Bến Mộng Chiều Sương

Chương 1: Bị mù

Trước Sau

break

Trong núi vắng lặng không một tiếng động. Khi tiếng chim đầu tiên của buổi sớm cất lên ríu rít thì A Tự cũng vừa hay mở mắt.

Giữa màn tối tù mù, một vệt sáng nhàn nhạt đang dần lan ra. Lòng A Tự chợt nao nao, nàng vội vàng đưa tay phẩy qua phẩy lại trước mắt mấy lần nhưng vẫn chỉ trông thấy một màu đen tuyền. 

Hoá ra… tất cả chỉ là ảo giác.

Ánh sáng trong mắt nàng vụt tắt như ngọn đèn cạn dầu. 

Cũng chỉ sau khi mù lòa, A Tự mới biết: Người mù cũng có thể cảm nhận được ánh sáng. Chỉ tiếc thay, thứ ánh sáng mong manh như sương khói ấy chẳng đủ sức xuyên thủng màn đêm, lại càng không thể vẽ lại thế giới chung quanh. 

Và, nàng vẫn chẳng nhìn thấy gì cả.

"Cốc cốc cốc."

Tiếng gõ cửa cắt ngang dòng suy nghĩ. Đôi mắt trống rỗng của A Tự lại khẽ gợn sóng, nàng thoắt cái đã ngồi bật dậy, loạng choạng bước đến bên cửa rồi nhanh chóng mở ra.

"Phu quân, chàng về rồi sao?"

"Phu nhân, là ta! Thím Lý đây mà!"

Nghe thấy giọng đối phương là nữ, tia hy vọng trong mắt A Tự lập tức tắt ngấm. Nàng thu lại vẻ thất vọng, mỉm cười nói:

"Thím dậy sớm thật đấy! Con còn tưởng là phu quân về rồi."

Thím Lý là người do phu quân của A Tự, Giang Hồi, thuê từ thôn dưới núi lên để chăm sóc nàng. Người đàn bà tính tình thẳng thắn, nhiệt tình, vừa đỡ lấy nàng vừa trêu chọc:

"Y mới đi có mấy hôm sao mà về nhanh thế được. Phu thê các người đúng là thú vị thật đấy, ở nhà thì một người giữ lễ nghiêm chỉnh, một người lại thẹn thùng chẳng dám nói mấy câu. Lang quân vừa đi là đã biết nhớ rồi à?"

A Tự cười nhẹ, thầm nghĩ thím Lý đã bị vẻ bề ngoài đánh lừa. 

Bà nào hay biết, sự trầm ổn điềm tĩnh của Giang Hồi là giả, mà vẻ e lệ kín đáo của nàng cũng chỉ là một lớp mặt nạ được tô vẽ khéo léo mà thôi.

Nàng để thím Lý dìu ra ngồi trong sân.

Thím bưng cháo tới, vừa làm vừa luyên thuyên:

"Con bé cháu ta mấy hôm trước vừa sinh con xong, đứa nhỏ xinh lắm! Giang lang quân cao ráo tuấn tú, phu nhân lại xinh đẹp, sau này hai người sinh con ra, chắc hẳn phải như tiên đồng ngọc nữ ấy chứ nhỉ!"

A Tự tuy đã gả làm thê tử người ta, tóc cũng được búi kiểu phụ nhân, nhưng trong ánh mắt vẫn còn vẹn nguyên nét ngây thơ của thiếu nữ chưa xuất giá. Nghe thím Lý nói những lời ấy, nàng chỉ mở to đôi mắt mờ mịt.

Chuyện này có nói ra e rằng thím Lý cũng chẳng tin. 

Hơn ba tháng quen biết rồi cùng nhau chạy trốn suốt hai tháng ròng, đến nay cũng chỉ mới vừa tròn nửa tháng kể từ ngày nàng kết tóc làm thê với y. 

Ngoài cái danh "phu thê" ra thì nàng và Giang Hồi chẳng có cái gì chung cả. Ngay cả một cái nắm tay, một cái ôm cho ra dáng cũng không có.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc