Hai ngày sau, phi thuyền của Liên Minh chính thức tiến vào lãnh thổ của Đế quốc Olin. Trong "Công ước liên hành tinh" có yêu cầu, mọi phi thuyền bay vào lãnh thổ của thế lực khác đều phải neo lại nửa ngày ở trạm vũ trụ biên giới của thế lực đó để được kiểm tra.
Ian đến trạm vũ trụ trước Giang Vân, anh ta không tiếp tục đi tới hành tinh Băng Hoang mà mang theo “thiện chí” của mình chờ Giang Vân đến trạm vũ trụ.
Sau nhiều ngày, Giang Vân lại gặp mặt Ian Đường. Vị Bộ trưởng Bộ Ngoại giao của Đế quốc này nắm trong tay di thể của Lục Hoài, thế mà anh ta chẳng những không lấy được 40% quyền khai thác lõi nguyên sơ như Olin mong muốn mà còn liên lụy khiến năm đặc công tinh nhuệ của Olin bị lộ tẩy, trong đó thậm chí còn có con trai của thân vương. Bởi vậy có thể đoán được tình cảnh hiện giờ của Ian ở Olin sẽ như thế nào.
Theo thông tin mới nhất đến từ Cục Tình báo, Ian đã bị Thủ tướng răn dạy một trận ra trò, thậm chí còn suýt bị ép tới mức phải công khai nhận lỗi và nộp đơn từ chức. Thân vương Pariet cũng không thèm nể nang gì nữa, gọi liền mấy cuộc mắng anh ta như tát nước vào mặt, bao nhiêu từ chửi bới trên đời đều được ông ta áp dụng hết. Đường đường là Bộ trưởng Bộ Ngoại giao, thế mà khi đối mặt với những lời mắng nhiếc nhục mạ cả bản thân lẫn gia đình mình như thế, những thứ anh ta có thể làm chỉ là không ngừng cúi người chín mươi độ để xin lỗi, sau đó đảm bảo với thân vương Pariet là mình nhất định sẽ giải quyết chuyện này một cách hoàn mỹ nhất.
Nhưng đến cuối cùng thì Nội các vẫn giữ lại chức Bộ trưởng Bộ Ngoại giao cho Ian, cũng để anh ta tiếp tục phụ trách vấn đề bàn giao di thể của Thượng tá Lục, có vẻ như họ hy vọng anh ta có thể lập công chuộc tội, tự rửa sạch sỉ nhục mà anh ta đã mang đến cho Đế quốc.
Dường như Alpha trước mặt đã quên mất những chuyện không vui trong lần gặp trước với Giang Vân, chẳng hé răng nửa lời về chuyện khi ấy: “Không phải anh từng bảo tôi phải thể hiện “thiện chí” của mình hay sao.”
Ian đã gầy đi không ít, ngay cả mái tóc đỏ đặc trưng cũng mất đi vẻ rạng rỡ trong quá khứ, có điều ánh mắt khi nhìn Giang Vân của anh ta vẫn mang theo nét hài hước như cũ: “Ngoại trưởng Giang, đây là “thiện chí” của tôi. Tôi đoán anh sẽ thích nó.”
Nói xong, trợ lý của Ian lập tức lấy một chiếc hộp nhung màu đen ra đưa cho Trình Trì. Trình Trì vừa định giơ tay nhận lấy thì đã nghe Maurice thấp giọng nhắc nhở: “Cẩn thận đấy.”
“Yên tâm, đây không phải thứ nguy hiểm gì đâu. Dùng ngón chân của anh để suy nghĩ đi, Trung tá ạ, sao tôi có thể làm ra hành vi vi phạm hiệp định trong tình huống như thế này được?” Ian Đường nhìn chằm chằm Giang Vân, cười như không cười nói: “Đây chỉ là một đoạn ghi âm mà Thượng tá Lục lưu lại trước khi chiến hạm vỡ tan mà thôi. Đương nhiên, mọi người cũng có thể gọi nó là... ừm, lời trăn trối của Thượng tá Lục Hoài?”
Tiếng nói của Ian vừa dứt, ánh mắt của mọi người không hẹn mà cùng dừng lại trên người của Giang Vân. Không ai kìm nổi cơn tò mò trong lòng. Vào khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh, vị Thượng tá trẻ tuổi kia sẽ nói gì với người vợ mới cưới không lâu của mình đây?
