Bến Mộng Chiều Sương

Chương 3: Lựa chọn

Trước Sau

break

"Giặc Hồ chạy thì chạy thật, nhưng ai dám chắc chúng sẽ không quay lại? Nghe nói Hung Nô đã chiếm hơn nửa Ung Châu rồi. Thành Trúc Khê của chúng ta với Ung Châu chỉ cách mỗi một quận Ngụy Hưng thôi, với khoảng cách ấy thì cũng chẳng thấm vào đâu đâu. Lần này may nhờ có vị trưởng công tử họ Yến trấn giữ Ngụy Hưng, không thì giờ cả quận ấy về tay giặc Hồ hết rồi! Nghe nói vị lang quân đó hiện đang ở Trúc Khê, ước chừng hai ngày nữa sẽ trở về Kiến Khang.

Lỡ bọn họ rời đi, người Hồ lại kéo đến… ta cũng sợ lắm chứ. Ta còn nghe con trai nói lưu dân tràn xuống phía bắc nhiều lắm, có khi vỏ cây cũng không còn mà ăn!"

Con trai của vị phu nhân kia làm việc trong phủ thành chủ Trúc Khê, vì thế mà các nguồn tin của hắn vô cùng nhanh chóng và chính xác.

Nghe nàng nói vậy, thím Lý lập tức hoảng hốt, xoa tay run giọng:

"Vậy… còn có thể trốn đi đâu đây?"

Phụ nhân thở dài:

"Bọn ta tính sang quận Tân Thành bên cạnh làm ruộng thuê cho mấy gia tộc lớn. Khổ thì cũng khổ thật, nhưng họ có thành lũy bảo vệ, lại nuôi cả quân tư. Dù người Hồ không đến, thì lương thực phải nộp khi làm tá điền cho họ cũng ít hơn nộp cho quan phủ."

Khóe miệng vốn thường xuyên nở nụ cười của thím Lý vì bất an mà rũ xuống. Lúc bà bối rối không biết làm sao, người phụ nhân hàng xóm kia lại thò đầu, nheo mắt, như có điều suy nghĩ mà nhìn qua khe cửa mấy lần. Thím Lý che khuất tầm nhìn của bà ta, cười nói:

"Đó là nương tử nhà ta, tân nương mới cưới hay thẹn thùng, đừng nhìn nữa."

Phụ nhân thu lại ánh mắt:

"Thế bà có xuống núi không?"

Thím Lý xoa tay, do dự không đáp.

Qua cánh cửa viện khép hờ, những lời nói ấy rõ ràng truyền vào tai A Tự, sắc mặt nàng tái đi mấy phần. Giang Hồi rời đi không nói ngày về, nếu ngay lúc dầu sôi lửa bỏng thế này mà thím Lý muốn rời đi thì nàng phải làm sao đây?

May mà thím Lý chỉ do dự một lát rồi kiên định nói:

"Gấp mấy cũng vẫn còn được mươi ngày nửa tháng yên ổn. Qua hai hôm nữa lang quân nhà ta sẽ trở về. Người ta đã cứu mạng ta, thế thì ta cũng phải thay hắn chăm sóc thật tốt cho nương tử của hắn chứ. Hơn nữa, lang quân võ nghệ cao cường, lại có vẻ là người từng trải, đợi hắn về, ta sẽ hỏi thử xem thế nào."

Như trút được gánh nặng, A Tự khẽ thở phào một hơi. Phụ nhân xa lạ kia lại trò chuyện thêm vài câu rồi rời đi. Thím Lý quay lại vào sân, cố tỏ ra nhẹ nhõm:

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc