Bao Năm Thủ Tiết

Chương 11: Anh ấy đã nghĩ sẽ làm cha của hai con

Trước Sau

break

Lần này Giang Vân tới Olin, bề ngoài trông như thể anh chỉ tới đó mang di hài Thượng tá Lục về, nhưng ai cũng có thể đoán được Olin sẽ không để anh thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ này.

Anh không thể tính toán chính xác thời gian bản thân sẽ quay về hành tinh Thủ đô, do đó anh tạm thời giao toàn bộ công việc chung của Bộ Ngoại giao cho phó bộ trưởng Simpson. 

Giang Vân chỉ có đúng một yêu cầu với phó bộ trưởng đã ở vị trí đấy nhiều năm không có thành tích cũng không có lỗi lầm, chỉ nhờ vào thâm niên cố gắng đi lên: Xin ông ấy hãy tiếp tục đảm bảo không có thành thích cũng không gây ra lỗi.

Mặc khác, cân nhắc tới tình trạng đặc biệt của Giang Vân và Lục Hoài, phủ Tổng thống phá lệ cho phép Giang Mộ, Lục Triều và Giang Vân cùng tới hành tinh Băng Hoang Gamma, cùng nhau đi đón cha Alpha về nhà.

Ngày khởi hành, giống như vô số lần đi công tác khác, Giang Vân đúng giờ tỉnh giấc trên chiếc giường đơn.

Anh mở máy truyền tin lên, xác nhận không có công việc khẩn cấp nào cần tới anh, sau đó mới đi đánh răng rửa mặt;

Anh lấy đại một bộ đồ trong phòng quần áo toàn là áo sơ mi trắng và đồ tây đen, mặc vào; sau đó đeo cà vạt, cài nút tay áo, đeo đồng hồ, lấy đủ số lượng quần áo và thuốc ức chế bỏ vào vali hành lý. 

Cuối cùng, anh truyền mệnh lệnh cho quản gia AI quét dọn định kì, đợi chủ đi công tác về.

Làm xong hết mọi việc, Giang Vân đẩy cửa phòng ngủ chính ra. Trước kia anh sẽ đi thẳng xuống lầu rồi ra bến tàu, nhưng hôm nay không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà anh chợt quay đầu nhìn lại.

Phòng ngủ chính hoàn toàn yên tĩnh, ánh nắng ban mai rọi xuống chiếc giường đơn thành một vệt sáng lạnh lẽo, trên tủ quần áo sát đất chỉ có áo khoác âu phục anh vừa cởi ra. Ngoại trừ anh, trong phòng ngủ chính mãi mãi không tìm thấy dấu vết và hơi thở của người thứ hai.

Tới khi anh quay về, phòng ngủ chính sẽ vẫn còn nguyên dáng vẻ như lúc này, cuộc sống của anh cũng sẽ không có bất kỳ điều gì khác biệt so với hiện tại. Cùng lắm thì ở nghĩa trang Monterey ngoại ô Thủ đô sẽ có thể sẽ có thêm tro cốt của một thượng tá trẻ tuổi mà thôi.

Giang Vân cụp mắt nhìn xuống, chậm rãi đóng cửa phòng ngủ chính lại.

Anh cầm vali hành lý đi xuống lầu, đôi song sinh đã ngồi chờ anh trên ghế sô pha. Ngay cả Lục Triều bình thường rất thích ngủ nướng hôm nay cũng không trì hoãn phút nào.

Đôi song sinh thấy ba đi xuống, đồng loạt đứng dậy: “Ba…”

Giang Vân nhìn thoáng qua gương mặt lo lắng bất an của hai con, bình tĩnh nói: “Lên đường thôi.”

Đi đón người đó về nhà… Ba cha con ta cùng đi.

Hàng năm vào kỳ nghỉ xuân Giang Vân đều sẽ dành thời gian dẫn hai con ra ngoài du lịch. Hai đứa nhỏ vô cùng quý trọng cơ hội cùng ra ngoài với ba. Lần nào Lục Triều cũng phấn khích tới nỗi nã súng liên thanh suốt đường đi, làm anh trai cậu chỉ ước có thể lấy kẹo mạch nha dính chặt miệng cậu lại.

Nhưng lần này, cặp song sinh chỉ im lặng đi theo sau ba mình tới bến tàu liên hành tinh, lại tiếp tục im lặng lên phi thuyền liên hành tinh.

Hai đứa nhỏ không hỏi cũng không nói lời nào.

Kể từ khi đôi song sinh biết đã tìm được di hài của Lục Hoài, cả hai vẫn luôn cố gắng tỏ vẻ bản thân bình thường, nhưng Giang Vân có thể nhìn ra thái độ cẩn thận từng li từng tí cũng như muốn nói rồi lại thôi của hai cậu.

Giang Vân cảm thấy cần phải dành chút thời gian để nói chuyện nghiêm túc với hai đứa nhỏ.

Sau khi thu xếp mọi việc ổn thỏa, Giang Vân không lao vào làm việc ngay. Anh đi tới khoang thuyền của đôi song sinh, trong khoang chỉ có mình Giang Mộ.

Giang Mộ không thể tĩnh tâm đọc sách, cậu cầm quyển sách một lúc lâu mà vẫn chưa lật trang nào, mãi tới khi Giang Vân gõ cửa rồi mở cửa đi vào, anh hỏi: “Em trai con đâu?”

Giang Mộ nhanh chóng đóng sách lại, đứng dậy nói: “Lục Triều tới phòng huấn luyện tập rồi. Ba, có chuyện gì không ạ?”

Giang Vân ngồi xuống đối diện con trai, hỏi: “Có phải hai đứa có chuyện muốn nói với ba không?”

Giang Mộ ngẩn ra một chốc, có lẽ vì không muốn làm ba bận lòng, giọng cậu cũng trở nên nhẹ nhàng hơn: “Không có ạ.”

Giang Vân nhìn cậu, hòa nhã nói: “Ba muốn nghe lời nói thật.”

“Con…” Giang Mộ cúi đầu, dáng vẻ cậu lúc này gần như một khuôn đúc với Giang Vân lúc trẻ tuổi: “Con chỉ cảm thấy có chút lạ lùng thôi.”

Giang Vân yên lặng lắng nghe con trai tâm sự.

Giang Mộ cũng không biết nên tâm sự cảm nhận của mình thế nào, cậu đắn đo một lúc lâu mới nói: “Ba, đối với bọn con mà nói, Thượng tá Lục hoàn toàn là một người xa lạ!”

“Hửm?”

“Con cứ nghĩ mãi, nếu có cơ hội gặp Thượng tá Lục, con nên nói gì với ông ấy. Từ khi con bắt đầu có nhận thức đã luôn nghĩ tới vấn đề này.” Giang Mộ lắc đầu, cảm thấy có chút bất lực vì sự ngây thơ của bản thân: “Nhưng mà, Thượng tá Lục vốn chẳng biết tới bọn con. Tới giây phút cuối cùng trước khi đền nợ nước, ông ấy đều chưa từng nghĩ sẽ làm cha của con và Lục Triều.”

Thượng tá Lục để lại rất nhiều di vật, nhưng trong đó không có bất kỳ món đồ nào liên quan tới cậu và em trai. Cậu tưởng tượng hết mười lăm năm, người lẽ ra sẽ thân thiết với cậu nhất lại chưa từng suy nghĩ tới sự tồn tại của cậu. Đối với Thượng tá Lục đã qua đời mà nói, cậu và em trai có yêu thương, có trông đợi hắn hay không cũng chẳng có gì khác biệt.

Bởi vì căn bản là hắn… Không biết tới sự tồn tại của bọn họ. Hắn chưa từng chờ mong, thậm chí là chưa từng nghĩ tới.

Hai ba con, một đứng một ngồi, trong chốc lát, không ai lên tiếng nói chuyện.

Cách đó không xa, bên ngoài cửa sổ là vũ trụ rộng lớn mênh mông, mười lăm hành tinh của Liên minh quay xung quanh trung tâm như đang tôn vinh hành tinh Thủ đô, nhiên liệu vũ trụ thỉnh thoảng rớt xuống tạo thành từng vệt sáng trên gương mặt điển trai non nớt của thiếu niên.

Giang Vân im lặng một lúc lâu, đột nhiên lên tiếng: “Anh ấy đã từng nghĩ tới.”

Giang Mộ giật thót: “Gì cơ ạ?”

“Anh ấy từng nghĩ tới sẽ trở thành cha của hai đứa nhỏ.” Giang Vân nói cho Giang Mộ biết một chuyện anh chưa bao giờ đề cập: “Bởi vì ba và Thượng tá Lục đã giao hẹn rằng muốn sinh hai đứa. Phòng trẻ em của con và Lục Triều cũng là do ba và Thượng tá Lục cùng nhau chuẩn bị.”

Lúc rời khỏi đường Thiển Thủy, anh đã dọn nguyên xi căn phòng cho trẻ tới căn nhà bây giờ, chẳng hề thay đổi điểm nào.

Giang Mộ đột nhiên mở to hai mắt: “Phòng trẻ em…?”

Giang Mộ biết, sau khi cậu và em trai ra đời không bao lâu thì ba chính thức nhận việc ở Bộ Ngoại giao, tuổi thơ của hai cậu phần lớn là ở với dì Maggie và những người khác của nhà họ Lục.

Cậu chưa từng nghĩ tới, căn phòng trẻ em cả một thời tuổi thơ của hai cậu là do hai cha cùng nhau chuẩn bị. Người cha chưa từng gặp mặt đó không ngờ đã từng hiện diện trong cuộc sống của hai anh em cậu.

Trong đáy mắt thiếu niên lóe lên ánh sáng vui mừng như phát hiện ra vùng đất mới, thế nhưng cậu nhanh chóng phát hiện ra một điều vẫn chẳng hề thay đổi: “Nhưng mà, trước khi cha qua đời, ông ấy không hề biết ba đã có thai chúng con mà?”

“Đúng thế.” Giang Vân do dự một chút rồi vẫn quyết định sẽ nói thật: “Nhưng khi đó ba rất thích con nít, Thượng tá Lục đã dành thời gian cùng ba chuẩn bị phòng trẻ em từ sớm.”

“Lúc đó rất thích…” Giang Mộ kiềm không được hỏi lại: “Vậy giờ ba không thích nữa sao?”

Nếu không có cậu và em trai, hẳn là ba đã tái hôn từ lâu. Với điều kiện của ba, muốn chọn một Alpha chưa lập gia đình ở Liên minh là chuyện dễ như trở bàn tay. Đã quá nhiều năm trôi qua, ba độc thân lâu như thế, liệu có từng hối hận?

“Không có.” Giang Vân nhìn ngũ quan Giang Mộ giống mình tới năm mươi phần trăm, trên gương mặt lạnh lùng dường như cũng tỏa ra chút ánh sáng dịu dàng: “Bây giờ ba càng thích hơn.”

“Ba…” Giang Mộ vừa muốn khóc vừa muốn cười. Cậu có rất nhiều lời muốn nói nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu. Cuối cùng, cậu đành nghe theo bản năng, bổ nhào vào lòng Giang Vân.

Đã lâu lắm rồi Giang Vân không tiếp xúc thân thể với con trai, trong lòng anh nao nao, đôi mắt dường như cũng mở to hơn một chút.

Sau đó, anh chậm rãi giơ tay lên, nhắm mắt lại, nhẹ nhàng ôm lấy báu vật của mình.

Sau khi Giang Mộ ngủ thiếp đi, Giang Vân mới lên phòng huấn luyện ở tầng cao nhất của phi thuyền.

Trong quân đội thi hành thời gian biểu làm việc và nghỉ ngơi vô cùng nghiêm khắc, giờ này đa phần mọi người trên phi thuyền đều đã ngủ rồi.

Giang Vân còn tưởng sẽ nhìn thấy hình ảnh con trai chán nản, cô đơn trong phòng huấn luyện, không ngờ anh vừa mới đi tới đã nghe thấy Lục Triều và Maurice đang vui vẻ trò chuyện.

Giang Vân: “…”

Cũng đúng, Lục Triều không phải người suy nghĩ nhiều như anh trai cậu, trên đường đi sở dĩ cậu im lặng như thế e rằng chẳng qua là vì cảm thấy tâm trạng của cả cha và anh trai đều không tốt, bản thân vẫn nên im lặng thì tốt hơn.

Giang Vân đứng ở điểm mù trong tầm nhìn của cả hai. Một lớn một nhỏ đang hăng say trò chuyện, chẳng ai phát hiện anh đã tới.

Maurice chứng kiến quá trình trưởng thành của Lục Triều. Mặc dù cậu không chấp nhận ý tưởng anh ta có thể sẽ trở thành cha kế của mình, nhưng nếu bỏ qua chuyện này, quan hệ của cậu và anh ta khá tốt, ít nhất cả hai có thể cùng nhau ăn uống vui đùa.

Lục Triều sung sướng uống một hớp lớn đồ uống trước khi đi ngủ, dáng vẻ phóng khoáng như thể đang uống bia ướp lạnh mặc dù cậu chỉ đang uống sữa nóng. Cậu khà một hơi dài, nói: “Thật ra chuyện liên quan tới cha cháu, người cha khác của cháu ấy, cháu có rất nhiều câu hỏi.”

Maurice gật đầu tỏ vẻ đã hiểu: “Chú hiểu, cháu muốn hỏi chuyện quá khứ của ba và cha cháu đúng không?”

Không chỉ mỗi Lục Triều, rất nhiều Alpha của Bộ Quốc phòng cũng tò mò về chuyện này.