Sống lưng Giang Vân vẫn thẳng tắp như cũ, biểu cảm cũng không chút biến hóa. Chung Mạn nhìn về phía anh xin chỉ thị, thấy anh gật đầu đồng ý mới nhận lấy cái hộp đen.
“Tốt lắm.” Ian Đường nhìn quanh, lại không nhìn thấy người mà mình muốn gặp: “Hiện giờ có thể cho tôi gặp mặt vị thế tử điện hạ bướng bỉnh của chúng tôi được chưa, Ngoại trưởng Giang?”
Giang Vân nghiêng người gật đầu với Maurice. Không qua bao lâu, Wycliffe Lộ đã được hai Thượng úy áp giải tới, cùm sắt đặc biệt được đeo trên cổ tay và cổ chân của anh ta lắc lư theo từng nhịp bước, phản chiếu ánh sáng kỳ dị vào trong mắt của mỗi người.
Xét về diện mạo thì mặt mũi của Wycliffe trông khá bình thường, tóc là mái tóc ngắn có màu vàng kim nhạt đặc trưng của hoàng gia Olin, trong đôi mắt xám gần như chỉ còn lại sự bình tĩnh. Khuôn mặt không quá thu hút, cũng may phần mũi anh ta khá cao, khí chất tổng thể cũng không tồi.
Dưới lớp ngụy trang, Wycliffe thậm chí có thể biến mình trở thành một Alpha chín chắn biết tự kiềm chế, có thể mang tới đủ cảm giác an toàn cho Omega.
Nhưng một khi đôi mắt này trở nên hưng phấn thì mọi thứ sẽ thay đổi ngay.
Tất cả những người khiến anh ta hưng phấn, tất cả những Omega lọt vào mắt xanh của anh ta đều có cảm giác như bị thứ dính nhớp, lạnh lẽo, không rõ hình dạng nào đó quấn chặt lấy mắt cá chân, kéo vào lò mổ tanh nồng mùi máu, phải cố gắng liều mạng giãy dụa mới có thể nhích người được đôi chút.
Nhưng khoảnh khắc họ đang đắm chìm trong sự vui sướng vì tìm được đường sống thì hơi thở nóng rực của tên đồ tể này lại bất chợt sượt qua bên cổ. Đó là cảm giác tuyệt vọng và sợ hãi nguyên thủy nhất của loài người.
Và hiện tại, ánh mắt bình tĩnh của Wycliffe nhanh chóng lướt qua các nhân viên công tác ở đây, cuối cùng khóa chặt trên người của Giang Vân. Sau khi phi thuyền xuất phát từ hành tinh Thủ đô, Wycliffe luôn ở dưới sự giám sát nghiêm ngặt của quân đội, Giang Vân chưa từng cho anh ta có cơ hội gặp được mình. Cho nên đây là lần đầu tiên Wycliffe Lộ nhìn thấy Giang Vân.
Giống như một tên đồ tể đã ẩn núp thật lâu cuối cùng cũng phát hiện con mồi, sự bình tĩnh lạ thường trong mắt của Alpha tóc vàng nhạt lập tức biến thành sự điên cuồng tột cùng, pheromone mùi rỉ sắt chộn rộn thét gào, gần như muốn xé toạc tuyến thể của anh ta. Hai bên khóe miệng không ngừng nhếch lên, để lộ ra hàm răng tuy nhỏ nhưng sắc nhọn - Wycliffe Lộ đang cười.
Omega khiến nhiệm vụ ẩn nấp năm năm tại Thủ đô của Liên Minh của tôi thất bại, bây giờ còn muốn dùng tôi để đổi lấy thi thể người chồng quá cố của mình...
Thì ra là em sao, người đẹp?
Giang Vân làm lơ ánh mắt sắc lẹm như có thể đục thân thể mình thành cái sàng của Wycliffe, anh đưa lưng về phía Wycliffe và giơ tay lên. Hai Thượng úy lập tức hiểu ý, thế là lại áp giải Wycliffe trở về.
Trước khi bị Thượng úy đẩy đi, tầm mắt của Wycliffe vẫn luôn dính chặt trên người của Giang Vân, cổ của anh ta quay ngược lại hết mức có thể, giống như anh ta sẽ tránh thoát khỏi sự kiềm chế của hai Thượng úy và nhào về phía Giang Vân bất cứ lúc nào vậy.
Cảm giác nguy hiểm tỏa ra từ người Alpha khiến các cảnh vệ phụ trách bảo vệ Giang Vân bắt đầu cảnh giác hơn. Maurice bước ra, yên lặng chắn giữa Wycliffe và Giang Vân.
