Bao Năm Thủ Tiết

Chương 7: Có phải Ngoại trưởng Giang sắp đến kỳ phát tình rồi không?

Trước Sau

break

Viện điều dưỡng Cynthia là một viện điều dưỡng cao cấp dành riêng cho quân đội. Nơi đây sở hữu đội ngũ bác sĩ và hộ lý hàng đầu toàn Liên Minh. Chỉ những quân nhân có quân hàm cao đến một mức độ nhất định hoặc từng có đóng góp xuất sắc cho Liên Minh mới có tư cách được đến viện điều dưỡng này mà nghỉ ngơi điều dưỡng.

Lục Chính Khanh năm nay đã hơn trăm tuổi. Trong thời đại tuổi thọ trung bình là một trăm hai mươi tuổi thì con số này không tính là quá cao. Thế nhưng thời niên thiếu Lục Chính Khanh thương bệnh triền miên, lúc trung niên lại liên tục trải qua nỗi đau mất vợ mất con, đến tuổi xế chiều, đứa cháu trai duy nhất cũng giống như cha mẹ nó, vì nhiệm vụ mà hy sinh anh dũng trên chiến trường.

Trước những cú sốc liên hoàn, vị Đại nguyên soái lẫy lừng của thời đại cũ này đã phải ngồi xe lăn suốt mười năm, hiện giờ ngay cả thần trí cũng khó lòng duy trì tỉnh táo được lâu.

Giang Vân đi theo sau điều dưỡng Cecil, băng qua hành lang dài trắng toát và sạch sẽ của viện điều dưỡng, thẳng tới căn biệt thự biệt lập nơi Lục Chính Khanh đang cư ngụ.

Giang Vân ôm bó hoa cẩm chướng màu champagne trong lòng. Sắc màu ấm áp làm vơi đi vẻ lạnh lùng từ bộ vest đen. Gương mặt tinh xảo đến mê hoặc lòng người cũng trở nên nhu hòa hơn dưới ánh sáng.

Cũng vì thế mà các nhân viên có thêm can đảm nhìn vị Ngoại giao Giang thêm vài lần. Thậm chí điều dưỡng Cecil đang dẫn đường còn chủ động bắt chuyện với Giang Vân.

“Lâu rồi không thấy anh ghé qua đây đấy anh Giang.” Cecil nói tiếp: “Bận rộn lắm à?”

Giang Vân chỉ “ừm” một tiếng coi như đáp lại, hỏi thêm: “Gần đây ngoài Giang Mộ và Lục Triều ra, Nguyên soái Lục còn gặp ai khác không?”

Cecil đáp: “Không còn ai nữa đâu ạ. Viện điều dưỡng vẫn luôn tuân theo chỉ thị của anh. Trừ hai cậu nhóc ra thì những người khác muốn thăm Nguyên soái Lục đều phải được sự cho phép của anh trước.”

Trong phòng khách của biệt thự, một bác sĩ tên là Owen vừa kết thúc kiểm tra định kỳ cho Lục Chính Khanh.

Nhìn thấy Giang Vân, Owen cười tươi đến mức khẩu trang trên mặt cũng không che đi nổi: “Anh Giang đến đúng lúc lắm. Trạng thái của Nguyên soái Lục hôm nay rất ổn định, thần trí tỉnh táo. Ông ấy đang xem lại những thước phim hình ảnh ba chiều của các năm trước đấy.”

Vị cựu Nguyên soái Liên Minh ngồi ngay ngắn trên xe lăn, bệnh tật cũng chẳng thể khiến bờ vai thẳng tắp kia còng xuống, dù rằng bàn tay trái gầy guộc đang cắm kim truyền dịch còn mũi lại không thể rời khỏi ống nuôi ăn lạnh lẽo suốt quanh năm.

