Bao Năm Thủ Tiết

Chương 15: Dẫu gì Thượng tá Lục cũng không yêu anh

Trước Sau

break

Đối với Liên Minh mà nói, di ngôn của Thượng tá Lục mà Ian mang tới hoàn toàn chẳng có bất kỳ giá trị nghiên cứu nào.

Hiển nhiên Olin đã lấy đi toàn bộ thông tin tình báo quan trọng, chỉ còn lại bức thư tình sướt mướt trông có vẻ chẳng liên quan gì.

Nhưng đối với các Alpha trong Liên Minh có tư cách nghe di ngôn này mà nói, mấy câu tình cảm này lại vô cùng có ý nghĩa.

Phần lớn Alpha là động vật thị giác, Alpha đang làm việc cho Chính phủ cũng không ngoại lệ.

Vẻ ngoài của Giang Vân đủ để Alpha có quyền có thế không quan tâm tới sự thật anh đã có hai đứa con mười lăm tuổi, nguyên nhân thật sự ngăn cản bọn họ theo đuổi Giang Vân chỉ có ba chữ - Thượng tá Lục.

Các Alpha rất tự hiểu bản thân, bọn họ biết mình có thế nào cũng không thể hơn được Thượng tá Lục Hoài năm hai mươi bốn tuổi. Hơn nữa, bản thân Giang Vân cũng là người có địa vị cao, vì thế bọn họ chỉ có thể mơ mộng, thưởng thức người đẹp thủ tiết này từ xa.

Nhưng hiện giờ, có vẻ tình cảm cặp vợ chồng này không thâm sâu như biển giống như bọn họ vẫn nghĩ.

Từ sau khi phát hiện ra di thể Thượng tá Lục, Ngoại trưởng Giang chẳng những không hề có chút kích động và nôn nóng nào, mà ngược lại, trong khi Liên Minh đồng ý dùng lõi nguyên sơ để đổi lấy di thể Thượng tá Lục, anh vẫn tiếp tục kéo dài việc này mặc cho sức ép dư luận.

Hiển nhiên, Ngoại trưởng Giang cũng chẳng yêu Thượng tá Lục.

Nghĩ lại thì cũng đúng thôi, hai gia tộc kết thông gia, sau khi cưới chỉ ở với nhau có hai tháng ngắn ngủi, tình cảm đôi bên có thể sâu đậm tới đâu chứ.

Vậy thì, hình như bọn họ lại có hy vọng rồi?

Lúc Giang Vân tỉnh dậy sau cơn say rượu, một đống tin nhắn từ đám Alpha gần như lấp kín máy truyền tin của anh.

Phần lớn những Alpha này là quan chức cấp cao của Liên Minh từng gặp gỡ Giang Vân ở chỗ làm. Tin nhắn của người nào thoạt nhìn đều có vẻ thành khẩn hỏi thăm cũng như quan tâm Giang Vân, cách diễn đạt giống nhau tới không tưởng, ngay cả việc hẹn anh khi nào về Liên Minh cùng nhau đi ăn, uống cà phê đều na ná nhau.

Đây chính là điều anh muốn nhìn thấy sao, Thượng tá Lục? Giang Vân nghĩ.

Hắn không muốn anh vẫn cứ mãi một mình, vậy có cần anh quay về tìm một Alpha rồi hẹn hò cho hắn xem không!

Giang Vân mở xem vài tin nhắn, rồi trầm tư, tắt máy truyền tin cá nhân đi.

Còn khoảng bốn tiếng nữa là tới hành tinh Băng Hoang, toàn bộ nhân viên trên phi thuyền đều đã về vị trí của mình, chuẩn bị cho việc đổ bộ.

Giang Vân vừa lật xem tài liệu liên quan tới hành tinh Băng Hoang, vừa nốc một lượng lớn cà phê đen để giảm cảm giác mệt mỏi vì say rượu.

Sau khi gõ cửa, đôi song sinh đi vào trong phòng.

“Ba.” Trong tay Giang Mộ là một bó hoa tường vi màu hồng, mềm mại như nhung, cánh hoa hơi cong lại, rất giống với gương mặt trắng hồng của thiếu niên: “Ba đang bận ạ?”

Lục Triều đứng sau lưng Giang Mộ, hai tay đút túi, dáng người cao lớn không khác gì đàn ông trưởng thành càng làm nổi bật vóc d nhỏ nhắn xinh xắn của anh trai cậu: “Bọn con chuẩn bị quà gặp mặt cho cha già thượng tá, nếu ba có thời gian rảnh thì giúp bọn con xem qua một chút?”

Giang Vân hiểu rõ hai đứa con mình, anh nhìn nét mặt hai đứa là biết cả hai chỉ đang giả vờ như không có gì xảy ra mà thôi.

Chắc hẳn đôi song sinh cũng biết di ngôn Thượng tá Lục để lại cho anh nên mới tránh không nhắc tới chuyện tối qua anh uống say.

Hai đứa nhỏ tới để chọc anh vui vẻ.

Giang Vân gật đầu với Giang Mộ: “Hoa đẹp lắm.” Sau đó, anh nhìn qua Lục Triều: “Quà của con là gì?”

“Ta da…” Lục Triều sột soạt lấy từ trong túi ra một xấp bài thi số học, trên đó là con số “60” đỏ tươi bắt mắt. Thái dương Giang Vân nhìn thấy nó, thái dương theo thói quen cảm thấy ẩn ẩn đau.

“Nhờ ba nói cho cha Alpha biết,” Nét mặt Lục Triều vô cùng thương hại: “Con không phải học sinh dốt.”

Giang Vân: “…”

“Ba, con có khuyên em ấy rồi.” Giang Mộ áy náy nói: “Nhưng không khuyên được.”

“Tốt lắm!” Giang Vân xoa nhẹ thái dương: “Mang tới cho Thượng tá Lục xem.”

“Tốt lắm?” Hiếm khi có thể nhìn thấy vẻ hoang mang trên mặt Giang Mộ, vẻ mặt này thường thuộc về em trai cậu hơn: “Ba không nói đùa đấy chứ?”

Giang Vân: “Không có!”

Nếu vị thượng tá thiên tài – người trông có vẻ chẳng quá quan tâm tới chuyện gì, nhưng thật ra bên trong lại không tài nào chấp nhận được có chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát của mình - biết chuyện con trai nhỏ học lớp mười của mình chỉ có đúng một lần thi đạt điểm tiêu chuẩn… Tuyệt vời!

“Tôi đã nói gì nào? Đây là món quà tuyệt vời nhất đấy!” Lục Triều được ba khẳng định thì bắt đầu được voi đòi tiên: “Ba, ba chuẩn bị quà gặp mặt cho cha già thượng tá chưa?”

Giang Vân: “Không có!”

Lục Triều: “Ơ? Vì sao ạ.”

Giang Vân: “Không có lý do gì cả.”

Lục Triều giơ cao bài kiểm tra toán ra trước mắt Giang Vân: “Hay là con tặng bài kiểm tra này làm quà cho ba nhé? Nói thật thì nếu không nhờ ba dốc hết tâm huyết kèm cặp thì con cũng không đạt được điểm số cao thế này.”

Giang Vân quay đầu đi: “Không cần, con cầm nó cách xa ba một chút.”

Lục Triều lại càng tới gần hơn: “Vì sao ạ? Ba thật sự không muốn chuẩn bị quà cho cha già thượng tá sao?”

“Sao ba lại phải chuẩn bị?” Giang Vân dường như bị chục nghìn câu hỏi vì sao của Lục Triều làm phiền, giọng cũng lạnh lùng hơn: “Dẫu sao Thượng tá Lục cũng không yêu ba.”

Giang Mộ: “…”

Lục Triều: “…”

Tâm tình Giang Vân không tốt làm hai đứa nhỏ không dám nói tiếng nào, chỉ có thể dùng phương thức đặc thù của song sinh để giao tiếp với nhau, đó chính là… Nói chuyện bằng ánh mắt.

Lục Triều: Cảm giác của tôi có sai không? Sao tôi cứ cảm thấy ba đang giận cha già thượng tá.

Giang Mộ: Chắc không phải ảo giác đâu, bởi vì anh cũng cảm thấy như thế. Hầy, anh thật sự không hiểu, cha nói gì mà không được, sao lời kết cứ nhất định phải nói câu đấy. Nếu không phải chú Maurice nói cha là người miệng một đằng nghĩ một nẻo thì anh cũng muốn giận cha ruột luôn.

Lục Triều: Ui chao, cha Alpha giỏi ghê, chết bao nhiêu năm rồi còn có thể chọc giận vợ là nhà ngoại giao cao cấp.

Không gì có thể đánh bại sự ăn ý của đôi song sinh, cho dù là Giang Vân cũng không thể hiểu được toàn bộ ý nghĩa trong ánh mắt của hai đứa.

Anh lạnh lùng nói: “Hai đứa đừng có dùng phương pháp nói chuyện phản nhân loại của song sinh kia nữa.”

Lúc này, văn phòng ngoại trưởng nhận được yêu cầu kết nối từ Cục Tình báo Liên Minh. Yêu cầu kết nối biểu hiện: Công việc cơ mật, cấp S.

Không cần Giang Vân lên tiếng, đôi song sinh tự giác rời khỏi văn phòng.

Sau khi yêu cầu kết nối được chấp nhận, trên màn hình chiếu 3D xuất hiện hình ảnh quý cô Agatha – Cục trưởng Cục Tình báo.

Nữ Alpha có mái tóc xoăn xinh đẹp, đôi môi đỏ cháy, ánh mắt đảo quanh, hàng mi điển trai, có thể lờ mờ nhìn thấy vài nét tương tự với Lục Triều.

Cô ấy cười híp mắt nhìn Giang Vân, giọng nói vui vẻ đầy thân thiết: “Chào buổi tối nhé, Ngoại trưởng Giang. Chuyến đi vui vẻ chứ hả? Đường tới hành tinh Băng Hoang Gamma xa xôi tốn hết ba ngày đường, cậu và hai bé con đáng yêu đã quen với việc ăn ngủ trên tàu cứu hộ chưa?

Giang Vân cắt ngang câu nói của nữ Alpha: “Đây là công vụ cơ mật cấp S của cô à?”

“Xin lỗi, vậy để tôi đổi chủ đề khác.” Agatha hiểu rõ tính tình Giang Vân, cô ấy chẳng những không tức giận mà ngược lại còn chọc ghẹo nói: “Nghe đồn cậu em họ bà con xa chết khi còn trẻ của tôi không yêu cậu, có thật không? Này, cậu nói xem mắt nó có mù không, sao lại không yêu Omega xinh đẹp tuyệt trần như cậu chứ, Alpha như nó xứng đáng bị treo lên đánh một trận. Tôi thấy cậu cũng đừng nhớ nó nữa, kết hôn với tôi đi?”

Giang Vân vươn tay sờ lên nút kết thúc cuộc trò chuyện: “Cúp!”

“Được rồi, được rồi, tôi không đùa với cậu nữa.” Agatha đã quen thái độ lạnh lùng của Giang Vân, vội vàng bày tỏ bản thân biết nghe lời: “Ngoại trưởng Giang, tôi rất cần sự giúp đỡ của cậu.”

Giang Vân: “Nói đi.”

Agatha không còn bộ dáng trêu chọc như lúc nãy, thẳng thắn nói: “Tôi cần cậu nghĩ cách âm thầm ám sát con trai của thân Vương Olin, Wycliffe Lộ. Ưu tiên hàng đầu là không gây ra bất kỳ khả năng xảy ra tranh chấp trên phương diện quân sự nào giữa hai nước.”

Giang Vân nhíu mày: “Tại sao?”