Trình Trì là Alpha, cho rằng bản thân mình cũng nên đứng ra bảo vệ cấp trên. Cậu ấy học theo Maurice che trước mặt của Giang Vân, nào biết lại bị anh lạnh lùng nói: “Cậu học theo anh ta làm gì.”
Trình Trì ngẩn ra: “Dạ...?”
“Ồ? Xem ra điện hạ Wycliffe của bọn tôi rất có hứng thú với anh đấy, Ngoại trưởng Giang.” Ian cười nói: “Không biết anh có từng nghe qua chưa, sở thích của điện hạ Wycliffe khá đặc biệt, ngài ấy thích làm vài chuyện với các Omega xinh đẹp đáng yêu...”
Giang Vân thẳng thừng ra lệnh đuổi khách: “Nếu không còn chuyện gì khác thì anh có thể đi rồi.”
“Hình như anh sốt ruột hơn bình thường một chút nhỉ? Anh gấp gáp muốn đuổi tôi đi như vậy có phải là vì muốn nhanh chóng nghe lời trăn trối của người chồng quá cố của mình không? Nói thật tôi rất mong được thưởng thức biểu cảm của anh sau khi nghe xong đấy.” Ian nói một cách đầy ẩn ý: “Nhưng nghĩ cũng biết anh sẽ không để tôi ở lại đây, đúng chứ?”
Giang Vân không hề trả lời, anh gật đầu một cái với Ian, sau đó xoay người nhanh chóng rời khỏi hiện trường. Đoàn ngoại giao, từ già đến trẻ lập tức nối gót theo sau anh, biểu cảm trên mặt họ đều lạnh lùng và hờ hững như nhau. Cái gật đầu ban nãy chỉ là phép lịch sự xã giao cuối cùng mà Giang Vân bố thí cho Alpha mà thôi.
“Hẹn gặp lại trên hành tinh Băng Hoang Gamma, trước di thể của người chồng quá cố của anh nhé.” Ian Đường khom người về phía Giang Vân, đáp trả lại anh bằng lễ nghi ngoại giao ở cấp bậc cao hơn: “Thưa Ngoại trưởng Giang.”
...
Tàu cứu hộ thuận lợi vượt qua đợt kiểm tra ở biên giới, tất cả các trang bị và vũ khí có tính sát thương đều được phe Olin đăng ký vào danh sách. Nhân viên kỹ thuật kiểm tra toàn diện con chip chứa ghi âm của Lục Hoài, xác nhận nó không có bất kỳ vấn đề gì cả.
Chung Mạn chuẩn bị xong thiết bị phát ghi âm, cô ấy hỏi Giang Vân: “Có cần tôi đi gọi hai anh em sinh đôi tới cùng nghe ghi âm với anh không?”
Giang Vân nói: “Tạm thời không cần đâu.”
Chung Mạn gật đầu, dẫn theo những người đồng nghiệp khác rời khỏi khoang làm việc của Giang Vân. Cửa khoang đóng chặt ngăn cách thế giới bên ngoài, khoang làm việc đột nhiên trở nên thật yên tĩnh.
Giang Vân ngồi một mình trước bàn làm việc, anh lẳng lặng nhìn thiết bị đã được điều chỉnh xong trước mặt, thật lâu sau cũng chưa chịu nhấn nút phát. Anh có thể khẳng định trong bản ghi âm lời trăn trối mà Ian giao cho mình sẽ không có bất kỳ một tin tức hữu dụng nào cả. Phủ Tổng thống cũng biết điểm này cho nên mới có thể giả vờ giả vịt cho phép anh được nghe riêng trước một mình. Tóm lại đây chỉ là một đoạn trăn trối không có ý nghĩa gì quá lớn mà thôi, anh cũng không biết mình còn đang chờ đợi cái gì nữa.
Kim giây trên vách tường quay một vòng lại một vòng, không biết qua bao lâu, đầu ngón tay của Giang Vân cuối cùng cũng dừng lại trên phím bấm. Rõ ràng tay của anh rất vững, vững không khác gì lúc ký tên trên những tài liệu quan trọng ngày thường, thế mà lúc nhấn xuống tay anh lại lỡ chếch đi một chút. Điều này khiến anh không thể không nhấn lại lần thứ hai.
Chỉ nghe “cạch” một tiếng, đèn trên thiết bị lập tức sáng lên, âm thanh đầu tiên xuất hiện chính là tiếng cảnh báo không ngừng reo inh ỏi trước khi chiến hạm vỡ vụn. Nó dồn dập và chói tai tựa như tiếng hối thúc của thần chết quanh quẩn trong khoang điều khiển, lạnh lùng đếm ngược thời gian còn lại của sinh mệnh bên trong.
Trong tiếng cảnh báo ầm ĩ, giọng nói của Lục Hoài vang lên. Trừ trong mơ, đây là lần đầu tiên sau mười bảy năm Giang Vân nghe thấy giọng nói của Thượng tá Lục.
“... Tổng kết lại, trên lý thuyết thì nhiệm vụ lần này có thể nói là thành công.” Thượng tá trẻ tuổi lời ít ý nhiều báo cáo xong, sau đó còn bình tĩnh đưa ra phán đoán: “Nhưng theo tính toán bước đầu, xác suất tôi có thể an toàn trở về mẫu hạm chưa tới 5%.”
Giang Vân hơi cau mày. Giọng thanh niên vẫn giống hệt trong trí nhớ của anh, nhưng thái độ lại khác xa một trời một vực, thậm chí còn khiến anh cảm thấy xa lạ.
Vì sao nhỉ?
Chẳng bao lâu sau, Giang Vân đã tìm được nguyên nhân. Có lẽ là vì vào mười bảy năm trước, Lục Hoài chưa bao giờ dùng giọng điệu nghiêm túc khi làm việc để nói chuyện với người vợ mới cưới của mình.
“Cuối cùng, tôi có một câu muốn nói với vợ của tôi.” Giọng nói của Lục Hoài rất bình tĩnh, cho dù là cách dùng từ hay giọng điệu đều nằm trong khuôn khổ lý trí tuyệt đối của một Thượng tá đang hi sinh vì tổ quốc: “Mặc kệ là ai đang nghe bản ghi âm này, xin hãy nói lại với người vợ góa của tôi rằng.”
Giọng nói của Lục Hoài đột nhiên dừng lại. Có lẽ Thượng tá trẻ tuổi đang phân vân không biết nên nói gì với Omega của mình, hoặc cũng có thể hắn chỉ đang suy nghĩ những phương án chạy trốn khả thi nhất lúc này. Đáng tiếc hắn không còn nhiều thời gian nữa.
Trong khoảng thời gian ngắn, Giang Vân chỉ có thể nghe thấy tiếng cảnh báo dồn dập, từng tiếng từng tiếng vang lên, sau đó dần dần trùng khớp với tiếng tim đập mất kiểm soát của anh.
Bỗng nhiên Lục Hoài cười một tiếng, sau đó gọi ra tên của anh: “Giang Vân à.” Giống như lúc trước khi còn ngồi bên chiếc bàn ăn tràn ngập ánh nắng trong căn nhà số 5 trên đường Thiển Thủy, Thượng tá Lục hỏi anh sáng mai muốn ăn món gì. Giọng hắn nhẹ nhàng, pha lẫn chút ngả ngớn, cuối cùng cũng giống với bộ dáng trong ký ức của anh.
“Xin lỗi em nhiều lắm.” Lục Hoài nói: “Nhưng anh vẫn chưa yêu em.”
Con ngươi đen sẫm của Giang Vân chợt nở to. Câu nói cuối cùng trong cuộc đời của Lục Hoài là... hắn không yêu Giang Vân.
Tiếng thông báo lảnh lót chợt vang lên, báo hiệu đoạn ghi âm đã kết thúc. Kết thúc rồi, tất cả đã kết thúc, không có gì cả. Lục Hoài không để Giang Vân nghe được tiếng nổ vang tựa như bài ca phúng điếu khi chiến hạm vỡ tan. Thứ hắn để lại cho Omega của mình chỉ có một khoảng im lặng trống rỗng và dài lâu.
Nó bao vây lấy Giang Vân, tựa như một hồ nước sâu thẳm yên lặng thấm vào trong mỗi tế bào, mỗi mạch máu, mỗi tấc da thịt của anh. Trong sự yên tĩnh kéo dài suốt mười bảy năm này, Giang Vân lẳng lặng cong môi.
“Không cần xin lỗi, Thượng tá Lục.” Giọng nói của Giang Vân rất nhẹ, rất chậm, giống như đang nói cho Lục Hoài, nhưng cũng như đang nói cho mình nghe: “Em cũng chưa kịp yêu anh mà.”