Dường như lời trăn trối của Lục Hoài chẳng gây ra chút ảnh hưởng nào đến Giang Vân. Anh vẫn giống như bình thường, báo cáo một cách đâu vào đấy với cấp trên, gửi nhiệm vụ cho cấp dưới, tham gia vào vô số cuộc họp online gần như không có hồi kết, sau đó lại chuyển qua đọc và ký tên vào các tài liệu mật vô cùng phức tạp và khó nhằn. Ngày hôm nay của anh giống hệt với mỗi một ngày trong suốt mười bảy năm qua, hoàn toàn không có gì khác biệt.
Có điều sau khi hoàn thành xong tất cả công việc, Giang Vân lại đi đến quầy lounge Bầu Trời Sao nằm trên tầng cao nhất của phi thuyền. Quầy lounge Bầu Trời Sao là một trong những khu vực giải trí được mọi người thích nhất.
Sau khi hoàn thành mớ công việc bề bộn, không ai có thể từ chối được việc ngồi dưới mái vòm có thể nhìn toàn cảnh và uống một ly với đồng nghiệp, sau đó cùng họ thảo luận về những chuyện thú vị không liên quan tới công việc hoặc về người nhà ở Thủ đô đang chờ mình trở về. Bốn phía đều là những cụm tinh vân mà phảng phất chỉ cần giơ tay là có thể chạm tới, tựa như họ đang đặt mình giữa trung tâm vũ trụ rộng vô ngần.
Lúc Giang Vân đến quầy lounge đã là rạng sáng, nơi này chỉ còn lại một người máy bartender với tạo hình chú hề mà thôi. Giang Vân ngồi xuống quầy bar không một bóng người, sau đó yêu cầu bartender làm cho mình một ly Brandy.
Ánh đèn ở quầy lounge được cố tình chỉnh khá tối, vầng sáng có màu tựa như hoàng hôn mơn man trên làn da trắng muốt của Giang Vân, cuối cùng lại bị hai hàng mi mảnh dài chặn ngang, biến thành một cái bóng nhạt phủ xuống cặp mắt bên dưới.
Không biết qua bao lâu, cũng không biết đã uống bao nhiêu ly, một giọng nói chợt vang lên bên tai của Giang Vân: “Em uống nhiều quá rồi đó, Giang Vân.”
Giang Vân không ngẩng đầu lên. Anh nhìn bóng người phản chiếu trên thành ly rượu, khóe miệng đượm hương rượu theo bản năng cong lên. Đây là nụ cười cần thiết khi làm nhân viên ngoại giao của anh, anh đã luyện tập cũng như thực hành nó vô số lần rồi. Dù là khi đối mặt với một người vô cảm, thậm chí là người mình ghét, chỉ cần đang trong quá trình ngoại giao thì Ngoại trưởng Giang luôn có thể tức tốc lộ ra nụ cười hoàn mỹ không thể bắt bẻ như vầy.
“Hình như Trung tá Maurice rất thích đi dạo lung tung vào đêm khuya nhỉ?” Giang Vân hơi mỉm cười: “Lần trước là phòng huấn luyện, lần này lại là quầy lounge.”
Có lẽ là vì uống quá nhiều Brandy nên giọng Giang Vân nghe nhẹ nhàng hơn bình thường rất nhiều, thậm chí có thể nói là mềm mại, khiến trái tim Maurice suýt loạn nhịp.
Maurice ngồi xuống bên cạnh Giang Vân, đôi mắt màu xanh lam nhìn chăm chú vào góc nghiêng trên khuôn mặt hơi say của Omega, cố nén cảm xúc nói: “Anh nghe lời trăn trối của Lục Hoài rồi.”
Giang Vân hơi ngước mắt, dưới đáy mắt mang theo chút men say mơ màng: “... Hả?”
À, phải rồi, là lời trăn trối. Những quan chức cấp cao khác cũng có quyền nghe lời trăn trối của Lục Hoài, mọi người đều sẽ biết Lục Hoài không yêu anh.
Maurice hít sâu một hơi, gian nan dời ánh mắt ra khỏi người của Giang Vân. Anh ta ép mình nhìn chằm chằm vào ly rượu trong tay của Giang Vân, nói: “Anh rất hiểu Lục Hoài. Lục Hoài nói như vậy chỉ là vì anh ấy muốn em quên anh ấy mà thôi. Anh ấy không muốn thấy em bị hai tháng ấy trói buộc cả đời, anh ấy hy vọng quãng đường không có anh ấy sau này của em có thể tràn ngập hạnh phúc và hân hoan. Anh ấy... anh ấy không muốn em mãi đơn độc một mình.”
Giang Vân nhìn Maurice một hồi lâu, có chút buồn cười bảo: “Trung tá cố ý tới đây nói cho tôi là vì anh nghĩ tôi không biết những chuyện này sao.”
Maurice ngẩn ra: “Em biết ư?”
“Sao lại không biết chứ?” Giang Vân càng nói càng muốn cười: “Tuy Lục Triều là do tôi sinh ra, nhưng EQ của Lục Triều không phải di truyền từ tôi đâu.”
Maurice không rõ: “Nếu em biết, vậy tại sao...”
Tại sao em còn đau khổ như vậy?
“Bởi vì Thượng tá Lục luôn là như thế, không phải sao?” Giang Vân hờ hững lắc lư cổ tay, ly rượu Brandy nhẹ nhàng đong đưa theo động tác của anh: “Sao Thượng tá Lục lại không chịu hiểu chứ, anh ấy càng làm như vậy thì chỉ càng khiến người khác...” Giọng nói của Giang Vân càng lúc càng nhẹ, cuối cùng gần như chỉ đang thì thào với bản thân: “Khó mà quên đi.”
Khó mà quên đi... Giang Vân cuối cùng cũng thừa nhận rằng mình không thể quên nổi Lục Hoài.
Lồng ngực của Maurice chợt thắt lại, một sự thôi thúc bỗng bùng lên trong lòng khiến anh ta buột miệng thốt ra: “Giang Vân, em nói thật đi, có phải em đã yêu Lục Hoài từ mười bảy năm trước rồi không?”
Giang Vân không trả lời câu hỏi của Maurice ngay. Anh nhìn ly rượu trong tay một lát, sau đó lại quay sang nhìn về phía những cụm tinh vân đan xen phía xa bên ngoài cửa sổ, giống như đang ra sức tự hỏi về chuyện này. Sau đó, anh lắc đầu: “Tôi không biết. Có lẽ là... còn chưa yêu chăng?”
“Em xem." Maurice lộ ra một nụ cười chua xót: “Em còn đang nói dối kia kìa.”
Bởi vì phải vắt óc suy nghĩ nên men say của Giang Vân đã tan đi một ít, nhưng giọng nói của anh vẫn khá mềm mại, mang theo nhiệt độ ấm áp: “Lúc ấy tôi còn quá trẻ, còn chưa tốt nghiệp, vẫn còn ở bên cạnh ba mẹ, thậm chí... có khi lúc đó tôi vẫn còn đang tiếp tục phát triển chiều cao đấy. Khi ấy tôi không hiểu rõ sức nặng ẩn giấu đằng sau chữ “yêu” này. Tôi chỉ biết tôi rất thích ở bên cạnh Thượng tá Lục, tôi chờ mong khoảnh khắc được ăn bữa sáng chung với Thượng tá Lục mỗi ngày. Tôi chỉ biết tôi cần phải ngoan ngoãn chờ Thượng tá Lục tới chăm sóc cho mình, tôi biết Thượng tá Lục sẽ giải quyết hết những thứ khiến tôi không vui.”
Anh không nói dối, anh không lừa Maurice, cũng không lừa chính mình.
Cho dù anh từng rất đau lòng vì Lục Hoài, cho dù anh không dám trở về căn nhà số 5 đường Thiển Thủy, cho dù anh không dám nhớ lại những ký ức về hắn...
Thì anh vẫn không cảm thấy mình đã từng yêu Lục Hoài sâu đậm vào mười bảy năm trước.
“Nhưng... nếu anh hỏi tôi, giả sử Lục Hoài vẫn còn sống thì tôi có yêu anh ấy không, tôi có thể nói cho anh là chắc chắn tôi sẽ yêu anh ấy.”
Cả người Maurice cứng đờ.
“Nhưng anh ấy lại không hề cho tôi cơ hội kịp yêu anh ấy, anh ấy đã từ bỏ tôi trước rồi.” Giang Vân nhìn ngón áp út trên bàn tay trái của mình, thấp giọng lẩm bẩm: “Có đôi khi tôi thậm chí không biết chuyện này đối với tôi mà nói là một chuyện tốt hay là một chuyện xấu nữa.”
Nếu lúc ấy anh không yêu Lục Hoài thì anh có thể bắt đầu một cuộc sống mới bất cứ lúc nào.
Còn nếu lúc ấy anh yêu Lục Hoài thì anh có thể mang theo tình yêu này và hai đứa con của họ kiên cường chờ Lục Hoài cả đời.
Nhưng Lục Hoài... lại chết ngay thời điểm anh sắp yêu hắn.
Vốn dĩ chúng ta có thể thật hạnh phúc.
Vốn dĩ chúng ta có thể được như thế.
Mấy chữ “vốn dĩ chúng ta có thể” không ngừng xuất hiện và tra tấn anh suốt mười bảy năm qua, gần như muốn hòa tan vào trong máu thịt của anh.
Anh thật sự không biết nên làm sao với những giả thiết “nếu” đó cả.
Về sau anh mới dần hiểu ra, có vài giả thiết mà chính bản thân chúng nó đã không hề có ý nghĩa rồi.
Giả thiết nếu Lục Hoài vẫn còn sống, như vậy anh nhất định sẽ yêu hắn.
Nhưng Lục Hoài đã không còn nữa, vậy chẳng lẽ anh sẽ không yêu hắn sao?
Maurice có rất nhiều lời muốn nói với Giang Vân, nhưng những lời đó đều kẹt cứng trong cổ họng, có làm cách nào cũng không thể nói nên lời. Anh ta chỉ có thể nói với Giang Vân: “Không phải Lục Hoài muốn từ bỏ em, chỉ là anh ấy không còn cách nào thôi.”
Giang Vân có chút mỏi mệt gật đầu: “Tôi biết.”
“Không sao đâu, Giang Vân. Hiện giờ em vẫn còn trẻ, em vẫn còn rất nhiều thời gian.” Maurice miễn cưỡng nở nụ cười cổ vũ Giang Vân, anh ta không biết phải làm thế nào mới có thể giúp Giang Vân cảm thấy dễ chịu hơn, đành nói mấy lời cứng nhắc như trong sách giáo khoa: “Cuộc sống sau này của em nhất định sẽ ngày càng tốt, rồi sẽ có lúc em buông bỏ được tất cả thôi.”
“Buông bỏ ư... Còn rất nhiều thời gian à...” Đôi mắt của Giang Vân mất đi tiêu cự trong giây lát, sau đó đột nhiên nói: “Trước kia Thượng tá Lục cũng hay nói như thế với tôi. Anh ấy luôn bảo hai ta còn rất nhiều thời gian, anh ấy sẽ dẫn tôi đi rất nhiều nơi, sẽ nấu bữa sáng cho tôi cả đời... Nhưng kết quả thì sao?”
Trước nay Maurice chưa từng thấy qua một Giang Vân như vậy, cổ họng anh ta khẽ nhúc nhích: “Giang Vân...”
Phát hiện trong giọng nói của mình mang theo cảm xúc oán trách, Giang Vân mới nhận ra rằng mình đã sắp mất khống chế rồi. Anh thật sự đã uống say, nếu không thì sao anh có thể nói những chuyện này với Maurice cho được?
Giang Vân nhắm mắt lại, day day phần giữa mày rồi nói: “Xin lỗi, tôi có chút thất thố.”
“Không sao." Maurice trầm giọng nói: “Em muốn nói gì với tôi cũng được hết, khi trong lòng cảm thấy khó chịu thì việc đi tìm người khác để trút bầu tâm sự sẽ khiến chúng ta thoải mái hơn nhiều.”
Giang Vân thở dài, dựa lưng vào ghế dựa: “Tôi muốn nghỉ ngơi trong chốc lát, anh về trước đi.”
Maurice đương nhiên không có khả năng để Giang Vân ở lại quầy lounge một mình. Giang Vân không mở miệng đuổi anh ta đi nữa, Maurice kiên nhẫn giữ yên lặng một hồi lâu, mãi đến khi tiếng hít thở của Giang Vân càng ngày càng nhẹ, hai hàng mi dài cũng không còn rung động nữa.
Giang Vân ngủ rồi.
Maurice không muốn quấy rầy người đẹp đang say ngủ, nhưng anh ta cũng không muốn để Giang Vân qua đêm ở quầy lounge. Rối rắm trong chốc lát, anh ta vẫn quyết định ôm Giang Vân trở về phòng.
Maurice đứng lên, nhưng ngay khi anh ta chuẩn bị bế bổng Giang Vân lên thì lại nghe thấy một giọng nói vọng tới: “Chú Maurice.”
Maurice xoay người nhìn lại.
Không biết Giang Mộ đã tới quầy lounge từ khi nào, lúc này cậu đang khoanh tay lạnh lùng nhìn anh ta. Từ nhỏ đến lớn Giang Mộ luôn là một đứa trẻ ngoan ngoãn dịu dàng, tính tình ấm áp tựa như gió xuân, đây là lần đầu tiên Maurice bị Giang Mộ nhìn với ánh mắt như vậy, lòng không khỏi nặng trĩu: “Tiểu Mộ, sao cháu lại tới đây.”
“Lục Triều không nghe cháu nói, cứ lén chơi trò chơi, cháu muốn tìm ba để mách tội em ấy.” Hẳn là thiếu niên chỉ mới rời giường không bao lâu nên đầu tóc có hơi rối, nhưng dù là thế thì cách ăn mặc của cậu vẫn rất lịch sự. Tuy ngoài miệng đang nói mấy chuyện vặt vãnh giữa hai anh em nhưng biểu cảm lạnh nhạt trên mặt cậu lại cực kỳ giống Giang Vân khi đang ngoại giao: “Sau đó chị trợ lý nói với cháu là ba tới quầy lounge.”
Maurice nói: “Đúng vậy, tâm trạng ba cháu hôm nay không được tốt lắm.”
Giang Mộ nhìn Giang Vân đang ngủ mơ màng ở bên kia, nhỏ giọng nói: “Xin hỏi chú tính làm gì ba cháu thế ạ?”
Maurice xấu hổ giải thích: “Ba cháu uống say, chú chỉ tính đưa em ấy về phòng thôi.”
“Cảm ơn ý tốt của chú, nhưng mà không cần phiền chú đâu.” Giọng điệu của Giang Mộ tuy khá lạnh nhạt nhưng lại không thiếu sự lễ phép: “Cháu và em trai sẽ đưa ba trở về.”
Ở trước mặt con trẻ thì Maurice cũng không tiện kì kèo, anh ta đành phải nói: “Được rồi, vậy hai cháu cũng nhớ nghỉ sớm một chút nhé.”
Maurice đi rồi, Giang Mộ cởi áo khoác ra choàng lên người ba mình trước, sau đó mới dùng máy truyền tin gọi cho em trai.
Có lẽ là cảm nhận được hơi thở của hai đứa con trai, khi cặp song sinh đang muốn đưa Giang Vân về phòng thì đầu ngón tay của anh khẽ nhúc nhích, sau đó chậm rãi mở mắt ra.
Khuôn mặt của Giang Vân vẫn còn hơi ửng hồng do men rượu, hơi thở cũng nóng hơn bình thường, ngay cả tuyến thể cũng lặng im tản ra một chút pheromone.
“Sao vậy ba?” Giang Mộ cúi người, giơ tay sờ lên trán của Giang Vân, vẻ mặt quan tâm hỏi: “Ba có ổn không? Có cần uống miếng nước trước không ạ?”
“Ba, tâm trạng của ba không tốt ạ?” Lục Triều cũng đi tới trước mặt Giang Vân, gương mặt anh tuấn của cậu phóng đại trong tầm nhìn của anh: “Sao ba uống nhiều dữ vậy, có ai làm ba buồn à?”
Giang Vân cố gắng nhìn rõ hai đứa nhỏ nhà mình.
... Đây là hai báu vật của anh, là hai cục cưng do anh và Thượng tá Lục sinh ra.
Anh gỡ bàn tay đang đặt trên trán mình của Giang Mộ xuống rồi nắm trong lòng bàn tay. Sau đó, anh lại nhìn về phía Lục Triều. Tuy anh không rõ EQ của Lục Triều di truyền từ ai, nhưng anh biết diện mạo của cậu được đúc ra từ cái khuôn nào.
Lục Triều đang nhìn anh, cặp mắt kia đang nhìn anh. Không phải đang nhìn cậu sinh viên Giang Vân trong quá khứ, mà là một Giang Vân đã qua độ tuổi thanh xuân, đã không còn xinh đẹp rạng ngời như trước kia.
Giang Vân giơ tay lên muốn sờ đôi mắt sáng ngời và sâu thẳm kia, nhưng cơn buồn ngủ mãnh liệt đã đánh bại anh. Tay của Giang Vân không nghe khống chế, chậm rãi trượt xuống dưới.
Chìm vào giấc ngủ say.