Thậm chí ngay cả lúc trạng thái tốt nhất, Lục Chính Khanh cũng rất khó nói được một câu hoàn chỉnh. Rõ ràng đôi mắt đã vẩn đục hơn người bình thường nhưng con ngươi khi hướng về phía hình ảnh ba chiều lại rất minh mẫn. Trong một khoảnh khắc, Giang Vân còn tưởng Nguyên soái Lục đang xem ảnh lúc nhỏ của Lục Triều. Chỉ là trong ký ức của anh, Lục Triều hồi bé làm gì có mô hình cơ giáp mang đôi cánh nào lớn như vậy.

Lúc này anh mới nhận ra, cậu bé có đôi mày thanh tú, biểu cảm mang theo vài phần tự đắc và ngạo mạn trong ảnh không phải Lục Triều, mà là Lục Hoài. Lục Hoài năm mới lên bảy.

Giang Vân rũ mắt, cắm bó hoa cẩm chướng mang tới vào bình hoa, chỉnh lại cho gọn gàng. Dù ngoại hình của Thượng tá Lục đã đạt tới mức không chê vào đâu được, nhưng Giang Vân thà rằng Lục Triều đừng giống hắn đến thế.

Nếu cả hai đứa trẻ đều chỉ giống anh thì tốt biết bao.

Khi Lục Hoài còn đang quấn tã, cha mẹ hắn đã hy sinh vì nhiệm vụ. Lục Hoài được một tay ông nội và bà nội nuôi nấng. Năm Lục Hoài bảy tuổi, Lục Chính Khanh cho hắn làm xét nghiệm gen để phán đoán khả năng phân hóa lần hai. Kết quả xét nghiệm hiển thị, xác suất Lục Hoài phân hóa thành Alpha cao tới hơn chín mươi phần trăm.

Hình ảnh ba chiều trước mắt được ghi lại vào thời điểm đó. Nguyên soái Lục trong ảnh chiếu và hiện tại tựa như hai người khác biệt. Ông mặc quân phục cấp cao nhất, mái tóc đen dày, tư thế oai hùng, ăn khớp hoàn hảo với tất cả những gì mọi người tưởng tượng về một anh hùng trên chiến trường.

Biết được đứa cháu trai duy nhất có xác suất lớn sẽ phân hóa thành Alpha, Nguyên soái Lục hài lòng gật đầu, nói với Lục Hoài nhỏ xíu kia: “Chờ tới lúc cháu lớn, cháu có thể cưới một Omega mạnh mẽ và kiên định giống như mẹ cháu. Hai vợ chồng đồng tâm hiệp lực cống hiến cho Liên Minh.”

Lục Hoài nhỏ bé bày ra vẻ mặt chẳng mấy hứng thú với chủ đề này: “Cháu không muốn.”

Nguyên soái Lục bất mãn nhíu mày: “Cháu nói gì?”

Khi Nguyên soái Lục trở nên nghiêm túc, khí thế tỏa ra sẽ vô cùng mạnh mẽ, khiến những người khác phải cung kính tránh xa, thế mà Lục Hoài nhỏ xíu kia lại chẳng hề sợ ông.

“Cháu không thích mấy Omega lạnh lùng.” Lục Hoài nhỏ hí hoáy đôi cánh lớn của cơ giáp, chẳng thèm ngẩng đầu lên mà tiếp tục lầm bầm: “Cháu thích Omega thơm thơm mềm mềm, giống như bánh ngọt ấy.”

Chân mày Nguyên soái Lục càng nhíu chặt: “Mấy lời này cháu học ở đâu ra đấy?”

Lục Hoài nhỏ bé thản nhiên thừa nhận: “Cháu chẳng học theo ai hết, là tự cháu ngẫm ra thôi.”

Giang Vân: “...”

Dù trước đây chưa từng xem đoạn phim này, nhưng anh cũng có hiểu biết nhất định về tiêu chuẩn chọn bạn đời của Lục Hoài khi trưởng thành. Giống như bánh ngọt... Hóa ra gu của Thượng tá Lục suốt hai mươi năm vẫn không hề thay đổi. Nói như vậy, nếu năm đó người đi xem mắt với Lục Hoài là mình của hiện tại, có lẽ cặp song sinh kia đã không chào đời.

Giang Vân đi tới sau xe lăn, cầm lấy điều khiển tắt hình chiếu đi, rồi cúi người nói với Lục Chính Khanh: “Cháu đẩy ông ra ngoài đi dạo nhé? Nguyên soái.”

Lục Chính Khanh chậm rãi dời mắt về phía Giang Vân, hành động cực thong thả, dường như phải tốn rất nhiều sức lực mới hiểu được lời anh nói.

Sau đó, Lục Chính Khanh gật đầu.

Giang Vân không cho bất cứ ai đi theo mình và Nguyên soái Lục. Anh đẩy Lục Chính Khanh đi trên con đường nhỏ tràn ngập ánh nắng trước hàng rào, thỉnh thoảng lại cúi người, kiên nhẫn nói gì đó bên tai ông lão.

Nguyên soái Lục không nghe hiểu, Giang Vân lại lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác. Cho đến khi ráng chiều buông xuống, Nguyên soái Lục không còn sức lực, mệt mỏi thiếp đi.

Chạng vạng, Giang Vân bước ra khỏi viện điều dưỡng dưới sự đưa tiễn của các nhân viên y tế. Ngay trước cổng viện có một chiếc xe cổ điển dáng dài với vẻ ngoài khiêm tốn đang đậu. Cung Trạch đứng tựa vào cửa xe, hình như đã đợi Giang Vân rất lâu.

Cung Trạch nhìn Giang Vân, mỉm cười dịu dàng: “Giang Vân.”

Trong những dịp không phải đi ngoại giao, Giang Vân sẽ cố bỏ qua những lời chào hỏi khách sáo không cần thiết mà đi thẳng vào vấn đề: “Anh tới đây làm gì vậy?”

“Cậu quên rồi à? Tôi đã bảo sẽ đến thăm Nguyên soái Lục rồi mà.” Cung Trạch liếc nhìn Cecil và Owen phía sau Giang Vân, giọng điệu bất lực: “Chẳng qua vừa tới trước cổng đã bị nhân viên chặn lại. Họ nói muốn gặp Nguyên soái Lục phải có sự cho phép của Ngoại trưởng Giang. Điều này là thật hả?”

Giang Vân: “Phải.”

Cung Trạch im lặng một thoáng, nói: “Giang Vân, cậu không cảm thấy mình quá cứng nhắc trong chuyện này hay sao? Cậu không có quyền làm như thế.”

Giang Vân lạnh lùng ngắt lời: “Đó là suy nghĩ của anh thôi.”

“... Được rồi.” Cung Trạch thở dài như nhận thua: “Vậy cậu đã nói cho Nguyên soái Lục biết về chuyện của Thượng tá Lục để tâm trạng ông ấy tốt hơn một chút chưa?”

Giang Vân đi thẳng về phía xe của mình, ném cho Cung Trạch ba chữ: “Không cần thiết.”

Ngoại trừ người trong cuộc, không ai biết Giang Vân và ông nội của người chồng quá cố đã có một cuộc trò chuyện như thế nào vào buổi chiều nắng đẹp này. Nhưng sau chuyến thăm ngày đó, bệnh tình của Lục Chính Khanh bỗng chuyển biến xấu, thời gian thần trí tỉnh táo ngày càng ít đi.

Bác sĩ Owen nói với Giang Vân rằng những lúc thần trí không minh mẫn, miệng Nguyên soái Lục không ngừng lẩm nhẩm một cái tên. Dường như không ai mong muốn linh hồn Lục Hoài có thể trở về quê hương hơn Lục Chính Khanh.

Mặt khác, Quốc hội Liên Minh đã đồng thuận dùng năm phần trăm quyền khai thác lõi nguyên bản để đổi lấy di thể của Thượng tá Lục, Đế quốc Olin dường như cũng khá tán thành với đề án này.

Người duy nhất không chịu buông tay nhượng bộ chỉ có Giang Vân.

Với sự hậu thuẫn của nhà họ Lục và nhà họ Giang, kỳ thực, địa vị của Giang Vân ở Liên Minh không chỉ gói gọn trong chức danh Bộ trưởng Bộ Ngoại giao mà người ta vẫn luôn biết. Anh mà không gật đầu đồng ý, dù Quốc hội và phía Olin có tiếp xúc hữu nghị đến mấy cũng vô dụng.

Cục diện rơi vào bế tắc.

Để phá vỡ sự bế tắc này, Ian đã tổ chức một buổi tiệc nhỏ không chính thức, tuyên bố rằng mình chân thành hy vọng có thể xây dựng tình bạn cá nhân sâu sắc hơn với Ngoại trưởng Giang và những người khác.

Ngoại trừ Giang Vân, Ian còn mời Cung Trạch và Maurice. Ba người này lần lượt đại diện cho Bộ Ngoại giao, Quốc hội và Bộ Quốc phòng của Liên Minh.

Nồng độ hormone trong cơ thể Giang Vân đang dao động mạnh, chỉ vài giờ nữa thôi sẽ bước vào kỳ phát tình. Quản gia AI rất không khuyến khích anh ra ngoài vào lúc này, nhưng anh vẫn đồng ý lời mời của Ian.

Buổi tiệc được tổ chức bên hồ bơi của khách sạn nơi Ian lưu trú. Quả thực không phải một cuộc họp chính quy gì, thậm chí bản thân Ian chỉ mặc mỗi một chiếc quần bơi. Ba người phía Liên Minh đều mặc vest hoặc quân phục. Bốn người vây quanh một chiếc bàn, ngầm hiểu ý mà trò chuyện về những việc vặt vãnh không liên quan đến đàm phán.

Ba Alpha, chỉ có mình Giang Vân là Omega.

“Sao tối nay anh không dẫn cặp song sinh đáng yêu kia theo cùng, thưa Ngoại trưởng Giang?” Ian hào phóng khoe cơ bụng, đưa cho Giang Vân một ly cocktail, không khỏi tiếc nuối nói: “Tôi rất muốn gặp bọn trẻ đấy.”

Nếu là bình thường, khi đối mặt với Ian, ít nhất Giang Vân sẽ đảm bảo những lễ nghi ngoại giao cơ bản, nhưng hôm nay có vẻ anh không đủ kiên nhẫn làm vậy: “Chúng nó rất bận.”

“Chỉ là hai đứa trẻ thôi mà, chẳng lẽ tụi nhỏ còn bận hơn cả Bộ trưởng Bộ Ngoại giao hay sao?” Ian cười híp mắt nói: “Tôi mạnh dạn tự đoán là anh vẫn chưa nói cho lũ trẻ chuyện di thể của Thượng tá Lục phải không? Sao vậy, anh không muốn chúng biết à?”

Cung Trạch liếc nhìn Giang Vân, chủ động tiếp lời: “Anh Ian, nghe nói anh và Hoàng đế bệ hạ của Olin đã tổ chức một trận golf rất đặc biệt, không biết anh có thể kể chi tiết cho tôi nghe về trận đấu đó không? Cá nhân tôi rất hứng thú với nó đấy.”

Trong những dịp cần xã giao giả tạo như này, tính ra Cung Trạch còn khéo léo hơn cả một nhà ngoại giao như Giang Vân. Maurice lơ đễnh nghe Cung Trạch và Ian thảo luận về golf, ánh mắt từ đầu đến cuối chưa từng rời khỏi người Giang Vân.

Rõ ràng Giang Vân đang mất tập trung. Anh hầu như không tham gia vào cuộc trò chuyện của họ. Sắc mặt anh tệ đến đáng sợ, đỏ bừng giống như đang phát sốt, ngay cả con ngươi cũng lấp lánh ánh nước.

Maurice thực sự không nhịn được, hạ thấp giọng hỏi Giang Vân: “Trong người thấy không khỏe ở đâu hả?”

Anh ta vừa dứt lời, chủ đề ngu ngốc về golf của Cung Trạch và Ian lập tức dừng lại. Tiêu điểm của cả ba Alpha đồng thời tụ lại trên lên người Giang Vân.

Lông mi Giang Vân khẽ run. Lòng bàn tay cầm ly rượu nóng bừng, gò má trắng lạnh dưới cái nhìn của các Alpha dần hiện lên chút đỏ: “Không có.”

“Hửm? Phản ứng này...” Cánh mũi Ian phập phồng. Tuy không ngửi thấy gì, nhưng anh ta vẫn nở nụ cười đầy hứng thú: “Có phải Ngoại trưởng Giang sắp đến kỳ phát tình rồi không?”

Maurice đột ngột đứng bật dậy, suýt xô đổ cả bàn. Cung Trạch vốn nổi tiếng với tính cách hòa nhã cũng biến sắc, giọng trở nên nghiêm nghị hiếm thấy: “Xin hãy chú ý cách dùng từ của anh, anh Ian.”

“Hê, nói như thể các người không muốn biết mùi pheromone của anh Giang vậy.” Đã là cuộc hẹn riêng tư thì Ian cũng lười giả vờ, ung dung châm chọc: “Một kẻ ngoài mặt giả vờ nghiêm túc, một kẻ làm như văn nhã lịch thiệp nhưng bản chất vẫn là Alpha cả thôi. Trước mặt Ngoại trưởng Giang, các người và tôi có gì khác nhau chứ?”

Vào lúc này cả Cung Trạch lẫn Maurice quả thực không nói nên lời.

Giang Vân nhắm mắt lại, bên tai vang lên một giọng nói máy móc mà chỉ mình anh nghe thấy: “Kỳ phát tình của ngài sẽ đến sau một giờ nữa, xin hãy chuẩn bị sẵn sàng!”

Một giờ.

Anh còn một giờ để giải quyết triệt để chuyện này.

Đủ rồi.

Giang Vân ngửa đầu, uống cạn phần rượu còn lại trong ly.

Cổ họng khẽ động, chất lỏng trôi xuống. Giang Vân mím môi, do hormone trong cơ thể liên tục tăng cao, đôi mày quanh năm lạnh lẽo của anh bỗng lộ ra chút diễm lệ hiếm thấy.

Các Alpha nín thở, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào Giang Vân.

Ba loại pheromone hoàn toàn khác biệt là Vodka, oải hương và gỗ hổ phách lặng lẽ rục rịch, trong bầu không khí tràn ngập những con sóng ngầm đang sục sôi một nỗi nôn nóng vi diệu.

“Xem ra, ngoài Thượng tá Lục thì đêm nay hẳn sẽ có thêm vài Alpha khác biết được mùi pheromone của anh Giang rồi.” Nụ cười trên mặt Ian ngày càng sắc bén. Anh ta rướn nửa thân trên trần trụi về phía Giang Vân: “Anh thấy sao, Ngoại trưởng Giang?”

Trong ánh mắt ngày càng khó che giấu của các Alpha, đôi môi dính rượu của Giang Vân chậm rãi mở ra. Các Alpha không khỏi có chút mong đợi, mong đợi dưới ảnh hưởng của hormone, nhà Ngoại giao mỹ lệ đã mất chồng này sẽ nói ra những lời khác hẳn ngày thường, hoặc lộ ra ánh mắt mà họ chưa từng thấy, thậm chí nếu có thể chọn một Alpha trong ba người bọn họ để đưa anh về nhà càng tốt.

Kết quả, Giang Vân vẫn chỉ thảo luận với họ về người chồng quá cố và công việc của anh.

“Một giờ trước, Nguyên soái Lục đã gọi điện cho tôi, yêu cầu tôi nhanh chóng lấy lại di thể của Thượng tá Lục bằng bất cứ giá nào.” Giang Vân với gương mặt ngày càng lộng lẫy tựa đóa hoa đang nở rộ trong sương sớm, vô cảm trình bày: “Thái độ của ông ấy vô cùng cứng rắn. Nếu tôi không đồng ý, có lẽ ông ấy sẽ tiếp tục gây áp lực cho tôi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc