi rối rắm lựa chọn con đường vừa phải, anh giơ tay lung tung lau giọt lệ chướng mắt đó, mất kiên nhẫn mà nhẹ giọng hỏi: “Một tên beta như cậu ở đây khóc cái gì? Ai bắt nạt cậu?”
Vu Dư sợ hãi rụt vào trong, muốn nói chuyện nhưng lại không dám nói, cậu chỉ cúi đầu không nhìn Tiếu Bạch Chi.
Không bị ánh mắt đó nhìn chằm chằm, Tiếu Bạch Chi lập tức khôi phục sự tỉnh táo thường ngày, anh khó hiểu bản thân sao còn kiên nhẫn nói chuyện với tên beta gầy yếu như vầy, anh vừa định mở miệng bảo cậu nhanh rời đi.
Pheromone mùi đào xông thẳng vào mặt, khiến cơ thể vốn không thoải mái của Tiếu Bạch Chi lảo đảo, mùi hương ngọt ngào béo ngậy của Omega bao bọc lấy Alpha, làm cả người anh như bốc hỏa.
Một luồng pheromone rồng cay nồng nhanh chóng được giải phóng khắp phòng vệ sinh chật chội, anh tiến vào trạng thái động dục.
Tiếu Bạch Chi đỏ mặt, mồ hôi túa trên trán, dươиɠ ѵậŧ thô dài dưới thân căng phồng đứng thẳng, anh rất tự hào về khả năng tự chủ của mình, rõ ràng anh đã bị sốt nhẹ vài ngày trước, nhưng anh không bận tâm, dù sao thì đâu có mấy Omega có thể ảnh hưởng đến pheromone của Alpha 3S chứ.
Nhưng bây giờ sự chắc chắn này nhanh chóng bị lật đổ, anh gầm một tiếng rồi tựa vào vách tường lạnh lẽo, cố gắng hạ nhiệt độ cơ thể đang cực nóng của mình.
Vu Dư do dự tiến lên, cậu đi về phía thiếu niên đang đau khổ, thân là beta cậu không hề cảm nhận được hơi thở rồng làm say chết người trong không trung, thậm chí cậu còn duỗi tay muốn thử sờ trán của Tiếu Bạch Chi, nhìn thấy toàn bộ khuôn mặt đỏ đậm của anh có đang nóng lên không.
Ngay sau đó cổ tay mảnh khảnh bị thiếu niên bóp chặt, Tiếu Bạch Chi đỏ ngầu mắt ngẩng đầu, cơ thể vốn đã chịu không nổi tiếp xúc tên beta nhát gan này xong thì càng gầm gừ bùng cháy lên, giọng nói trầm thấp đến đáng sợ vang lên: