Bao Năm Thủ Tiết

Chương 10: Dáng vẻ của anh ấy khi mang thai là như thế nào

Trước Sau

break

Một tuần tiếp theo, vẫn giống như vô số lần trong quá khứ, Giang Vân cuộn tròn một mình trong chung cư, dựa vào từng liều thuốc ức chế tác dụng mạnh để vượt qua kỳ động dục.

Trong một tuần này, giữa Liên Minh và Đế quốc Olin lại tiến hành thêm vài lần đàm phán. Trạng thái hiện tại của Giang Vân không thể tham dự hội nghị đàm phán, cho nên Simpson - phó bộ trưởng Bộ Ngoại giao - đã tạm thời tiếp nhận công việc của anh.

Mặc dù trong tay của Liên Minh có năm con tin của Olin, nhưng Ian Đường vẫn quyết định còn nước còn tát, kiên quyết không chịu chấp nhận yêu cầu mà Giang Vân đưa ra. Hai bên cứ dây dưa dây cà như thế mãi, nhiều lần rơi vào cục diện bế tắc, mãi đến khi thân vương Pariet của Olin tự mình liên hệ Ian, giở giọng mỉa mai với thái độ vô cùng cứng rắn.

“Nếu cậu không thể đưa con trai út của tôi về thì cậu cũng không cần trở lại Olin nữa đâu, ở lại Thủ đô của Liên Minh vĩnh viễn đi, Kẻ Dắt Mũi Ian ạ. Dù sao cậu cũng mê đắm nhà ngoại giao Omega xinh đẹp kia đến vậy mà.”

Sau khi kỳ động dục kết thúc, Giang Vân trở về nhà. Hai đứa bé đã chờ anh rất lâu. Giang Vân đưa áo vest vừa cởi ra cho Lục Triều. Cậu cúi đầu đánh giá gương mặt tái nhợt đến mức gần như trong suốt của ba mình, nhíu mày hỏi: “Ba, sao ba gầy đi nhiều vậy.”

Giang Mộ cũng lo lắng nhìn ba mình: “Ba, ba vẫn khỏe chứ ạ?”

“Ba vẫn khỏe." Giang Vân nói, sau đó đi về phía nhà ăn: “Đừng lo cho ba.”

Hiện giờ là giờ cơm trưa, nhưng trong phòng bếp lại không thấy bóng dáng bận rộn của Maggie và AI.

Giang Mộ nói: “Gia đình dì Maggie xảy ra chút chuyện nên dì ấy xin nghỉ hai ngày ạ.”

Giang Vân gật đầu, sau đó xắn tay áo sơ mi lên rồi mở tủ lạnh ra: “Nếu thế thì trưa nay chúng ta ăn mì trứng đi.”

“Không cần đâu ba." Lục Triều đẩy Giang Vân ra khỏi phòng bếp: “Ba mau đi nghỉ ngơi đi, cơm trưa cứ giao cho con và Giang Mộ là được.”

Hai cậu bé gần mười sáu tuổi này đã có năng lực tự lập, bình thường khi ở nhà chúng cũng thường xuyên làm một số việc nhà nằm trong khả năng của mình.

Giang Vân không từ chối ý tốt của bọn trẻ: “Ừ, phiền hai đứa.”

Giang Vân không về phòng mà ngồi xuống bên quầy bar cạnh phòng bếp, sau đó lẳng lặng nhìn bọn nhỏ nấu cơm cho mình. Tuy cặp sinh đôi vẫn chưa phân hóa, nhưng cả hai lại rất quen thuộc với những điều cần chú ý trong kỳ động dục của Omega. Nếu được thì Omega vừa trải qua kỳ động dục có thể ăn nhiều đồ ngọt một chút, nó không chỉ giúp Omega bổ sung năng lượng mà còn khiến tâm trạng của họ vui vẻ hơn.

Hai anh em sinh đôi quyết định nướng một mẻ bánh Brownie để làm món tráng miệng sau bữa ăn cho ba mình, có điều kỹ năng nướng bánh của cả hai còn chưa thuần thục, dẫn tới ngay bước đầu tiên đã xảy ra tranh cãi.

Giang Mộ: “Đầu tiên phải làm chảy bơ.”

Lục Triều: “Hả? Không phải nên làm chảy chocolate trước sao?”

Giang Mộ: “Em có biết đọc chữ không vậy, trong công thức bảo phải làm chảy bơ trước kìa.”

Lục Triều: “Thời buổi này ai còn xem công thức bằng chữ nữa, bản hướng dẫn mà tôi xem là video!”

Giang Vân mở miệng nói: “Bơ và chocolate để chung, sau đó quấy cho chúng tan và quyện vào nhau bằng phương pháp cách thủy.”

Cuộc tranh cãi của cặp song sinh lập tức im bặt.

Lục Triều khiếp sợ hỏi lại: “Ba, sao ba lại biết cái này?”

Giang Vân rất ít vào bếp, vài lần hiếm hoi xuống bếp cũng chỉ làm mấy món ăn nhanh và tiện như mì trứng hay sủi cảo đông lạnh ăn liền.

Ở trong mắt của hai anh em sinh đôi, thứ mà người ba là Bộ trưởng Bộ Ngoại giao của họ quen thuộc nhất là đàm phán, mậu dịch, nguồn năng lượng gì gì đó, còn kiến thức về nướng bánh như thế này hẳn phải dốt đặc cán mai mới đúng. Bởi một nhà ngoại giao bận rộn làm gì có thời gian đi học mấy thứ này?

Giang Mộ cũng rất tò mò: “Ba ơi?”

Giang Vân: “...”

Trong lúc nhất thời, Ngoại trưởng Giang - người chưa bao giờ thua trong các cuộc tranh cãi - lại không biết phải trả lời hai đứa nhỏ nhà mình như thế nào. Cũng may đúng lúc này, máy truyền tin chợt báo tin có cuộc gọi tới từ Bộ Ngoại giao, Giang Vân lập tức nói với hai đứa con trai: “Hai đứa làm tiếp đi.”

“Anh Giang, ông Simpson đã đàm phán thành công rồi!” Đầu bên kia của máy truyền tin là trợ lý thứ hai của Giang Vân, một vị Alpha tên là Trình Trì: “Bên Olin đồng ý rồi ạ!”

Chàng trai trẻ này mới tốt nghiệp từ học viện ngoại giao với thành tích xuất sắc, có điều bởi vì thiếu kinh nghiệm nên cậu ấy không chín chắn bằng đàn chị Chung Mạn của mình, sự kích động của cậu ấy thiếu điều muốn tràn ra khỏi máy truyền tin.

“Bên Olin đồng ý trả lại di thể của Thượng tá Lục Hoài lại cho chúng ta, cũng chỉ lấy 15% quyền khai thác lõi nguyên sơ mà thôi, yêu cầu của họ là giữ lại mạng sống cho năm tên gián điệp của Olin!”

Giang Vân nhìn bóng dáng của Lục Triều, nhẹ nhàng thả lỏng hai vai: “Tôi biết rồi.”

“Nhưng bên Olin vẫn còn một yêu cầu khác!” Trình Trì tiếp tục nói: “Bọn họ chấp nhận việc bên ta tạm thời không trao trả con tin ngay, nhưng họ yêu cầu chúng ta phải dẫn theo Wycliffe Lộ trên đường đi đón di thể của Thượng tá Lục trên hành tinh Băng Hoang Gamma!”

Wycliffe Lộ, đây là đứa con trai út mà thân vương của Olin yêu thương nhất.

Giang Vân: “Lý do là gì?”

Trình Trì: “Lý do là vì thân vương Pariet của Olin muốn gặp Wycliffe một lần trên hành tinh Băng Hoang Gamma, ông ta muốn tự xác nhận con trai út của mình vẫn bình an vô sự. Ông Simpson đã đồng ý với điều kiện này rồi ạ.”

Giang Vân nhíu mày: “Đã ký hiệp định rồi sao?”

Trình Trì: “Vẫn chưa thưa Ngoại trưởng Giang, đến hai giờ chiều họ mới ký.”

Giang Vân thở phào một hơi, sau đó nói: “Bảo Simpson nói với Ian Đường là, nếu bọn họ muốn chúng ta dẫn theo Wycliffe Lộ tới hành tinh Băng Hoang Gamma thì anh ta phải bày tỏ “thiện chí” của mình trước đã.”

Trình Trì: “Vâng vâng vâng, em đi ngay ạ!”

Giang Vân cúp máy, anh trầm ngâm trong chốc lát, sau đó gọi hai anh em sinh đôi tới trước mặt mình: “Ngồi xuống đây.”

Hai đứa nhỏ một người cầm phới đánh trứng, một người cầm bơ ngoan ngoãn ngồi xuống trước mặt ba mình.

Giang Vân bình thản nói: “Có một chuyện hai đứa cần được biết.”

Giang Mộ và Lục Triều nhìn nhau một cái, thoạt nhìn hai anh em đều cảm thấy có chút khó hiểu và bất an.

“Người cha Alpha của hai con - Thượng tá Lục Hoài." Giang Vân bình tĩnh nói: “Đã tìm thấy di thể của anh ấy rồi.”

Chỉ nghe một tiếng “phịch” vang lên, cây phới và khối bơ đồng thời rơi xuống mặt bàn.

Bận rộn hồi lâu, Bộ Ngoại giao đánh thắng một trận lớn, cho nên tiệc chúc mừng để giải tỏa áp lực chắc chắn là thứ không thể thiếu.

Tiệc chúc mừng được tổ chức bên trong trụ sở Bộ Ngoại giao, khu vực sảnh tiệc bình thường dùng để tiếp đãi khách khứa lúc này chỉ toàn là người quen. Simpson đã hơn năm mươi tuổi, ông ấy ngụp lặn trong hệ thống chính phủ khá lâu, là một Beta luôn suôn sẻ trong công việc, gặp ai cũng vui vẻ nở nụ cười. Trừ các đồng nghiệp trong Bộ Ngoại giao ra, ông ấy còn mời thêm mấy đồng nghiệp thân thiết làm việc ở các bộ môn khác.

Bình thường có chút lu mờ dưới ánh hào quang của Giang Vân, bây giờ vừa ra tay đã thay mặt Liên Minh đàm phán thành công một vụ lớn như vậy, hiển nhiên Simpson đã trở thành nhân vật chính nổi bật nhất trong bữa tiệc chúc mừng này, nụ cười trên mặt ông ấy chưa từng biến mất một giây nào.

Về phần Giang Vân, bởi vì vừa trải qua kỳ động dục, anh còn chưa khôi phục đến trạng thái tốt nhất cho nên cũng không có hứng thú nói chuyện với người khác. Anh lẳng lặng ngồi ở một nơi cách xa đám người, dưới ánh sáng của chiếc đèn thủy tinh treo trên trần, khuôn mặt của anh ánh lên vẻ lạnh lùng, suốt bữa tiệc mà anh chỉ ăn vài miếng trái cây đã được cắt sẵn mà thôi.

“Trên thực tế ông Simpson cũng đâu có góp được bao nhiêu công lao trong vụ này đâu, đúng chứ?” Suốt bữa tiệc Trình Trì và Chung Mạn luôn làm bạn bên cạnh Giang Vân, nhìn cảnh Simpson dùng ngón tay kẹp xì gà, xung quanh bị vây kín, anh chàng Alpha trẻ tuổi không nhịn được lên tiếng thay cho cấp trên của mình.

“Cũng không còn cách nào.” Chung Mạn thở dài nói: “Phần lớn nhiệm vụ của anh Giang đều là nhiệm vụ hợp tác với bên Bộ Tình báo để triển khai bí mật, chúng ta không có cách nào công khai với công chúng cả, hơn nữa cái tên được ký trên hiệp định cuối cùng với Olin cũng là tên của ông Simpson mà.”

Trình Trì bực bội gắp một chiếc xúc xích nướng trên bàn buffet: “Cho nên bài học mà chúng ta rút ra được từ câu chuyện này là “đã làm việc thì phải để lại dấu vết để chứng minh” hả?”

Chung Mạn phì cười trước lời oán giận của đàn em nhà mình: “Thật ra nếu em để ý kỹ thì sẽ phát hiện ngay, chỉ cần anh Giang có mặt thì tiêu điểm chú ý của mọi người sẽ luôn là anh Giang.”

Mặt ngoài, Simpson đúng là nhân vật chính trong bữa tiệc chúc mừng lần này, nhưng mỗi khi có người ngẫu nhiên đi ngang qua hoặc là đang nói chuyện với người khác, làm gì có ai nhịn được không lén nhìn sang nhà ngoại giao với vẻ mặt lạnh nhạt nhưng lại vô cùng xinh đẹp này cơ chứ. Có điều vì e ngại tính cách và địa vị của Giang Vân cho nên mới không có bao nhiêu người dám tiến lên bắt chuyện với anh thôi.

Hiển nhiên, phó bộ trưởng Bộ Năng lượng Lâm Trăn không nằm trong số người chỉ dám nhìn chứ không dám mở miệng đó. Trong không ít ánh mắt kinh ngạc và hâm mộ của các Alpha khác, Lâm Trăn bưng ly thủy tinh đi đến trước mặt của Giang Vân, trên môi mang theo nụ cười nhạt: “Lần đàm phán với Đế quốc Olin này vất vả cho anh nhiều rồi, Ngoại trưởng Giang.”

Giang Vân và Lâm Trăn từng có duyên gặp mặt vài lần, đối với vị Omega nhã nhặn tương đối kiệm lời, cả người toát ra phong độ của người trí thức này, anh tương đối có hảo cảm với anh ấy.

Giang Vân cầm ly thủy tinh khẽ chạm ly với Lâm Trăn: “Cảm ơn.”

Lâm Trăn không muốn tốn thời gian của Giang Vân, anh ấy trực tiếp làm rõ mục đích của mình: “Hiệp định đã hoàn tất, không lâu sau Ngoại trưởng Giang sẽ phải xuất phát đến hành tinh Băng Hoang để đón Thượng tá Lục trở về đúng không?”

Giang Vân gật đầu: “Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì đúng là như vậy.”

Lâm Trăn nói: “Không biết Ngoại trưởng Giang có thể dành ra một vị trí cho tôi trên chuyến tàu đến hành tinh Băng Hoang được không?”

Không đợi Giang Vân dò hỏi lý do, Lâm Trăn đã lập tức nói tiếp: “Vấn đề khẩn cấp nhất lúc này của Đế quốc Olin chính là nguy cơ cạn kiệt nguồn năng lượng, bọn họ tìm thấy được di thể của Thượng tá Lục trên hành tinh Băng Hoang là vì họ đã phát hiện ra nguồn năng lượng mới - một loại tinh thể băng đặc biệt trên hành tinh đó - thứ có thể chuyển hóa thành một loại lõi nguyên sơ. Tạm thời tôi vẫn chưa phát hiện tinh thể băng tương tự trong mười sáu hành tinh thuộc quyền sở hữu của Liên Minh, tôi hy vọng có thể tự mình đến hành tinh Băng Hoang để xem thử.”

“Cá nhân tôi không có ý kiến gì.” Ánh mắt của Giang Vân dừng lại trên phần bụng bị che dưới lớp áo ngoài màu trắng của Lâm Trăn: “Nhưng thân thể hiện tại của anh có thích hợp để di chuyển liên hành tinh như vậy không?”

Lâm Trăn ngạc nhiên: “Sao anh biết...”

Giang Vân nhìn về phía chiếc ly thủy tinh hình hoa tulip trong tay Lâm Trăn: “Tôi nghe nói tiến sĩ Lâm uống rượu rất giỏi, nhưng tối nay thứ anh cầm trong tay luôn là nước trái cây.”

Lâm Trăn im lặng một lát, sau đó cười nói: “Chỉ dựa vào một manh mối này để phán đoán thôi à, liệu Ngoại trưởng Giang có hơi võ đoán hay không vậy?”

Giang Vân bình thản nói: “Hẳn là anh cũng biết tôi đã có hai đứa nhỏ.”

Lâm Trăn nao nao.

Đương nhiên anh ấy biết Ngoại trưởng Giang đã có một cặp song sinh, nhưng khí chất của Ngoại trưởng Giang quá mức lạnh lùng và áp đảo, anh ấy thật sự rất khó tưởng tượng đến việc Ngoại trưởng Giang cũng là một người hiểu biết rất nhiều tri thức khi mang thai giống với đại đa số Omega đã từng sinh con.

Nếu là thai đôi, bụng của Ngoại trưởng Giang lúc đó hẳn là còn lớn hơn bụng của các Omega mang thai đơn bình thường ha? Nhưng eo của Ngoại trưởng Giang mảnh khảnh như vậy, hoàn toàn không giống một Omega đã từng sinh đôi chút nào.

Thời gian mang thai chắc chắn Ngoại trưởng Giang sẽ không mặc vest và áo sơ mi, vậy dáng vẻ của anh ấy khi mang thai trông như thế nào ta…

Không có pheromone của Alpha vỗ về ở phương diện sinh lý, hẳn là khi ấy Ngoại trưởng Giang rất yếu ớt, cũng rất khó chịu. Nhưng người đó là Ngoại trưởng Giang kia mà, một người như anh thì sao lại có lúc yếu đuối cho được?

Chờ đã, mình đang suy nghĩ cái gì thế này.

Lâm Trăn hít sâu một hơi, cố gắng đuổi mấy suy nghĩ vớ vẩn đó ra khỏi đầu: “Bất kể thế nào, tôi vẫn mong Ngoại trưởng Giang có thể đáp ứng yêu cầu của tôi. Năm sau bộ trưởng bên chúng tôi sẽ về hưu, tôi rất cần cơ hội này. Tôi sẽ chịu trách nhiệm cho sự lựa chọn của mình, cho dù trong hành trình có xảy ra bất kỳ chuyện ngoài ý muốn gì thì tôi cũng sẽ tự mình gánh vác.”

Giang Vân không từ chối, anh chỉ nói: “Tôi sẽ suy nghĩ lại.”

“Cảm ơn Ngoại trưởng Giang, nếu vậy tôi không làm phiền anh nữa.” Lâm Trăn dừng một chút, trước khi đi còn nói thêm: “Trong hệ thống chính phủ trước mắt chỉ có một Omega là anh ngồi trên vị trí bộ trưởng mà thôi. Nếu có thể trở thành Bộ trưởng Bộ Năng lượng thứ hai, đó ắt là một vinh hạnh lớn lao dành cho tôi.”

Giang Vân nhướng mày: “Tôi hiểu.”

Vài ngày sau, Giang Vân định ra danh sách nhân viên đi đến hành tinh Băng Hoang Gamma, tên của Lâm Trăn thuộc Bộ Năng lượng xuất hiện trong danh sách trước sự ngỡ ngàng của mọi người. Trừ Lâm Trăn ra, trên danh sách còn có tên của Maurice, Chung Mạn và người mới vào làm không lâu là Trình Trì.

“Em ấy ạ?” Trong văn phòng của Bộ Ngoại giao, Trình Trì khó tin trợn to mắt, dùng tay chỉ vào bản thân: “Anh Giang muốn dẫn em đến hành tinh Băng Hoang á?”

“Ráng làm cho tốt nha em trai.” Chung Mạn vỗ lên bả vai của Trình Trì, nói: “Thời buổi này Alpha chất lượng tốt càng ngày càng hiếm, chị hy vọng Bộ Ngoại giao của chúng ta có thể đào tạo ra vài Alpha hoặc Beta đáng tin cậy một chút, ít nhất có thể miễn cưỡng phát huy một chút tác dụng vào những khi các Omega không tiện ra mặt.”

Những Alpha và Beta đi làm lâu năm kia đã không còn hy vọng được nữa rồi, nhưng một người mới như Trình Trì thì có lẽ vẫn đáng giá bồi dưỡng một chút.

Alpha hưng phấn không thôi, giống như một chú cún cưng cỡ đại đang ngoáy tít đuôi, cậu ấy hỏi: “Vậy anh Giang tính bồi dưỡng em thành kiểu Alpha gì ạ?”

Chung Mạn và Trình Trì đồng thời quay người nhìn về phía Giang Vân, chờ mong có thể nghe được đáp án từ trong miệng của anh. Giang Vân cúi đầu kiểm tra lại tài liệu về hành tinh Băng Hoang Gamma, giống như không hề nghe được cuộc đối thoại của bọn họ, phải đến một lát sau anh mới trả lời: “Chuyện này còn phải xem cậu như thế nào đã.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc