Còn ba, bốn tiếng nữa là tới bình minh nhưng phòng khách ở biệt thự nhà họ Giang vẫn đèn đuốc sáng trưng.
Trong phòng khách, Giang Mộ ngồi ngay ngắn trên ghế sô pha, cậu em trai song sinh cao ngất ngưởng thì uể oải dựa vào cánh tay cậu, tay quăng múi quýt lên rồi há miệng "đớp" lấy, ăn trái cây thôi mà cũng đa hình đa dạng.
Vừa nghe tiếng mở cửa, hai cậu nhóc đồng thời nhìn về phía cửa.
Lục Triều lập tức nhảy dựng khỏi người anh trai: “Ba về rồi ạ! Buổi đàm phán hôm nay thế nào? Con thấy ảnh tên Ian Đường kia trên mạng rồi, nụ cười của gã trông vô sỉ cực.”
Giang Mộ xoa xoa cánh tay đã tê rần: “Ba, hôm nay bọn con có qua thăm ông cố, sức khỏe của ông càng lúc càng tệ.”
Giang Vân trả lời đánh giá của Lục Triều về Ian trước: “Đúng vậy.” Sau đó quay qua nói với Giang Mộ: “Ba sẽ dành chút thời gian đi thăm Nguyên soái Lục, còn bây giờ, đến lúc hai đứa đi ngủ rồi đấy.”
Giang Vân một mình quay về phòng ngủ, dưới tác dụng của một lượng lớn thuốc ức chế, sau một ngày ngoại giao bên ngoài, không có bất kỳ mùi hương pheromone của Alpha nào dính lại trên người anh.
Tắm rửa xong, anh nằm trên giường đơn, từ từ nhắm mắt lại giữa căn phòng tối đen như mực. Anh phải ngủ một giấc thật ngon mới đảm bảo đủ sức giải quyết cường độ công việc cao sắp tới. Cũng may, anh đã không còn bị mất ngủ từ lâu nữa rồi.
Một giấc này của Giang Vân trôi qua trong yên bình. Lúc anh tỉnh dậy, nghe thấy loáng thoáng tiếng nước chảy trong phòng tắm.
Dù phòng tắm ở lầu hai bị hỏng thì cặp song sinh cũng sẽ không tự tiện mượn dùng phòng tắm trong phòng anh. Chuyện này đúng là kỳ quái, nhưng lạ hơn nữa là sao bản thân anh lại không cảm thấy việc này có gì không đúng?
Giang Vân liếc nhìn phía còn lại của chiếc giường đôi, hàng mi khẽ rủ, lòng bàn tay lướt qua mặt gối vẫn còn vương hơi ấm.
Tiếng nước chảy trong phòng tắm dần trở nên rõ ràng. Giang Vân ngồi dậy, tiện tay vơ lấy chiếc áo khoác treo trên kệ quần áo sát đất ngay cạnh giường, choàng lên vai. Đó là quân phục màu xanh sẫm, mang theo mùi hương thân thuộc có thể giúp anh cảm thấy an tâm và thoải mái nhất.
Đáng tiếc chiếc áo này quá rộng, chỉ cần to hơn chút nữa thôi là vai anh sẽ chẳng gánh nổi nữa. Rõ ràng chỉ lớn hơn có vài tuổi thôi, sao dáng người lại chênh lệch lớn như thế chứ?
Giang Vân ngẫm ngợi một lát, tự đưa ra kết luận là bản thân nên ăn nhiều thêm mới được.
Rồi anh dùng hai tay quấn chặt chiếc áo quanh người, để chân trần bước xuống giường, giẫm lên sàn nhà lạnh lẽo tiến vào phòng bếp.
Trên đảo bếp đặt một phần bánh mì, Giang Vân thấy hơi đói bụng, còn chưa tới gần bữa sáng đã cúi người, vươn tay với lấy chiếc bánh mì mềm mại, thơm ngát.
Chẳng biết từ khi nào mà âm thanh trong phòng tắm đã dừng lại, Giang Vân mới cắn một miếng bánh, chợt nghe thấy có người gọi tên mình: “Giang Vân.”
Giang Vân vô thức quay đầu lại, lờ mờ nhìn thấy một bóng hình cao lớn. Anh lập tức cúi đầu, thật chẳng muốn nhìn thấy người đó chút nào cả.
“Anh bắt được em ăn vụng rồi nhé. Không phải đã nói hôm nay sẽ dẫn em đi kiểm tra sức khỏe sao, phải để bụng rỗng chứ.”
Giang Vân cuộn mình trong bộ quân phục của chàng thanh niên, im lặng, từ chối không trả lời.
“Hửm? Em sao thế?” Giọng nói kia tiếp tục: “Sao em không dám nhìn anh, Giang Vân?”
Pheromone xa xôi lại quen thuộc thấm vào cơ thể Giang Vân từng chút một, giống như ánh lửa có thể len lỏi tới bất cứ đâu, buộc tuyến thể đã khô cạn từ lâu của anh phải thức tỉnh. Cả người Giang Vân không kiềm được mà nóng lên, nhịp thở trở nên dồn dập, nhưng đầu óc anh lại tỉnh táo đến lạ.
Thượng tá Lục đã chết từ lâu rồi. Đây chẳng qua là điềm báo cho kỳ động dục thôi, không cần giải thích, cũng không cần suy nghĩ quá nhiều.
Anh vẫn còn một trận chiến ác liệt cần đánh, không thể tiến vào kỳ động dục sớm được. Anh không cho phép bất cứ ai ảnh hưởng tới bản thân, dù là Thượng tá Lục cũng không có tư cách ấy.
Giang Vân hạ quyết tâm, cho rằng bản thân nên bình tĩnh đối mặt với ảo ảnh giả dối trong giấc mơ. Tiếp đó, anh sẽ cảnh cáo tên Alpha kia bằng giọng điệu đanh thép nhất rằng hãy mau thu hồi pheromone lại rồi cách anh càng xa càng tốt.
"Thượng tá Lục, xin đừng tới thăm giấc mơ của tôi nữa." Giang Vân nghĩ như thế, cuối cùng cũng ngước mắt lên.
Phút chốc, một luồng sáng trắng bất ngờ lóe lên, nhanh chóng chiếm trọn toàn bộ tầm mắt.
Giang Vân chẳng kịp nói chữ nào, cũng chẳng kịp nhìn gương mặt đã nhiều năm không gặp kia, bởi hình bóng vốn mờ ảo ấy thình lình biến mất trong luồng sáng trắng.
…
Giang Vân nằm trên giường đơn, chậm rãi mở mắt.
Trời còn chưa sáng, phòng tắm im phăng phắc, chẳng có tiếng nước chảy, trên tủ quần áo sát đất cách đó không xa cũng chỉ treo mỗi cái áo vest của Giang Vân.
Giang Vân bần thần mất một lúc, rồi cong chân ngồi dậy, giơ tay sờ sau gáy. Vết cắn để lại từ đêm tân hôn đang nhạt dần theo thời gian, nhưng tuyến thể bị vết cắn bao bọc lại hơi nóng lên giống như trong giấc mơ.
Giang Vân quay đầu, lẳng lặng nhìn tấm ảnh được đưa cho anh thay “quà tặng” đang để ở tủ đầu giường. Anh do dự một lúc lâu, lâu tới nỗi ngoài cửa sổ dần xuất hiện tia sáng.
Cuối cùng, anh cầm nó lên.
Dưới ánh sáng chập choạng lúc hừng đông, anh như xuyên qua mười bảy năm dài ròng rã, lặng im đối diện với Omega trẻ tuổi trong ảnh.
"Vợ yêu ăn vụng bánh mì."
Đầu ngón tay trắng bệch của Giang Vân di chuyển từng chút trên khung ảnh, rồi chậm rãi siết lại thật chặt.
Nhưng Thượng tá Lục à, đáng lý ra Omega trong ảnh không nên ăn miếng bánh ấy. Nếu ngày đó "cậu ấy" không ăn, vậy anh sẽ… sẽ dẫn "cậu ấy" đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe trước khi lên đường chấp hành nhiệm vụ một ngày.
Sau đó, anh sẽ biết… Sẽ biết ngay rằng…
Nếu anh biết rồi, liệu anh có… có vì ở lại làm bạn bên cạnh "cậu ấy" mà từ chối nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm kia không?
Giang Vân nghĩ hoài không ra. Tận một khoảng thời gian dài sau khi Thượng tá Lục chết, Omega đó cũng nghĩ mãi, nghĩ mãi mà vẫn không tài nào hiểu được. Sao hôm ấy anh lại thèm đến mức đó chứ?
Giang Vân cúi đầu, áp cái trán lấm tấm mồ hôi lên đầu gối, gương mặt giấu trong mái tóc rối lộ ra vẻ vô cảm sau khi tỉnh khỏi giấc mơ.
“Đừng chạy tới quấy rầy tôi vào lúc này.” Giang Vân chậm rãi siết chặt ảnh chụp trong lòng bàn tay, nhỏ giọng nói ra lời cảnh cáo mà bản thân chưa kịp thốt lên trong giấc mơ: “Thượng tá Lục ạ.”
Giang Vân giữ nguyên tư thế ngồi như thế trên giường đơn, mãi tới khi quản gia AI gõ cửa phòng ngủ chính vào đúng bảy giờ sáng.
“Chào buổi sáng, anh Giang.” Giọng nói máy móc quen thuộc vang lên, giọng của quản gia AI không khác gì so với mười bảy năm trước: “Kết quả kiểm tra cho thấy chỉ số hormone trong cơ thể anh sắp vượt ngưỡng giới hạn. Theo lý thuyết, kỳ động dục của anh sẽ tới trong một tuần nữa, mong anh chuẩn bị sẵn sàng.”
…
Cuộc đàm phán giữa Liên Minh và Đế quốc Olin vừa kết thúc giai đoạn một đã bất ngờ rơi vào bế tắc, khoảng cách để đôi bên đi đến thống nhất vẫn còn là một chặng đường dài.
Năm phút nữa là tới giờ tan làm, Chung Mạn ở trong văn phòng của Bộ trưởng Bộ Ngoại giao báo cáo tổng kết tình hình trong ngày với Giang Vân: “Đế quốc Olin không có ý kiến gì về quyết định tạm hoãn giai đoạn hai của cuộc đàm phán. Ian Đường có vẻ cũng chẳng hề suốt ruột, nguyên văn lời anh ta là “Mọi người cứ chậm rãi suy xét, tôi rất thích quang cảnh và khí hậu ở Thủ đô Liên Minh, xem như tới nghỉ phép cũng được. Nếu…”...” Chung Mạn dừng lại, không chắc có nên nói tiếp không.
Giang Vân bảo: “Nói.”
Chung Mạn đành thuật lại câu nói đã khiến mọi người kinh hãi khi đó: “Nếu Ngoại trưởng Giang của mấy người có thể nể mặt uống với tôi một ly thì còn tốt hơn nữa.”
Giang Vân đã quen với thói lỗ mãng của một vài Alpha, chút mạo phạm này thậm chí chẳng đủ làm anh nhíu mày: “Tiếp tục theo dõi sát sao bọn họ.”
“Rõ!” Chung Mạn thầm thở phào: “Mặt khác, Chủ tịch Quốc hội Cung Trạch đã đích thân gọi điện tới, hy vọng có thể gặp mặt anh sớm nhất có thể để bàn bạc về di hài của Thượng tá Lục.”
Giang Vân khẽ cong môi nói: “Phía Olin còn chưa nói gì, thế mà Quốc hội Liên Minh đã sốt ruột rồi!”
Trên hình chiếu thực tế ảo, Alpha ngồi trong chiếc xe chuyên dụng dành cho Chủ tịch Quốc hội, trên mặt là cặp kính gọng vàng có gắn hai sợi dây vàng rũ xuống hai bên sườn mặt, mang tới cảm giác cổ điển, xa xỉ, chẳng hề giống một Chủ tịch Quốc hội quyền cao chức trọng mà như giáo sư đại học say mê văn học cổ đại hơn.
“Theo tin tức mới nhất từ trạm vũ trụ, đã có vài chiếc chiến hạm cấp A của Đế quốc Olin đáp xuống hành tinh Băng Hoang Gamma.” Cung Trạch nói với Giang Vân: “Hiện giờ hành tinh đó vẫn nằm dưới sự giám sát chặt chẽ của đối phương. Theo như “Công ước liên hành tinh”, chúng ta không có quyền thực hiện các hoạt động có sự can thiệt của con người như thăm dò hay khảo sát trên hành tinh thuộc quyền kiểm soát của quốc gia khác…”
Giang Vân lạnh lùng ngắt lời: “Anh muốn nói gì?”
Cung Trạch khéo léo đáp: “Là một trong những người tham gia soạn thảo “Công ước liên hành tinh”, có vài việc chắc hẳn anh hiểu rõ hơn tôi. Giang Vân, tác phong làm việc của anh quá cứng rắn, trong Quốc hội có rất nhiều người lo rằng anh sẽ hợp tác với Bộ Quốc phòng để sử dụng một số phương pháp không cần thiết.”
Giang Vân ngồi sau bàn làm việc, mười ngón tay đan vào nhau: “Ví dụ như?”
Ngón tay Giang Vân thon dài trắng nõn, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, để lộ màu sắc dịu nhẹ, nhìn sơ chẳng có chút dính dáng gì tới mấy chữ như “vũ khí” hay “chiến tranh”.
Cung Trạch nhìn tay Giang Vân, từ tốn nói: “Cống hiến của Thượng tá Lục Hoài với toàn thể công dân của Liên Minh xứng đáng nhận được sự tôn kính cao quý nhất. Vì thế, Liên Minh tình nguyện nhường 5% quyền khai thác lõi nguyên sơ K2-19b, đổi lấy việc Thượng tá Lục sớm ngày hồn về quê cũ, yên giấc ngàn thu. Tức là, Giang Vân, bây giờ cậu chỉ cần giành lấy 60% quyền khai thác là được.”
Giang Vân khẽ nhíu mày, trên mặt thoáng hiện vẻ kinh ngạc: “60%”
Cung Trạch gật đầu: “Giới hạn của chúng tôi là 60%, nếu có thể đổi được Thượng tá Lục về với cái giá nhỏ hơn nữa thì đương nhiên không còn gì tốt bằng.”
“Thú vị thật đấy, các anh hào phóng như thế từ bao giờ vậy?” Giang Vân nhìn chằm chằm Cung Trạch, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng kia như nhìn thấu mọi dối trá ẩn dưới lớp vỏ bọc: “Hay là trong số di vật của Thượng tá Lục có thứ mà các anh muốn?”
Cung Trạch mỉm cười, nụ cười hoàn hảo không thể bắt bẻ: “Ngoại trưởng Giang suy nghĩ nhiều quá rồi.”
“Thể để tôi đổi một cách hỏi khác.” Giang Vân hơi ngả người ra sau, dựa lưng vào thành ghế rộng rãi: “Các anh muốn lấy thứ gì từ trên người Thượng tá Lục?”
Cái cớ của Cung Trạch vẫn quang minh chính đại như cũ: “Thượng tá Lục là anh hùng Liên Minh, vì anh ấy, chúng tôi sẵn lòng nhượng bộ Đế quốc Olin, đơn giản là do anh ấy xứng đáng mà thôi.”
“Anh hùng.” Giang Vân nhỏ giọng xì một tiếng: “Nếu Lục Hoài biết thân xác của mình trở thành ưu thế của Đế quốc Olin, e là người anh hùng linh thiêng sẽ buồn bực tới mức chẳng thèm bay lơ lửng gì nữa đấy.”
Cung Trạch lớn tuổi hơn Giang Vân, vừa tốt nghiệp đại học đã dấn thân vào con đường chính trị, đương nhiên cũng từng gặp Lục Hoài của mười bảy năm trước.
Trong lúc thực hiện nhiệm vụ, người thượng tá trẻ tuổi đó luôn làm việc vô cùng cẩn thận và quyết đoán, khác hẳn với độ tuổi của mình. Mặc dù Cung Trạch không biết tính cách thật sự của hắn nhưng cũng chẳng thể tưởng tượng nổi cảnh linh hồn của Thượng tá Lục “buồn bực tới mức chẳng thèm bay lơ lửng” trông như thế nào.
Mãi sau Cung Trạch mới sững sờ hiểu ra có vẻ quý nhà ngoại giao của chúng ta vừa thốt lên một câu đùa sâu cay vô cùng. Và cũng nhờ thế mà gương mặt lạnh lùng xinh đẹp ấy trở nên sinh động, rạng rỡ đến lạ kỳ.
Giang Vân rất hiếm khi chủ động nhắc tới người chồng đoản mệnh của mình với người ngoài. Đôi khi mọi người cũng quên mất trước kia anh và Lục Hoài từng là một cặp vợ chồng son không khác gì với những cặp đôi AO bình thường khác. Dù cuộc hôn nhân đó chỉ kéo dài hai tháng ngắn ngủi, dù chẳng có mấy ai nhìn thấy dáng vẻ khi hai người bọn họ bên cạnh nhau.
Cung Trạch lặng lẽ nhìn Giang Vân hồi lâu , rồi đột ngột chuyển qua chuyện khác: “Dạo này Nguyên soái Lục thế nào rồi, bệnh tình có chuyển biến gì tốt không? Lần trước tôi có ghé viện điều dưỡng thăm ông ấy, thấy tinh thần có vẻ không minh mẫn cho lắm. Nếu chúng ta có thể đưa đứa cháu trai duy nhất quay về với gia tộc, cũng xem như hoàn thành tâm nguyện của ông ấy mà.”
Giang Vân nhướng mắt, trong đôi con ngươi kia cuối cùng cũng để lộ chút cảm xúc.
“Mặt khác, tôi nghe nói thái độ của Bộ trưởng Bộ ngoại giao của Đế quốc Olin khá đặc biệt.” Cung Trạch suy nghĩ nên nói thế nào cho thỏa đáng: “Anh ta với cậu…”
“Ai cũng biết đời này Ian Đường mãi mãi chỉ để ý tới hai thứ: tiền tài và nguồn năng lượng. Nếu anh ta có hành động ý nhị nào thì cũng chỉ là vì hai thứ này mà thôi.” Giang Vân không muốn lãng phí thời gian cho vấn đề nhàm chán này nữa: “Giờ cũng không còn sớm, Chủ tịch Cung còn chuyện gì khác nữa không?”
Cung Trạch chần chờ vài giây, sau đó nụ cười lại một lần nữa hiện trên môi: “Đã tới giờ ăn tối rồi nhỉ? Hiện tôi đang ở gần trụ sở Bộ Ngoại giao, cậu có muốn cùng tôi đi ăn chút gì rồi mới tan làm không?”
“Không cần.” Giang Vân hiếm khi nhắc tới gia đình mình trong thời gian làm việc, nhưng lần này anh lại nói: “Con tôi còn đang chờ tôi.”
Cung Trạch không ép, ôn hòa nói: “Được, vậy cậu về nhà cẩn thận.”
“Báo với bên Quốc hội.” Vào giây phút cuối cùng trước khi kết thúc hội thoại, Giang Vân nói: “Tôi không cần 5% kia cũng có thể đưa cha sắp nhỏ về nhà.”