Ánh mắt Giang Vân lạnh lẽo thấu xương, nét diễm lệ hiếm hoi nơi đáy mắt cũng biến mất. Và sự xao động bất an của các Alpha cũng tan biến theo.
Chỉ một câu nói và ánh mắt của Giang Vân đã cưỡng ép bầu không khí đang rục rịch dậy sóng kia trở lại quỹ đạo cũ của nó. Ba gã Alpha kia, tên bừng tỉnh, kẻ kiêng dè, người hổ thẹn, thế nên tạm thời đều quản lý tốt pheromone của mình.
Ian mất hứng ngồi trở lại chỗ. Maurice và Cung Trạch không hẹn mà cùng uống một ngụm nước đá thật lớn.
Giang Vân có thể bỏ ngoài tai mọi lời phản đối, thậm chí là phớt lờ sức ép đến từ Quốc hội và Quân đội, nhưng Lục Chính Khanh thì khác.
Yêu cầu đến từ ông nội của người chồng quá cố làm cho một người độc đoán như Giang Vân cũng phải nghiêm túc đối diện với sự việc. Lợi dụng nỗi nhớ về người cháu trai yểu mệnh của Lục Chính Khanh để ép Giang Vân đi vào khuôn khổ, từ đó buộc anh phải đồng ý với các điều kiện bên phía Olin quả thực là một phương án không tồi.
“Nguyên soái Lục?” Cung Trạch ra chiều bất ngờ: “Sao ông ấy lại biết về chuyện di thể của Thượng tá Lục?”
Hiện tại, những người biết di thể của Lục Hoài đang ở hành tinh Băng Hoang Gamma chỉ có quản lý cấp cao trong Liên Minh và bên Olin. Giang Vân là người luôn đặt công tác bảo mật lên hàng đầu. Trước thủ đoạn ưu việt của anh, không một kẻ nào biết về chuyện này có thể lặng lẽ đột nhập vào viện điều dưỡng Cynthia để tiết lộ tung tích của Lục Hoài cho Lục Chính Khanh cả. Trừ khi “kẻ biết chuyện” vốn là người làm trong viện điều dưỡng Cynthia.
Ian tặc lưỡi, ra vẻ tiếc hận vô cùng mà nói: “Vị anh hùng đã lập hàng loạt chiến công hiển hách cho Liên Minh ngày xưa nay chỉ có thể sống nốt phần đời còn lại trong viện điều dưỡng. Tuổi đã cao còn phải lo lắng cho đứa cháu trai vì nước quên thân, Nguyên soái Lục thật là đáng thương.”
Giang Vân phớt lờ câu cảm thán của Ian, tiếp tục câu chuyện của mình: “Đã xác định được kẻ tiết lộ bí mật rồi.”
Ian nhìn gương mặt ngày càng đỏ của Giang Vân, hào hứng cất giọng: “Ồ? Thế kẻ đó là ai vậy?”
“Cecil.” Giang Vân nói tiếp: “Một điều dưỡng Beta làm việc tại viện điều dưỡng Cynthia.”
Ian “ồ” lên một tiếng, nói: “Lạ nhỉ, chỉ là một điều dưỡng hèn mọn sao lại biết được chuyện tuyệt mật như thế chứ?." Nói đoạn, Ian giở giọng giễu cợt: “Thưa Ngoại trưởng Giang, xem chừng công tác bảo mật của quý Liên Minh không được tốt lắm nhỉ.”
“Chuyện này phải hỏi anh mới đúng, anh Ian ạ.” Nhiệt độ cơ thể tiếp tục tăng cao, tiếng cảnh báo của quản gia AI liên tục phát ra bên tai nhưng Giang Vân vẫn giữ được giọng điệu bình tĩnh cần có khi đàm phán: “Anh nghĩ là ai đã nói cho Cecil biết chuyện này, đồng thời sai anh ta chuyển lời tới Nguyên soái Lục hả?”
Ian nghiêm túc bày ra vẻ trầm ngâm, ngón tay gõ nhịp trên mặt bàn: “Tôi nghĩ là Chủ tịch Cung đấy.”
Maurice sững người: “Gì cơ?”
Cung Trạch nheo mắt: “Hửm?”
Ian chĩa mũi dùi về phía Quốc hội Liên Minh, đảo khách thành chủ mà nói: “Chẳng phải Chủ tịch Cung luôn muốn thúc đẩy cuộc đàm phán giữa Đế quốc Olin và Liên Minh hòng sớm lấy lại di thể của Thượng tá Lục sao? Để có thể khiến Ngoại trưởng Giang gật đầu, anh ta lôi Nguyên soái Lục ra làm cứu viện cũng không có gì lạ.”
Cung Trạch đẩy gọng kính, bình tĩnh phân tích: “Xung quanh Nguyên soái Lục hầu hết đều là người của Ngoại trưởng Giang. Bất kể là đặc vụ bên nào, chỉ cần dám tiết lộ bí mật cho Nguyên soái Lục tại viện điều dưỡng, chắc chắn sẽ bại lộ thân phận.”
Nói cách khác, Cecil đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị lộ từ trước.
“Hy sinh một đặc vụ để đổi lấy lợi ích lớn hơn, chẳng phải là là phong cách của bên Đế quốc các người sao?” Cung Trạch bình thản đưa ra kết luận: “Cecil là người bên anh, phải không anh Ian.”
“Người của tôi?” Ian mỉm cười, hỏi ngược lại: “Được thôi, bằng chứng đâu? Chắc hẳn mấy người đã thẩm vấn Cecil rồi, hắn ta có khai tên tôi ra không?”
Giang Vân lạnh lùng đáp: “Sau khi bị bại lộ, Cecil lập tức dùng súng tự sát, đồng thời tiêu hủy toàn bộ tài liệu liên quan đến bản thân.”
“Ồ.” Ian lộ vẻ tiếc nuối, lười biếng ngả lưng lên ghế dài bên hồ bơi, ra chiều nắm chắc phần thắng: “Thế thì đáng tiếc quá.”
Chuyện đến nước này, ngay cả người không quá nhanh nhạy về mặt chính trị như Maurice cũng nhận ra ai mới là kẻ chủ mưu đằng sau. Nhưng dù tất cả mọi người đều biết rõ mười mươi, chỉ cần không có bằng chứng, họ cũng không thể làm gì được Ian.
Maurice cố nén giận, không nhịn được chất vấn: “Vì một nhiệm vụ mà tùy tiện hy sinh một mạng người, đây chính là đế chế mà Olin tôn thờ sao?”
Ian bật cười sang sảng như vừa nghe được chuyện gì hài hước lắm: “Thôi đừng ngây thơ nữa, hõi quý ngài Trung tá.” Anh ta cười được nửa chừng thì trao cho Maurice một ánh mắt gần như là thương hại, sau đó nói một câu mà đâm thẳng vào sâu thẳm trái tim Maurice: “Với lối suy nghĩ này của anh mà cũng dám mơ mộng thay thế vị trí của Lục Hoài trong lòng Ngoại trưởng Giang à?”
Maurice: “!”
Rõ ràng hôm nay Ian có chuẩn bị mới tới, xúi quẩy thế nào còn đúng lúc Giang Vân không được khỏe, bên Liên Minh cũng tạm thời không đưa ra được bằng chứng nào khác. Vì vậy, Cung Trạch đã đơn phương nhận định rằng nếu cứ tiếp tục cuộc thương thảo này thì chỉ tổ đẩy Liên Minh lún sâu trong thế bất lợi.
“Thời gian không còn sớm nữa, hôm nay đến đây thôi.” Giọng Cung Trạch trầm ổn, mang theo sức mạnh an ủi lòng người như thường lệ: “Ngoại trưởng Giang, cần tôi đưa anh về nhà không?”
Maurice lập tức thoát khỏi cảm xúc cá nhân, vội vàng đứng dậy: “Để tôi đưa anh ấy về.”
Giang Vân giơ tay từ chối Cung Trạch và Maurice, khẽ hất cằm về phía ghế trống ý bảo hai người họ cứ ngồi xuống. Sau đó, anh chuyển tầm mắt, nhìn Ian chăm chú: “Đúng thế. Với anh thì hy sinh một đặc vụ để đổi lấy lợi ích to lớn cho Đế quốc thật chẳng thấm vào đâu. Giống như vụ cướp tàu liên hành tinh 1223 vậy, anh cũng cảm thấy chuyện hy sinh vài con tin là bình thường thôi, đúng không?”
Ian nhìn Giang Vân, khóe miệng nhếch lên từng chút một, giống như kẻ chiến thắng đang quan sát bại tướng dưới tay mình: “Tôi thấy Ngoại trưởng Giang vẫn nên đi tiêm một mũi thuốc ức chế trước đi. Nếu không, biết rõ kỳ phát tình sắp đến mà vẫn lượn lờ trước mặt tôi sẽ khiến tôi hiểu lầm là Ngoại trưởng Giang muốn ngã vào lòng tôi đấy.”
Cơn giận của Maurice lập tức phun trào như núi lửa, anh ta siết chặt nắm đấm, như thể sẽ vung thẳng vào mặt Ian ngay giây kế tiếp vậy.
Cung Trạch cũng tháo bỏ lớp mặt nạ xã giao giả tạo, gắt giọng: “Ian, đây là lời cảnh cáo cuối cùng của chúng tôi dành cho anh. Nếu anh còn dám nói năng bất kính với Ngoại giao Giang của chúng tôi, chúng tôi sẽ coi đó là sự khiêu khích quân sự trắng trợn từ phía Olin.”
Giang Vân lạnh lùng đứng ngoài quan sát bầu không khí giương cung bạt kiếm giữa các Alpha, vẻ mặt chẳng mảy may thay đổi, như thể tất cả những chuyện này không liên quan gì đến anh vậy.
Ian khiêu khích anh, Maurice và Cung Trạch trông như đang bảo vệ anh, nhưng những gì họ làm vĩnh viễn chỉ là nổi giận và cảnh cáo.
Một Chủ tịch Quốc hội và một Trung tá cơ đấy.
Rốt cuộc hai tên Alpha này có tích sự gì vậy?
Đôi vai Giang Vân hơi chùng xuống, anh thong thả lên tiếng: “Nếu như không chỉ có mình Cecil thì sao?”
Ian khựng lại, đột nhiên có một dự cảm chẳng lành: “Anh nói cái gì?”
Giang Vân lấy từ túi trong của áo vest ra một tệp tài liệu được niêm phong, đầu ngón tay ấn lên bàn, chậm rãi đẩy về phía Ian, tựa như cách Ian đẩy bức ảnh cũ cho anh trên bàn đàm phán hôm ấy.
Ian nhận lấy tài liệu: “Đây là...”
Tài liệu chỉ có một trang, vài dòng ngắn ngủi lại đủ khiến sắc mặt của Alpha tóc đỏ biến đổi chóng mặt. Anh ta thu chân lại, đột ngột ngồi thẳng dậy.
Là tên.
Tính thêm cả Cecil, Giang Vân đã đưa cho anh ta tổng cộng sáu cái tên.
Và cái tên nào cũng vô cùng quen thuộc với anh ta. Bởi chủ nhân của mỗi cái tên đều do đích thân anh ta tuyển chọn, kiên nhẫn bồi dưỡng, sau đó tiêu tốn một lượng lớn nhân lực và tài lực mới bí mật đưa được họ đến thủ đô của Liên Minh.
Giang Vân phát hiện ra họ bằng cách nào? Sắc mặt Ian xám xịt, liên tục nhìn đi nhìn lại những cái tên đó, cố gắng tìm ra sơ hở để phản công.
Anh ta dám khẳng định những gián điệp này ẩn mình rất tốt. Trừ khi có mệnh lệnh của anh ta, bằng không họ tuyệt đối sẽ không tự ý hành động.
Mà mệnh lệnh duy nhất anh ta đưa ra gần đây chỉ có một. Cecil chẳng qua chỉ là gián điệp cấp thấp nhất. Anh ta không trực tiếp ra lệnh cho Cecil. Người nhận lệnh của anh ta là cấp trên của Cecil, sau đó cấp trên kia sẽ chuyền đạt lại cho Cecil.
Chẳng lẽ Cecil luôn nằm trong tầm giám sát chặt chẽ không kẽ hở của Giang Vân, bằng không sao anh có thể nhạy bén đến mức phát giác ngay khi những đặc công khác vừa bắt đầu liên lạc với hắn ta?
Rất có thể mọi thứ đều là cái bẫy đã được sắp đặt sẵn. Giang Vân làm như vậy để dụ dỗ anh ta từng bước một nhảy vào cái bẫy đã được giăng ra từ vài năm trước.
Kẻ Dắt Mũi Ian có nằm mơ cũng không thể ngờ rằng, ngoài Lục Hoài ra, sẽ có một ngày mình lại bị một tên khác xỏ mũi.
Mà người này còn là góa phụ của Lục Hoài!