“Tạm thời cậu không cần phải biết lý do, cậu chỉ cần biết Wycliffe Lộ phải chết là được.” Agatha lạnh giọng nói: “Cho dù không vì lợi ích của Liên Minh, thì tên Alpha biến thái đam mê hành hạ Omega như anh ta có chết cũng chưa đền hết tội.”

Giọng điệu Agatha thay đổi, giọng nói ung dung hơn một chút: “Đương nhiên, việc ám sát này vốn là nhiệm vụ của Cục Tình báo. Nhưng việc sống chết của Wycliffe Lộ có liên quan tới vấn đề di thể của em họ tôi có thể thuận lợi trở về hay không, nhiệm vụ này hiện giờ lại nằm trong tay cậu, cá nhân tôi cho rằng để cậu ra tay sẽ dễ dàng hơn.”

Giang Vân suy nghĩ một lát, đánh giá việc này tuy khó giải quyết nhưng chắc vẫn có thể làm được: “Có thể.”

Mặc dù Giang Vân chỉ đáp lại hai chữ ngắn gọn, Agatha lại cảm giác bản thân có thể nhìn thấy hình ảnh cái chết thảm thiết của Wycliffe Lộ.

Hai hàng lông mày của nữ Alpha mở ra, hỏi tiếp: “Bộ Ngoại giao có thể gặp rắc rối gì vì chuyện này không?” Cô ấy lo lắng uy tín của Bộ Ngoại giao Liên Minh sẽ bị ảnh hưởng vì chuyện này: “Dẫu sao các cậu đã có hiệp định đồng thuận với Olin.”

“Điều kiện tiên quyết để tuân thủ hiệp định là đôi bên phải hết lòng tuân theo lời hứa.” Giang Vân hờ hững nói: “Chi bằng cô đi hỏi Ian Đường một chút xem anh ta có tình nguyện tuân thủ hiệp định hay không.”

“Được rồi, tôi đã hiểu.” Agatha đột nhiên “À” lên một tiếng, giống như nhớ ra chuyện gì đó, nhưng Giang Vân nhìn ra được cô ấy vẫn luôn tìm cơ hội để nhắc tới chuyện này: “Đúng rồi, còn có một chuyện nữa.”

“Hử?”

“Bên tôi có một đặc công danh hiệu ‘Rối Gỗ’ đã ẩn nấp ở Cục Hậu cần quân đội Olin hai năm. Một tháng trước cậu ấy được chọn là một thành viên trong đội khai thác, theo đại quân Olin tới hành tinh Băng Hoang, kể từ lúc đó chúng tôi đã mất liên lạc với cậu ấy.” Ánh mắt Agatha tối xuống, trầm giọng nói: “Rối Gỗ là đặc công cao cấp hiếm có, mất đi cậu ấy là tổn thất to lớn với Cục Tình báo cũng như Liên Minh. Giang Vân, nếu cậu có thể tìm được Rối Gỗ, tôi xin cậu bất kể thế nào cũng hãy đảm bảo an toàn cho cậu ấy, cho dù nhiệm vụ ẩn nấp thất bại cũng không đáng tiếc.”

Giang Vân không hề do dự, gật đầu đồng ý: “Được!”

“Tí nữa tôi sẽ gửi cho cậu một phần tài liệu của Rối Gỗ đã được mã hóa. Cứ như thế trước đã.” Agatha nói: “Tôi ở hành tinh Thủ đô chờ tin tốt của cậu, Ngoại trưởng Giang.”

Giang Vân nhanh chóng nhận được hồ sơ mã hóa do Agatha gửi tới.

Tình trạng hồ sơ: Kích hoạt một nửa.

Danh hiệu: Rối Gỗ

Giới tính: Nam Alpha

Tuổi tác: 28

Trình độ học vấn: Trường quân đội Oved, [Tuyển chọn đặc biệt]

Cơ quan trực thuộc: Cục Tình báo 6

Mức độ an toàn: Cơ mật tối cao

Đánh giá kỹ năng:…

Hồ sơ hành động:…

Một đặc công thuộc Cục Tình báo Liên Minh nằm vùng ở Olin đột nhiên mất liên lạc một thời gian dài, tình huống này có thể suy đoán đại khái khả năng đã bị lộ.

Nhưng… Ánh mắt Giang Vân nhìn chằm chằm vào mục “Trình độ học vấn”.

Trường quân đội Oved, [tuyển chọn đặc biệt].

Đàn em trực hệ với Lục Hoài đáng ra sẽ không cứ thế tuyên bố nhiệm vụ thất bại mới đúng.

“Anh Giang”, Chung Mạn cắt ngang dòng suy nghĩ của Giang Vân: “Wycliffe Lộ gửi đề xuất tới Bộ Quốc phòng, anh ta hy vọng có thể có một cuộc nói chuyện ngắn với anh trên phi thuyền trước khi tới hành tinh Băng Hoang. Anh ta còn tuyên bố có tin tình báo quan trọng muốn chia sẻ với anh… Điều kiện tiên quyết là anh ta muốn gặp một mình anh thôi.”

Chung Mạn không đợi Giang Vân đáp lại đã nói thêm: “Có điều đề nghị này đã bị Thượng tá Maurice kịch liệt phản đối. Cá nhân tôi cũng cho rằng hiện giờ sếp không nhất thiết phải đơn độc gặp mặt Wycliffe, tin tình báo anh ta nói tới khả năng chỉ là mồi nhử cấp thấp.”

Giang Vân tắt hồ sơ trong não cơ, hỏi: “Vì sao cô lại phán đoán như thế?”

Chung Mạn do dự một lát rồi nhỏ giọng nói: “Hẳn sếp cũng đã nghe thấy lời đồn anh ta thích dùng pheromone để nhục mạ và tra tấn Omega? Pheromone của anh ta có mùi máu người, Omega bình thường đều không chịu đựng được. Thứ cho tôi lỗ mãng, nhưng hiển nhiên anh ta sẽ có hứng thú rất lớn với Omega như sếp.”

Wycliffe Lộ là một người vô cùng cực đoan.

Alpha này thường xuyên qua lại giữa hai thái cực, hoặc là lý trí tới cực độ, hoặc là điên cuồng cực điểm; nguyên nhân là vì vị rỉ sắt, tương tự như pheromone vị máu, ở Đế quốc Olin còn có một tên gọi khác là ma cà rồng. Hơn nữa, anh ta có xuất thân từ Hoàng thất Olin, mức độ nguy hiểm còn lớn hơn Ian - Kẻ Dắt Mũi.

Với điều kiện tiên quyết là không gây ra bất kỳ xung đột ngoại giao nào, việc ám sát Wycliffe quả thật không phải nhiệm vụ một mình Cục Tình báo có thể hoàn thành.

“Tôi hiểu nỗi lo của cô.” Giang Vân ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Sắp xếp một buổi gặp mặt holography đi.”

Công nghệ hình ảnh holography hiện giờ đã phát triển tới nỗi gần như không khác gì gặp mặt ngoài đời thật. Cho đù Wycliffe phóng thích pheromone bản thân thế nào đi nữa, Giang Vân ở phòng làm việc nơi xa đều sẽ không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.

Trong văn phòng, Giang Vân lạnh lùng nhìn Alpha ngồi trên ghế chống bạo động trên màn ảnh, giọng điệu như giải quyết việc chung nói: “Nghe nói anh có chuyện muốn nói với tôi.”

Wycliffe nhìn chằm chằm cần cổ tinh tế để lộ ra ngoài cổ áo sơ mi của Giang Vân, đôi mắt giống như thể muốn rớt ra khỏi hốc mắt.

“Sao em không tự mình tới gặp tôi?” Giọng Wycliffe khàn khàn vang lên trong tiếng mài răng ken két: “Em sợ tôi lắm sao?”

Giang Vân lạnh nhạt nói: “Anh muốn nghe lời thật lòng à?”

“Đương nhiên!”

“Bởi vì mùi trên người anh khiến người ta buồn nôn!”

“Ha ha ha ha…” Wycliffe cười ha hả như điên, anh ta ngửa đầu ra sau, ngũ quan gượng ép lắm mới có thể coi như đoan trang trở nên vặn vẹo, còng tay và xích chân vì động tác của anh ta mà phát ra tiếng kim loại va chạm leng keng: “Tôi nghĩ, chắc là em đã nhận được mệnh lệnh ám sát tôi rồi đúng không, Omega?”

Giang Vân bình tĩnh nghênh đón ánh mắt tàn bạo của Alpha, trên mặt anh chẳng có chút gợn sóng nào.

Wycliffe hỏi: “Em biết tại sao không?”

“Tôi không biết.” Giang Vân nói: “Nhưng cũng không khó đoán.”

“Ồ, vậy chi bằng em đoán thử xem?”

Giang Vân giống như đang trả lời câu hỏi nhàm chán của học sinh tiểu học, hờ hững trả lời: “Anh lấy được một tin tình báo quan trọng nào đó, nhưng còn chưa kịp lên lạc với Olin thì đã bị bại lộ rồi bị bắt. Phía Olin tạm thời hoàn toàn không biết gì về tình báo trong tay anh, còn Liên Minh cũng sẽ không cho phép anh truyền tình báo này cho bất kỳ người Olin nào. Thế nên, anh phải chết.”

Giang Vân nói thêm một chữ thì ánh mắt Wycliffe lại càng thêm hưng phấn. Anh ta nôn nóng thảo luận với Giang Vân: “Vậy người đẹp đã nghĩ kỹ xem sẽ giết tôi thế nào chưa?”

“Tạm thời vẫn chưa.” Giang Vân đi tới phía trước bàn làm việc, hơi dựa người vào thành bàn, nói: “Anh có ý nào hay ho không?”

Wycliffe giơ một ngón tay lên: “Trước hết, để đề phòng Đế quốc chất vấn, trách tội Liên Minh về cái chết của tôi, tôi tuyệt đối không thể chết trên địa bàn của Liên Minh được.” Wycliffe chỉ chỉ ngón tay xuống mặt đất: “Bao gồm cả chiếc phi thuyền này.”

Giang Vân nhíu mày: “Tiếp tục.”

“Tôi có thể nghĩ ra ba phương án.” Hai trạng thái điên cuồng và tỉnh táo hoàn toàn khác biệt nhau hiện giờ lại đồng thời xuất hiện trên người Wycliffe: “Một là dùng độc dược tác dụng chậm; hai là thuê lính đánh thuê của phe thứ ba; ba là tạo ra tình huống ngoài ý muốn.”

Giang Vân gật đầu nhẹ: “Đúng là không có phương án nào tốt hơn.”

“Nhanh lên, nhanh nói cho tôi biết đi, Omega.” Wycliffe giống như đang bị một loại khoái cảm vặn vẹo nào đó chi phối, trong con ngươi lóe lên ánh sáng xanh đầy kích động: “Em muốn dùng cách nào để giết tôi?”

Giang Vân nói: “Cũng không giấu gì, tôi cần thời gian suy nghĩ.”

“Vậy em nhất định phải nhanh lên, Omega.” Wycliffe nhếch môi, để lộ cái răng sắc nhọn: “Nếu không, đợi tới khi cả người em đều nhiễm máu tươi, chắc chắn em sẽ có cùng một nghi vấn như rất nhiều Omega khác, không thể phân biệt rõ ràng thứ đang bao phủ cả người em là máu tươi của bản thân hay là pheromone của tôi.”

“Cảm ơn lời nhắc nhở của anh.” Giang Vân ra lệnh cho Chung Mạn đang đứng canh ở cửa sẵn sàng chờ lệnh rằng có thể đóng lại toàn bộ holography, “khi nào nhiệm vụ thành công, tôi sẽ cho anh biết câu trả lời.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc