Xe chuyên dụng lái thẳng tới con đường Thiển Thủy.
Giang Vân hơi híp mắt nhìn khung cảnh ngày một xa lạ bên ngoài cửa sổ, tư duy của anh chậm chạp hơn bình thường rất nhiều do tác dụng phụ của thuốc ức chế.
Nhưng anh vẫn còn rất nhiều việc cần phải làm.
Anh phải báo cáo chuyện hôm nay với phủ Tổng thống, phải đồng bộ diễn biến sự việc với Cục Tình báo.
Đồng nghiệp trong Bộ Ngoại giao và Nguyên soái Lục vẫn còn đang chờ tin của anh.
Còn có... còn có gì nữa nhỉ?
Xin lỗi, hiện giờ anh thật sự không nhớ nổi nữa.
Có lẽ là vì có chút mệt mỏi, anh thậm chí còn không đủ sức để dùng máy truyền tin báo cho hai anh em sinh đôi biết là hôm này mình không về nhà.
Trạng thái này khiến anh không tài nào tự hỏi về công việc được, nhưng nếu là thế thì có phải anh sẽ được suy nghĩ về những việc khác hay không?
Chờ anh vượt qua kỳ động dục, chờ anh không còn khó chịu nữa thì hãy đi xử lý công việc cũng như chuyện gia đình... như vậy hẳn là được nhỉ?
Giang Vân thay đổi tư thế, khiến bản thân rúc hẳn vào bên trong ghế.
Đường Thiển Thủy... Anh đang trên đường tới đường Thiển Thủy.
Trí nhớ của Giang Vân luôn rất tốt. Anh nhớ rõ khoảnh khắc khi cặp song sinh được sinh ra, nhớ rõ lần đầu tiên Giang Mộ gọi mình là ba, cũng nhớ rõ bài kiểm tra đầu tiên của Lục Triều khi vào tiểu học đạt bao nhiêu điểm.
Ấy thế mà anh lại chẳng thể nào nhớ nổi lần cuối mình tới đường Thiển Thủy là khi nào.
Trên thực tế, rất nhiều chuyện có liên quan đến Lục Hoài đều bị anh cố tình quên đi.
Mười bảy năm, cũng có thể là do quá lâu.
Nếu không có những chuyện xảy ra gần đây, nếu không có hai đứa bé kia, nếu Lục Triều không có bề ngoài giống với người cha Alpha của thằng bé, nhất định anh đã quên Thượng tá Lục từ lâu rồi.
Đứa bé... Đúng nhỉ, anh và Thượng tá Lục có hai đứa bé vô cùng đáng yêu mà.
Anh rất yêu hai đứa bé kia, nhưng mấy năm nay thi thoảng anh cũng từng suy nghĩ, nếu như những thứ mà Lục Hoài để lại cho anh chỉ có số di sản và di vật không biết nói chuyện và cũng không có tình cảm thì tốt rồi.
Có lẽ trong lễ tang của Thượng tá Lục, anh sẽ đau đớn che mặt khóc thút thít trước ánh mắt đồng tình và thương tiếc của những người khác.
Hoặc có lẽ, anh sẽ nhìn di vật của Thượng tá Lục rồi buồn bã suốt một thời gian dài, một năm, hai năm,... thậm chí là ba năm.
Nhưng theo thời gian dần trôi, số di vật đó sẽ dần mất đi màu sắc vốn có, mà ký ức của anh cũng sẽ dần phai nhạt theo dòng chảy của thời gian.
Sau đó, cũng không biết từ khi nào, anh sẽ không còn thường xuyên nhìn ngắm di vật của Thượng tá Lục nữa, số lần anh nhớ tới Thượng tá Lục cũng càng ngày càng ít.
Anh sẽ bán đi căn nhà số 5 trên đường Thiển Thủy, sau đó làm quen với một Alpha mới do gia tộc giới thiệu.
Sau vài lần hẹn hò ngắn ngủi, cuối cùng anh sẽ cùng Alpha kia bước vào lễ đường, mở ra một cuộc sống mới tinh giữa hai người.
Nhưng mà... nhưng mà vị Thượng tá trẻ tuổi mất sớm kia lại để lại cho anh hai đứa bé. Là hai đứa bé biết khóc biết cười, biết nói ngọt biết làm nũng, biết dùng đôi mắt sáng lấp lánh nhìn anh và gọi anh là ba.
Giang Vân mơ mơ màng màng, cuối cùng quyết định nhắm hẳn mắt lại.
Suy nghĩ của anh giống như một đám mây trôi lửng lơ trong vô định, nhớ đến đâu thì nghĩ đến đó.
Bởi vì hằng năm đều được bảo trì cẩn thận cho nên mặt đường của đường Thiển Thủy nhìn qua không khác gì một dải lụa màu đen, hai hàng ngô đồng được trồng ngay ngắn kéo dài dọc con đường cho đến tận chỗ xa.
Xe chuyên dụng yên lặng chạy qua, bụi bẩn mang theo từ khu giàu có nhanh chóng bị mặt đường được làm từ chất liệu đặc biệt hấp thụ sạch sẽ, trừ ánh đèn xe chợt lóe qua thì không còn để lại chút dấu vết nào cả.
Nói mới nhớ, vì sao năm đó anh và Lục Hoài lại chọn ở tại đường Thiển Thủy nhỉ? Đường Thiển Thủy tọa lạc ở phía Nam Thủ đô, mà Bộ Quốc phòng lại nằm ở khu vực chí Bắc của Thủ đô, thế nên hầu hết các quan quân đã kết hôn sẽ không chọn ở tại đường Thiển Thủy.
Hai tháng ngắn ngủi sau hôn nhân, mỗi ngày Lục Hoài đều phải băng ngang qua cả cái Thủ đô để đi đi về về giữa nhà riêng và Bộ Quốc phòng. Giờ cao điểm sáng và chiều ở hành tinh Thủ đô tắc đường rất kinh khủng, mỗi lần đi và về như thế Lục Hoài phải tốn ít nhất bốn tiếng đi đường, thời gian ngủ thậm chí còn ít hơn trước khi kết hôn nữa.
Mà lý do Lục Hoài mua căn biệt thự có bể bơi và vườn hoa nằm hướng về phía Nam ở số 5 đường Thiển Thủy chỉ là vì…
Là vì vị hôn thê của hắn rất thích nơi này.
Nghĩ đến đây, Giang Vân bỗng dưng mở mắt, sau đó khàn giọng nói: “Dừng xe.”
Anh không thể đến căn nhà số 5 đường Thiển Thủy được, chỉ mới trên đường đến đó thôi mà anh đã nhớ tới nhiều chuyện vốn nên quên đi như vậy rồi. Anh không thể... anh không thể về nhà được.
AI nhận được mệnh lệnh lập tức điều khiển chiếc xe tấp vào bên đường và dừng lại: “Nhưng thưa anh Giang, chúng ta đã sắp đến rồi.”
Giang Vân day day phần giữa mày, chờ một hồi lâu mới nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Xe chuyên dụng vừa hay dừng ngay cửa nhà hàng xóm cũ của anh và Lục Hoài, là căn nhà số 6 đường Thiển Thủy. Giang Vân hơi giật mình, lý trí khó khăn lắm mới tìm về được lại bị đánh tan tác, ký ức cũng không kìm được ùa vào trong đầu.
Không ngờ anh vẫn còn nhớ rõ, vào mười bảy năm trước, hàng xóm của anh và Thượng tá Lục là một đôi vợ chồng già gần một trăm tuổi. Ngày đầu tiên khi anh và Thượng tá Lục dọn vào trong căn nhà tân hôn, đôi vợ chồng hiền lành kia đã tới cửa chào hỏi, còn tặng hai người một mẻ bánh kếp thật to mà họ tự tay làm. Anh thậm chí vẫn nhớ mẻ bánh ấy là vị việt quất, khi ấy anh chỉ ăn được một phần ba là no rồi, số còn lại đều bị Thượng tá Lục càn quét sạch sẽ, trong đó có một hai lần là do anh tự tay đút cho Thượng tá Lục ăn.
… Tại sao lại như vậy? Vì sao anh vẫn còn nhớ rõ?
Mười bảy năm, rõ ràng đã mười bảy năm rồi mà.
Rõ ràng chỉ là một chuyện cỏn con có liên quan tới mẻ bánh kếp vị việt quất thôi…
Vì sao anh lại không thể quên được?
Sau khi dọn khỏi căn nhà trên đường Thiển Thủy, Giang Vân đã không còn liên hệ gì với đôi vợ chồng kia nữa. Căn nhà số 5 đường Thiển Thủy không còn ai ở, căn nhà số 6 cũng bị treo biển chờ bán. Trong vườn hoa của căn nhà số 6 đường Thiển Thủy, một bà cụ tóc trắng xoá chống gậy đỡ lấy thân thể suy yếu dắt hai vợ chồng AO mới cưới đi tham quan căn nhà của mình.
“Bà thích nhất khu vườn này nè. Mỗi khi xuân đến thì hoa hồng trong vườn đều nở rộ, đẹp lắm đấy… Chỉ tiếc bà đã không còn cơ hội nhìn thấy lần nữa.” Bà cụ đau buồn lắc đầu: “Chờ bán căn nhà này rồi, bà sẽ đi một mình về phương Nam ở nhờ nhà con gái út của bà.”
Alpha ôm vợ mình, hỏi: “Sao nào cục cưng, em thích nơi này không?”
“Ừm…” Cách một dãy hàng rào tre, Omega nhìn sang căn nhà số 5 đường Thiển Thủy bằng ánh mắt hâm mộ, nói: “Thật ra em thích căn nhà cách vách này hơn, tuy nhìn qua nó đã bị bỏ hoang thật lâu, nhưng em có thể tưởng tượng ra được cảnh tượng xinh đẹp của nó trong quá khứ, khi mà nó từng được chủ nhân của mình tỉ mỉ chăm sóc. Em nghĩ chủ nhân của nó rất có mắt thẩm mỹ, cũng rất yêu căn nhà này.”
Alpha lập tức dò hỏi bà cụ: “Bà ơi, bà có thông tin liên lạc của người hàng xóm này không? Cháu muốn mua nhà của bọn họ, giá cả không thành vấn đề đâu ạ.”
“... Hàng xóm?” Trí nhớ của bà cụ kém dần theo từng năm, nhưng bà ấy lại có ấn tượng rất sâu với hàng xóm của mình, cho nên không cần suy nghĩ lâu đã nhớ ra ngay: “À, cậu ấy đã dọn đi rất lâu rồi.”
“Vì sao lại dọn đi ạ?” Alpha hiếu kỳ hỏi: “Đường Thiển Thủy là khu nhà giàu, hơn nữa còn là con đường tốt nhất trên khắp hành tinh Thủ đô kia mà.”
Omega lại chú ý tới một chuyện khác: “Bà nói “cậu ấy” ư? Trước kia trong căn nhà số 5 đường Thiển Thủy này chỉ có một người ở thôi ạ?”
Bà cụ thở dài, nói: “Chủ nhân của căn nhà số 5 đường Thiển Thủy cũng giống hai cháu, là một đôi vợ chồng mới cưới. Đáng tiếc kết hôn chưa được hai tháng thì người chồng đã qua đời, để lại vợ mình lẻ loi trên thế gian.”
Omega dáng người nhỏ nhắn thốt lên một tiếng, sau đó dùng tay che kín miệng, dường như đang đồng cảm với người kia: “Đáng thương quá…”
Alpha ôm Omega vào lòng an ủi trong chốc lát rồi hỏi: “Về sau thì sao ạ?”
“Sau khi người chồng qua đời, không bao lâu sau người vợ trẻ kia cũng chuyển nhà sang nơi khác, từ đó cậu ấy không còn trở về nữa.”
Gió đêm ập tới, cành hoa hồng còn chưa tới ngày nở trong vườn hoa khẽ rung rinh trong gió, giống như đang lôi kéo một giấc mộng ngọt lành.
“Ôi, qua nhiều năm như vậy, không biết cậu Omega kia bây giờ thế nào rồi.” Bà cụ híp mắt, tầm mắt như xuyên qua thời không, về tới quá khứ xa xôi: “Đến tận bây giờ, bà vẫn còn nhớ rõ cảnh họ nắm tay cùng nhau về nhà vào một đêm đông có tuyết rơi… Đó là hai đứa trẻ vô cùng xinh đẹp và anh tuấn…”
Mùi pheromone càng ngày càng đậm, không gian trong xe chuyên dụng cũng ngày càng ngột ngạt. Giang Vân mở hé cửa sổ xe ra, sau đó tự tiêm thêm một ống thuốc ức chế. Gió thổi tan pheromone của anh, cũng đưa cuộc đối thoại của ba người nọ đến bên tai anh. Giang Vân cảm thấy mình nghe rõ, nhưng rồi cũng cảm thấy hình như mình chẳng nghe được gì cả.
Tác dụng phụ của thuốc ức chế càng ngày càng rõ ràng, mí mắt của anh càng ngày càng nặng, hình ảnh trong tầm mắt lúc thì rõ lúc lại nhòe. Trong phút giây hoảng hốt, bóng người của Omega kia dần trùng khớp với một bóng người khác, đôi vợ chồng đang đi xem nhà kia dường như đã biến thành một cặp tình nhân trẻ tuổi đang chuẩn bị cho lễ cưới. Nơi đó có mùi hoa hồng, có cầu thang xoắn ốc, có lò sưởi âm tường đang cháy, có thảm lông dê sọc ca rô, còn có bức màn màu trắng gạo đang bị gió thổi bay phất phơ.
Omega còn đang đi học mặc đồng phục của học viện ngoại giao kéo một chàng thanh niên anh tuấn mặc đồ quân đội đi lang thang trong căn biệt thự tràn ngập nắng vàng, hưng phấn và khát khao thảo luận về cuộc sống sau hôn nhân.
“Đây là phòng ngủ chính, đây là phòng làm việc của Thượng tá Lục, đây là phòng bánh để em nướng bánh kem… Còn phòng này, mình để làm phòng trẻ em đi có được không?”
“... Phòng gì cơ? Khoan đã, Giang Vân à, trong đầu em rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì thế hả?”
“Trong đầu em đang suy nghĩ về phòng trẻ em thưa Thượng tá.”
“Ý anh là em mới bao lớn mà lại nghĩ tới việc đó, bản thân em còn đang phát triển chiều cao kia mà.”
“Ơ? Thế chẳng lẽ trong tương lai Thượng tá Lục không muốn có con với em hả?”
“Khụ, anh đâu có nói như vậy đâu... ”
“Vậy Thượng tá, anh muốn sinh mấy đứa nè?”
“?”
“Em phải chừa mấy căn phòng để làm phòng trẻ em đây ạ?”
“Nếu vậy thì đầu tiên bạn Giang Vân hãy sửa lại cái xưng hô quá mức lễ phép kia trước đi nhé, sau đó anh sẽ thảo luận với bạn ấy xem nên sinh mấy đứa bé, được không nè?”
...
Sao lại nhớ tới nữa rồi, hơn nữa càng lúc càng nhiều. Quả nhiên, anh của hiện tại vẫn chưa có tư cách để trở về đây.
Giang Vân mơ mơ màng màng đưa ra phán đoán như vậy.
Mười bảy năm vẫn chưa đủ lâu. Có lẽ lại chờ thêm mười bảy năm nữa, chờ Giang Mộ và Lục Triều rời khỏi sự bảo bọc của anh và tạo nên một gia đình mới, chờ đến khi anh chỉ có thể gặp được Lục Triều vào ngày nghỉ, chờ tới lúc anh thật sự già rồi, già đến nỗi không còn nhớ rõ quá nhiều chuyện nữa.
Khi ấy anh sẽ quên mình từng có cuộc sống mới cưới đẹp như mơ kéo dài hai tháng cùng vị Thượng tá Lục trẻ tuổi kia.
Đến lúc đó, nói không chừng anh có thể dọn về nơi này.
Trước khi hôn mê, Giang Vân dùng chút lý trí ít ỏi còn sót lại ra lệnh cho AI: “... Về chung cư đi.”