Hoặc phải nói là, tất cả những người từng gặp qua Giang Vân đều tò mò: Năm đó rốt cuộc Thượng tá Lục Hoài làm thế nào để theo đuổi được Ngoại trưởng Giang?

Lục Triều chẳng hiểu gì: “Gì cơ?"

“Chắc cháu cũng biết rồi, ba và cha cháu quen biết nhau qua mai mối.” Maurice phối hợp gật đầu: “Lúc đầu, Lục Hoài vô cùng phản đối chuyện xem mắt do gia tộc sấp xếp, anh ấy đồng ý gặp mặt Giang Vân là vì tôn trọng cơ bản nhất với Omega thôi. Cả chú cũng không hề nghĩ tới lần đầu tiên Lục Hoài gặp Giang Vân thì hoàn toàn rơi vào lưới tình.”

Maurice vẫn còn nhớ rất rõ ràng, sau buổi hẹn đầu tiên, anh ta hỏi Lục Hoài cảm thấy thế nào, hắn chỉ trả lời anh ta một câu: "… Tôi thấy bản thân sắp tèo rồi."

“Không hề, chuyện này có gì mà không nghĩ tới?” Lục Triều cười chế giễu, nói như chuyện hiển nhiên: “Có ai từng gặp ba cháu rồi mà không chết chìm trong đó đâu.”

Maurice giật mình, cũng tự cười nhạo mình: “Cúng đúng.”

Lục Triều nhún nhún vai nói: “Có điều cháu không có hứng thú với mấy chuyện tình cảm này. Chuyện cháu tò mò là, hồi trước cha cháu thích chế tạo cơ giáp đúng không?"

Maurice: “?”

“Cháu nghe nói, khi còn đi học cha cháu tham gia thiết kế AS81, chuyện này có thật không thế?” Lục Triều càng hỏi càng phấn khích hơn: “Thế tức là cha cháu không chỉ điêu luyện trong việc điều khiển cơ giáp, mà ông ấy còn biết thiết kế và sửa chữa cơ giáp nữa đúng không? Vậy ông ấy đánh giá đại sư cơ giáp nổi tiếng Nakame Yuuto thế nào?”

Bộ dáng như được mở mang đầu óc của đứa nhỏ này ngược lại trông giống y như đúc Lục Hoài năm đó khi chưa gặp được Giang Vân. Maurice cảm thấy buồn cười, hỏi: “Cháu chỉ quan tâm chuyện này thôi sao?”

Lục Triều hỏi lại: “Chẳng thế thì sao?”

Giang Vân không quấy rầy hai người đang nói chuyện, xoay người rời khỏi phòng huấn luyện.

Anh cảm thấy chắc hẳn Maurice đã hiểu lầm chuyện gì đó.

Sau buổi gặp mặt đầu tiên, mặc dù Lục Hoài nhanh chóng hẹn anh buổi gặp thứ hai, nhưng dáng vẻ hắn khi đó cũng chẳng có vẻ gì là say đắm, cùng lắm thì… Bộ dáng của hắn khi đó xem như có hảo cảm với anh nhỉ?

Giang Vân có suy đoán như vậy là vì ở buổi hẹn hò thứ hai, anh được Thượng tá Lục tặng hoa.

Còn ở buổi hẹn hò thứ ba, anh lại nhận được bánh kem nhỏ do chính tay Thượng tá Lục làm.

Kỹ thuật nướng bánh của Thượng tá Lục kém xa kỹ năng điều khiển điêu luyện của mình. Cái bánh kem nhỏ có vẻ ngoài tương đối xấu, may là hương vị vẫn còn ổn áp ngoài mong đợi.

Hôm đó anh đã ăn hết cả cái bánh kem.

Cửa khoang cảm ứng mở ra, Giang Vân đi vào trong thang máy, đột nhiên nhìn thấy bóng của mình trên vách tường kim loại.

Cái bóng hiện ra người đàn ông chỉ mặc áo sơ mi và đồ Tây với hai màu đen trắng, từ trên xuống dưới không thể tìm thấy bất kỳ biểu cảm dư thừa nào, trong mắt không chút gợn sóng, sắc mặt chẳng hề thay đổi, trên gương mặt cũng chẳng hề nhìn thấy chút phấn chấn hoặc sức sống gì.

Cho dù Maurice không hiểu lầm, thì người khiến Lục Hoài mê đắm chẳng thể nào là Ngoại trưởng Giang lúc này, mà là… Sinh viên Giang Vân năm đó.

Truyện bên lề:

Thượng tá Lục: À, đúng, đúng rồi, hắn chẳng hề bị anh thu hút chút nào, hắn tự làm bánh kem là vì rảnh tới nhàm chán mà thôi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc