Mấy lần cùng cưỡi chung một con ngựa đã xem như thân mật lắm rồi, dù khi đó giữa hai người vẫn còn cách nhau một khoảng bằng nắm tay.
Còn có một lần trước khi nàng bị mù, hôm ấy Giang Hồi đang thay y phục, vừa cởi áo ngoài, thì A Tự vô tình xông nhầm vào phòng, vừa lúc trông thấy lồng ngực trần rắn rỏi của y cùng một nốt ruồi nơi ngực.
Nàng không muốn bị yếu thế, cố kìm nén thôi thúc muốn quay đầu bỏ chạy, giả vờ bình tĩnh ngắm nghía thêm vài lần nữa, rồi còn cố tình khen một câu:
"Thân thể trông khoẻ khoắn đó."
Đôi mày lạnh lùng của người kia khẽ nhíu lại, nhưng vành tai lại vô thức ửng lên một màu hồng nhạt.
Đáng tiếc, giờ đây dù hắn có lén đỏ mặt thì nàng cũng chẳng nhìn thấy được nữa, càng không biết liệu mình có thể khôi phục thị lực hay không và đến bao giờ mới có thể nhìn lại ánh sáng.
A Tự khẽ thở ra một hơi, cố xua tan những ý nghĩ rối bời ra khỏi đầu. Đôi mắt của nàng, thứ vốn được trời phú cho vẻ quyến rũ, mỗi khi đăm chiêu cúi xuống thì hàng mi dài lại phủ bóng lên gò má, toát lên nét dịu dàng đặc biệt.
Gió núi nhè nhẹ lướt qua, hương cỏ non thoảng đầy ống tay áo. Thiếu nữ ngồi thong dong trên gốc cây, dáng người thon thả uyển chuyển. Tà áo vải thô mộc mạc phất phơ theo chiều gió, toát lên một phong vận riêng, khó lẫn.
Thím Lý không kìm được liếc nhìn thêm mấy lần, đến cả việc ngoài sân có người gõ cửa cũng chẳng để ý, mãi đến khi A Tự lên tiếng nhắc, bà mới hoàn hồn, ngượng ngùng cười rồi ra mở cửa:
"Ta đoán nhé, lần này chắc chắn là Giang lang quân về!"
A Tự cũng tràn đầy mong đợi.
Nàng mới đến nơi này, lại không nhìn thấy gì, tuy có thím Lý chăm lo ăn ở sinh hoạt, nhưng phu quân không có nhà, trong lòng nàng khó tránh bất an.
Nhỡ may có lưu dân xông vào núi, hay có kẻ không mời mà đến thì cũng vạ.
Nàng nghiêng tai lắng nghe, song người nói lại không phải Giang Hồi, mà là một phụ nhân xa lạ.
Trong lòng A Tự chùng xuống, nàng nhanh chóng xoay người quay lưng về phía cổng viện, đồng thời siết chặt món đồ giấu trong tay áo.
Người kia là hàng xóm của thím Lý, vừa thò đầu nhìn vào tiểu viện cũ kỹ, vừa thờ ơ trò chuyện với Lý thẩm:
"Nhà ta định dọn ra khỏi núi, thím có muốn đi cùng không?"
Thím Lý kinh ngạc:
"Giờ còn nơi nào tốt hơn trong núi sao? Hơn nữa, bọn người Hồ chẳng phải đã bị đánh đuổi rồi à?"
Người hàng xóm lo lắng đáp: