Bao Năm Thủ Tiết

Chương 8.2

Trước Sau

break

Nụ cười lả lơi đặc trưng trên mặt Ian lập tức biến mất, điệu bộ thong dong ban nãy cũng tan biến không còn dấu vết: “Anh đã làm gì bọn họ?”

Giang Vân hờ hững đáp: “Yên tâm, họ may mắn hơn Cecil tội nghiệp, tạm thời vẫn còn sống.”

Ian thầm thở phào một hơi, cố dùng nụ cười lạnh để giữ bình tĩnh: “Vậy ra ngay từ đầu anh đã điều tra được thân phận thật sự của Cecil nhưng vẫn cố tình giữ Cecil lại làm mồi câu những con cá khác. Mấy hành động như đang nhớ nhung, lo lắng Lục Hoài của Nguyên soái Lục thực chất là để phối hợp với anh diễn vở kịch này thôi phải không?” Lần đầu tiên Ian gọi tên của Giang Vân, từng chữ một, như muốn nghiền nát cái tên ấy trong kẽ răng rồi nuốt vào tận xương tủy: “Giang Vân.”

“Phải.” Giang Vân hiếm khi nói thật với Ian một câu: “Nhưng nỗi nhớ của Nguyên soái Lục dành cho Thượng tá Lục không phải diễn kịch. Vì vậy tôi đã hứa với ông ấy, nhất định sẽ dùng cái giá nhỏ nhất để đưa Thượng tá Lục trở về.”

Ngay từ khi Cecil xin phỏng vấn vào viện điều dưỡng Cynthia, Giang Vân và Cục Tình báo đã xác định được thân phận đặc vụ Olin của hắn ta.

Ban đầu, Cục Tình báo Liên Minh định lợi dụng hắn ta để lần ra dấu vết hòng bắt được càng nhiều đặc vụ Olin khác. Nhưng việc liên lạc giữa các đặc vụ diễn ra vô cùng bí ẩn, thậm chí cả sáu tháng tới một năm cũng chẳng thấy liên lạc được một lần, dường như manh mối đã bị đứt đoạn ở chỗ Cecil.

Sau khi có được sự đồng ý của Lục Chính Khanh, Giang Vân đã để Cecil ở lại viện điều dưỡng. Giang Vân và Cục Tình báo luôn chờ đợi một cơ hội. Một cơ hội bắt buộc các đặc vụ Olin phải liên lạc với nhau.

Chính vào buổi chiều đầy nắng, khi đẩy xe lăn đưa Nguyên soái Lục đi dạo trong viện điều dưỡng, Giang Vân đã thông báo kế hoạch của mình cho Nguyên soái Lục và hy vọng ông sẽ phối hợp với mình.

Vì bệnh tật dày vò, Nguyên soái Lục đã chẳng còn sức nói chuyện, chỉ có thể gật đầu, viết vào lòng bàn tay của Giang Vân rằng: “Lục Hoài tuyệt đối không thể trở thành con bài của kẻ thù.”

“Hiện tại chẳng những không cần nhượng bộ mà còn khiến đối phương phải trả cái giá đắt hơn.” Cung Trạch không khỏi cảm thán: “Nếu không phải phía Olin hấp tấp muốn lợi dụng Nguyên soái Lục để gây sức ép cho Ngoại trưởng Giang, chắc hẳn năm đặc vụ này đã không lộ diện nhanh đến thế.”

“Đúng vậy, cho nên chúng ta phải cảm ơn anh Ian đây đã cho chúng ta cơ hội này.” Giang Vân cầm ly rượu lên, như đang thật lòng biết ơn Ian: “Để sự chờ đợi suốt mấy năm qua của chúng tôi không hề uổng phí.”

“Tốt, tốt lắm.” Ly rượu trong tay Ian bị anh ta lặng lẽ bóp nứt, cơn giận đã mấp mé bên bờ vực bùng nổ: “Giang Vân, anh và Lục Hoài... Hai người không hổ là vợ chồng mà.”

Cung Trạch bất lực lắc đầu, cười nói: “Ngoại trưởng Giang đã có kế hoạch từ trước, vậy mà lại làm chúng tôi sợ hết hồn.”

Ian hít một hơi thật sâu, cố gắng duy trì sự bình tĩnh tối thiểu: “Nói đi, điều kiện của bên anh là gì? Muốn đổi di thể của Thượng tá Lục bằng việc để năm người họ an toàn trở về Olin đúng không?”

Chỉ hy sinh mỗi Cecil thì không sao, nhưng Giang Vân đang nắm trong tay tận năm người, hơn nữa trong năm người đó còn có cả con trai út được Thân vương Pariet yêu quý nhất. Với tư cách là Bộ trưởng Bộ Ngoại giao của Đế quốc Olin, anh ta không thể khoanh tay đứng nhìn.

“Chắc là anh đang nói giỡn thôi, đúng không anh Ian? Bằng không tôi buộc phải nghi ngờ có khi nào anh đã uống quá nhiều Vodka nên mới đưa ra được điều kiện phi lý nhường này đấy.” Giang Vân mỉm cười, tựa lưng vào ghế. Chiếc sơ mi trắng tinh đã sớm bị mồ hôi thấm ướt, nhưng tư thế của anh vẫn ung dung và thoải mái như thường: “Dù anh bằng lòng trao trả di thể Thượng tá Lục kèm tám mươi lăm phần trăm quyền khai thác lõi nguyên sơ thì tôi cũng chỉ có thể đảm bảo sẽ giữ được tính mạng cho năm người này ở Liên Minh mà thôi.”

Tám mươi lăm phần trăm ư? Rõ ràng ban đầu Liên Minh chỉ yêu cầu có sáu mươi lăm phần trăm!

Không khí xung quanh như bị đóng băng, ngay cả Cung Trạch cũng lộ vẻ kinh ngạc. Trên mặt hồ bơi cách đó không xa liên tục vang lên tiếng sóng nước tục vỗ vào thành bể, tựa như lửa giận đang cuồn cuộn trào dâng trong cơ thể Ian. Ánh mắt âm u của Alpha tóc đỏ khóa chặt lên người Omega, nghiến răng nghiến lợi: “Tám mươi lăm phần trăm à… Giang Vân, anh hét giá cũng kinh phết đấy.”

Giang Vân không hề tránh né ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống mình của Alpha trước mặt mà bình thản đối diện: “Thế à? Tôi không đồng ý đâu nhé. Theo triết lý quyền lực hoàng gia là tối thượng của quý quốc, mức giá này hẳn rất tương xứng với người con trai út được Thân vương yêu quý nhất mà, đúng không anh Ian?”

“Giang Vân!” Ian không thể nhịn được nữa, mặt mày bặm trợn mà đứng bật dậy, như muốn bất chấp tất cả mà lao về phía Giang Vân, thỏa thích trút giận lên vị Omega xinh đẹp tựa đóa hoa trên núi cao kia.

Cung Trạch và Maurice đồng thời đứng dậy, một trái một phải chắn trước mặt Giang Vân.

“Này tên Olin kia, đừng quên đây là địa bàn của Liên Minh.” Maurice trầm giọng cảnh báo.

Cặp mắt sau gọng kính vàng của Cung Trạch nheo lại: “Anh Ian, anh muốn khơi mào chiến tranh giữa hai nước sao?”

Ba Alpha với vóc dáng tương đương đối đầu không khoan nhượng. Pheromone từ người họ tỏa ra tạo thành một cơn lốc xoáy, mang tới cảm giác áp lực đủ khiến mọi Omega cam tâm tình nguyện quỳ gối phục tùng.

Nhưng trong mắt Giang Vân, cuộc đối đầu này lại chẳng khác nào vở hài kịch nực cười và ngây thơ. Dù là trong trường hợp được phép ra tay ngay nhưng tất cả những gì hai tên Alpha kia làm vẫn chỉ là tức giận và cảnh cáo.

“Không cần gấp gáp thế đâu, anh Ian à. Anh có thể từ từ mà suy ngẫm câu trả lời của mình, tôi rất mong đợi nó đấy.” Giang Vân đứng dậy từ phía sau Maurice và Cung Trạch, trên môi là nụ cười mỉm lịch sự: “Các vị, tôi xin phép đi trước.”

Đi được nửa đường, Giang Vân như chợt nhớ ra điều gì: “À, đúng rồi.” Anh dừng bước, quay đầu nhìn ba tên Alpha, khóe miệng nhếch lên một nụ cười mê hoặc, thậm chí có thể dùng từ diễm lệ để hình dung: “Xem ra đêm nay vẫn chẳng có Alpha nào khác biết được mùi pheromone của tôi rồi. Nếu anh Ian thật lòng muốn biết, chắc chỉ còn nước đi hỏi người chồng quá cố của tôi thôi, anh Ian ạ.”

Ian: “!”

Dưới sự chú ý của tất cả các Alpha có mặt tại đó, Giang Vân sải bước ra khỏi khách sạn. Xe chuyên dụng của Bộ Ngoại giao đã chờ sẵn ở cửa từ lâu. Sau khi lên xe, Giang Vân lập tức cho tài xế và cảnh vệ tan làm sớm, chẳng mấy chốc trong xe chỉ còn lại một mình anh.

Một tay Giang Vân nới lỏng cà vạt, tay kia nhanh chóng lấy thuốc ức chế từ trong túi ra. Chất lỏng lạnh như băng đi vào trong mạch máu. Giang Vân thở hắt, để mặc cho thân thể đang căng cứng của mình dần thả lỏng, tấm lưng đẫm mồ hôi lún sâu vào ghế sofa mềm mại đằng sau.

... Kết thúc rồi.

“Chào buổi tối, anh Giang.” Giọng nói của AI vang lên trong xe: “Xin hỏi điểm đến tiếp theo của anh là đâu?”

Dưới làn mi ẩm ướt, đôi mắt của Giang Vân trở nên vô định. Anh nhìn lên trần xe, bỗng cảm thấy hơi mờ mịt.

AI không nhận được phản hồi lại hỏi thêm một lần nữa: “Anh Giang, anh muốn đi đâu?”

Công việc kết thúc rồi, anh nên đi đâu đây?

Hôm nay là ngày nghỉ, cặp song sinh đều ở nhà. Anh không thể để các con nhìn thấy dáng vẻ chật vật của mình. Anh có một căn hộ khác chuyên dùng cho kỳ phát tình. Trong căn hộ có đầy đủ mọi thứ mà một Omega cần có để vượt qua kỳ phát tình.

Anh hẳn là làm như mọi khi, đến căn hộ đó để trải qua mấy ngày tiếp theo. Đó chắc chắn là lựa chọn đúng đắn nhất.

AI: “Anh Giang?”

Giang Vân nhắm mắt lại, khẽ nói với AI một địa điểm: “... Số 5 đường Thiển Thủy.”

Số 5 đường Thiển Thủy, nơi anh và Thượng tá Lục đã cùng chung sống trong hai tháng.

Cũng là căn nhà tân hôn cũ của họ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc