Bao Năm Thủ Tiết

Chương 12: Vậy chúng ta treo Thượng tá Lục lên tường nhé?

Trước Sau

break

Trên con tàu cứu hộ hướng về hành tinh Băng Hoang Gamma lần này có các nhân viên ngoại giao, quân đội và đội ngũ hậu cần liên quan, tổng cộng gần trăm người.

Để đảm bảo cho một trăm con người này có thể toàn tâm toàn ý tập trung vào công việc, không cần phải lo lắng chuyện gì khác nên Bộ trưởng Ngoại giao họ Giang giàu nứt đố đổ vách nào đó đã tự bỏ tiền túi thuê hẳn một đội ngũ đầu bếp hàng đầu của hành tinh Thủ Đô phục vụ 24/24 cho mọi người.

Ngoài ra trên tàu còn có đủ các hạng mục giải trí tiện ích như quầy bar, rạp chiếu phim, hồ bơi. Nếu gạt công việc qua một bên thì ba ngày ngồi phi thuyền này chẳng khác nào đi nghỉ dưỡng cả.

Buổi sáng, Lâm Trăn đến nhà hàng, trùng hợp nhìn thấy Giang Vân đang dùng bữa sáng một mình bên cửa sổ. Lâm Trăn do dự một lát, tự diễn tập trong đầu một hồi mới bưng khay thức ăn đi tới.

“Chào buổi sáng, anh Giang.” Lâm Trăn cười nói: “Tôi có thể ngồi đối diện anh không?”

Giang Vân gật đầu, rót cho Lâm Trăn một ly nước ép rau củ giàu dinh dưỡng: “Mời ngồi.”

Lâm Trăn thấy mình không bị Giang Vân từ chối thì thầm thở phào. Anh ấy nhắc tới chủ đề đã chuẩn bị sẵn: “Anh đã xem tạp chí định kỳ của Viện Hàn lâm khoa học tuần này chưa? Trên đó đăng tiến triển mới nhất về nghiên cứu dị hình tinh tế của viện, khá là thú vị đấy.”

“Vẫn chưa.” Giang Vân phối hợp nói: “Anh kể tôi nghe xem?”

“Nghiên cứu chỉ ra rằng, trong một số điều kiện đặc định, dị hình tinh tế có xác suất cực thấp sẽ xảy ra hiện tượng đứt gãy tái tổ hợp DNA và tự phục hồi...”

Hai người bắt đầu trò chuyện về chủ đề này. 

Trong lúc đang nói dở thì máy truyền tin của Lâm Trăn bỗng vang lên. Lâm Trăn vội vàng nói: “Xin lỗi anh Giang, tôi chỉnh sang chế độ im lặng ngay.”

“Không sao, anh cứ tự nhiên.” Thái độ củaGiang Vân với các Omega luôn kiên nhẫn hơn hẳn các Alpha. Có lẽ là vì sau khi trò chuyện với anh, các Omega sẽ không đưa ra những lời mời đi uống cà phê vào lần tới một cách khó hiểu.

Lâm Trăn liếc nhìn tin nhắn, có chút bất lực cười nói: “Là chồng tôi.”

Giang Vân hỏi: “Có việc gì gấp sao?”

“Không có gì đâu, anh ấy chọn vài kiểu nôi trẻ em, hỏi tôi muốn cái nào.” Khóe môi Omega để lộ nụ cười chúm chím. Anh ấy vừa trả lời tin nhắn của chồng vừa nói: “Cái này sao tôi biết được, tôi cũng đâu có thời gian nghiên cứu mấy thứ này.”

Giang Vân nhìn dáng vẻ Lâm Trăn cụp mắt cười nhẹ, im lặng một lúc, bỗng nhiên nói: “Chúng ta có thể cùng nghiên cứu về nó.”

Lâm Trăn ngẩn ra, ngẩng đầu: “Hả?”

Giang Vân đan hai tay trước ngực, thần thái và ngữ điệu như đang bàn công sự với Lâm Trăn: “Có lẽ tôi có thể cho anh vài ý kiến khá có ích đấy.”

“...” Lâm Trăn nhìn vào đường cong tuyệt đẹp bên hông, thứ mà ngay cả bộ vest cũng không che giấu được của Giang Vân, lại bắt đầu không kiềm chế được mà tưởng tượng dáng vẻ của Bộ trưởng Bộ Ngoại giao khi đang mang thai.

“Giang Mộ, tối qua tôi uống rượu với Maurice đấy.”

“Cỡ em mà cũng uống rượu? Nói uống sữa còn tin được.”

Cuộc trò chuyện của Giang Mộ và Lục Triều từ xa tới gần đã cắt ngang dòng suy nghĩ thầm kín của Lâm Trăn. Lâm Trăn không muốn làm phiền thời gian dùng bữa ấm áp của gia đình họ, đứng dậy cáo từ: “Tôi đi làm việc trước đây, Bộ trưởng Giang.”

“Không cần tránh mặt, ăn xong rồi hãy đi.” Giang Vân nói: “Hàm lượng protein trong bữa sáng của anh dường như vẫn chưa đạt chuẩn đâu.”

Lâm Trăn đành phải ngồi xuống lại: “Cảm ơn Bộ trưởng Giang.”

Cặp song sinh ngồi xuống hai bên Giang Vân. Giang Mộ ngoan ngoãn chào hỏi hai người: “Chào buổi sáng ba, chào buổi sáng tiến sĩ Lâm.”

Lục Triều hào sảng vung tay, suýt nữa làm đổ cà phê của Giang Vân: “Chào hai người nhé!”

“Chào các cháu.” Lâm Trăn cười đáp: “Vừa rồi hai bạn nhỏ đang tán gẫu chuyện gì mà vui thế?”

Đôi mắt Lục Triều tràn đầy ham muốn chia sẻ: “Hôm qua Maurice kể với cháu...”

Giang Mộ nhắc nhở em trai phải chú ý lễ phép, không được lược bỏ xưng hô: “Chú.”

Lục Triều khó hiểu: “Sao tự nhiên ông lại gọi tôi là chú thế?”

Lâm Trăn: “...”

Thái dương Giang Vân giật giật, anh vừa dùng khăn giấy lau vết cà phê tràn ra vừa hỏi Lâm Trăn: “Tôi nhớ anh vẫn là giáo sư của cao đẳng viện hàn lâm khoa học Liên minh? Nếu có thể, tôi muốn đưa nó đến viện để kiểm tra một chút.”

Lâm Trăn nhịn cười: “Luôn sẵn lòng chào đón.”

Lục Triều ngơ ngác: “Đưa con đi kiểm tra á? Kiểm tra cái gì cơ?”

Giang Mộ muốn nói lại thôi một hồi lâu, cuối cùng chọn cách từ bỏ đấu tranh: “Thôi em đừng dể ý tới mọi người nữa, em nói tiếp chuyện của em đi.”

“Maurice nói, thành tích của cha già Thượng tá hồi còn đi học tốt lắm, lần nào cũng đứng nhất!” Lục Triều phẫn nộ đập bàn: “Ông ấy thực sự làm con quá thất vọng!”

Giang Mộ còn tưởng mình nghe nhầm ý em trai: “Em nói ai làm em thất vọng cơ?”

Lục Triều không thèm suy nghĩ nói: “Cha già thượng tá chứ ai nữa! Uổng công bấy lâu nay con cứ tưởng con học dốt là do di truyền từ ông ấy!”

Có lẽ vì nhiệm vụ lần này xoay quanh thượng tá Lục, mọi người đều không tránh khỏi việc nhắc tới hắn, dẫn đến việc Lục Triều giờ đây cũng không còn quá kiêng dè khi nhắc về người cha Alpha trước mặt Giang Vân nữa.

“Em động não chút đi là biết mà?” Giang Mộ khinh bỉ: “Sao cha mình có thể học kém được chứ? Em tưởng thi được vào trường quân đội dễ lắm à?”

Lâm Trăn nói: “Nếu tôi nhớ không nhầm thì thượng tá Lục từng theo học tại trường quân đội Oved đứng đầu Liên minh đúng không? Theo những gì tôi biết thì thi vào đó cũng không dễ hơn thi vào cao đẳng viện hàn lâm khoa học mấy đâu.”

Lục Triều buồn bực không thôi, bắt đầu tự hoài nghi nhân sinh: “Vậy là trong nhà bốn người, chỉ có mình con là học dốt thôi sao? Chẳng lẽ con bị bế nhầm!”

Giang Vân: “Bớt xem mấy bộ phim tinh tế máu chó đi.”

Lục Triều: “Nhưng ba ơi, khả năng đó cao lắm mà! Ở bệnh viện vô tình ôm sai gì đó... Ba có chắc chắn con là con ruột của ba và cha thượng tá không?”

Giang Vân: “Chắc chắn.”

Sau khi sinh cặp song sinh, do ảnh hưởng của pheromone, anh đã có một thời gian dài trở nên cực kỳ thiếu cảm giác an toàn.

Những ngày ở bệnh viện, dù nằm trên giường bệnh, anh vẫn luôn ôm chặt hai đứa trẻ trong tay không rời.

Cơ thể anh lúc đó rất yếu, Nguyên soái Lục và người nhà họ Giang muốn giúp anh san sẻ, nhưng anh nhất quyết không chịu giao cục cưng của mình cho bất kỳ ai.

Anh giữ cặp song sinh khư khư bên cạnh như sợ sẽ lại đánh mất đi thứ gì đó, căn bản không để con mình rời khỏi tầm mắt dù chỉ một giây, thế thì sao xảy ra chuyện bế nhầm được?

Giang Mộ thực sự cảm thấy có ngày mình sẽ bị em trai làm cho tức chết vì cái sự ngốc này: “Em chỉ cần nhìn ảnh cha một lần thôi là biết mà?”

Quả thực là Lục Triều đã tìm được một tấm ảnh của Lục Hoài. Cậu đã quan sát, đối chiếu đi đối chiếu lại. Cuối cùng nghiêm túc mà kết luận lại với Giang Vân rằng: “Ba ơi, con thấy con vẫn giống ba hơn! Ba nhìn xem, con với ba cứ như đúc từ một khuôn ra vậy!”

“?” Lâm Trăn nhìn Giang Vân, rồi lại nhìn Lục Triều, đường đường là tiến sĩ Viện hàn lâm khoa học cũng có lúc hoài nghi không biết mình có bị mù không.

Giang Vân nhấp một ngụm cà phê, dửng dưng nói: “Dù con có nịnh hót cỡ nào ba cũng không tăng tiền tiêu vặt cho con đâu.”

Lục Triều lập tức xụ mặt xuống. Giang Mộ che miệng cười một lúc. Cậu quan sát sắc mặt của ba, thấy hôm nay ba dường như không ngại khi bọn họ thảo luận về người cha đã khuất nhiều năm, bèn nhịn không được hỏi Lục Triều: “Chú Maurice còn nói gì với em về cha nữa không?”

Lục Triều phấn khích: “Chú ấy còn kể tôi nghe cha già thượng tá đã đánh giá Nakame Yuuto như thế nào nữa!”

Giang Mộ ngơ ngác: “... Cái gì Yuuto cơ?”

Ai cũng có thể thấy sự ngưỡng mộ của cặp song sinh dành cho người cha Alpha của mình, tiếc rằng hiểu biết của họ về người cha này phần lớn đều đến từ lời kể của người ngoài. 

Không biết từ lúc nào, họ đã rất ít khi hỏi thăm Giang Vân về chuyện của cha nữa. 

Có lẽ là vì họ biết dù có hỏi cũng chẳng nhận được câu trả lời.

Cứ tiếp tục thế này, e là cặp song sinh sẽ suốt ngày bám lấy Maurice để hỏi đông hỏi tây mất.

Giang Vân đặt ly cà phê xuống, nói với hai đứa trẻ: “Nếu các con muốn biết chuyện của thượng tá Lục thì có thể hỏi ba, không cần phiền đến người ngoài.”

Cặp song sinh sững người, hai khuôn mặt hoàn toàn khác nhau nhưng lại cùng lộ ra biểu cảm kinh ngạc y hệt. 

Giang Vân thấy hai đứa trẻ nửa ngày không phản ứng thì hỏi lại: “Có vấn đề gì sao?”

Giang Mộ nhìn em trai một cái, dè dặt hỏi: “Nhưng ba ơi, nếu bọn con hỏi thì ba có biết không ạ?”

Lục Triều gật đầu phụ họa: “Đúng đó, trước đây bọn con hỏi gì ba cũng bảo “Không biết” hoặc “Không rõ”, bọn con cũng nản, chẳng buồn hỏi nữa.”

Giang Vân nói: “Các con có thể thử lại lần nữa.”

Giang Mộ suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Môn học cha giỏi nhất thời cấp ba là môn gì? Điểm trung bình môn đó của cha là bao nhiêu ạ?”

Giang Vân khựng lại, tạm thời thêm một điều kiện hạn chế: “Trừ những chuyện thời học sinh của Thượng tá Lục ra.”

Lục Triều nói: “Vậy cha Thượng tá đã đánh giá thế nào về...”

Không đợi Lục Triều nói xong, Giang Vân lại thêm điều kiện thứ hai: “Những chuyện liên quan đến cơ giáp cũng trừ ra.”

Lục Triều: “...” 

Giang Mộ: “...”

Lục Triều gãi đầu: “Hay là con đi hỏi chú Maurice tiếp vậy.”

Giang Vân im lặng một lúc, giọng điệu hơi lạnh: “Ba và Thượng tá Lục không có nhiều thời gian để tán gẫu về những chuyện vụn vặt không quan trọng này. Các con có thể tìm hiểu về thời gian làm việc khắc nghiệt của quân đội, thời gian hắn ở quân đội còn nhiều hơn ở nhà.”

Lâm Trăn đồng cảm sâu sắc: “Chồng tôi cũng làm việc trong quân đội. Dù anh ấy chỉ là quân y nhưng hàng ngày vẫn bận đến tối tăm mặt mũi.”

Lục Triều thắc mắc: “Nhưng chú Maurice bảo hai người đi tuần trăng mật tận hai mươi ngày mà. Ít nhất trong hai mươi ngày đó, hai người phải bên nhau 24/24 chứ ạ?”

Giang Vân gật đầu: “Đúng, nhưng lịch trình của chúng ta khá dày đặc. Ban ngày đều ở trên đường, chủ đề trò chuyện cũng phần lớn liên quan đến chuyến đi.”

Giang Mộ: “Thế còn buổi tối? Buổi tối hai người cũng không trò chuyện sao?”

Giang Vân: “Không trò chuyện mấy.”

Lục Triều càng thắc mắc hơn: “Buổi tối dài như vậy, nếu không trò chuyện thì hai người làm gì ạ?”

Giang Vân: “...”

Lâm Trăn: “...”

Lục Triều: “Buổi tối không trò chuyện hai người không thấy chán sao?”

Lâm Trăn cảm thấy như ngồi trên bàn chông, thực sự không thể nán lại thêm được nữa, vội vàng uống cạn ly nước ép: “Tôi nhớ ra mình còn có việc, xin phép đi trước đây, Bộ trưởng Giang.”

Giang Vân im lặng trước ánh mắt tràn đầy tinh thần học hỏi của con trai út gần nửa phút mới nói: “Con hỏi nhiều quá rồi đấy Lục Triều, con làm xong bài tập chưa hả?”

Lục Triều: “?” 

Ê nha, chính ba bảo bọn con cứ hỏi tự nhiên sao!

Bộ trưởng Bộ Ngoại giao khôi phục lại vẻ thong dong bình tĩnh thường ngày: “Ba có hai tiếng đồng hồ rảnh ranh để kiểm tra bài tập của con.”

Hai tiếng sau, Chung Mạn, Trình Trì cùng vài đồng nghiệp ở Bộ Ngoại giao đi ngang qua phòng của cặp song sinh, vừa vặn bắt gặp Giang Vân từ bên trong bước ra. 

Chỉ thấy vị Bộ trưởng luôn vest đen sơ mi trắng, tư thái hoàn mỹ sẵn sàng tham dự hội nghị ngoại giao bất cứ lúc nào, lúc này sắc mặt trắng bệch, cà vạt nới lỏng, hai chiếc cúc trên cùng của sơ mi cũng không cài, trông như vừa phải chịu một tổn thương tâm lý nghiêm trọng.

Các tinh anh của Bộ Ngoại giao ai nấy đều hốt hoảng, vội vàng vây quanh.

“Bộ trưởng Giang! Anh không sao chứ ạ?” 

“Có phải phía Olin lại... lại... lại hủy bỏ hiệp định không?! Tôi biết ngay mà!” “Lũ Olin hèn hạ.” Trình Trì siết chặt nắm tay, giống như một con tinh tinh nổi giận: “Tôi và chúng không đội trời chung!”

“Anh có cần tôi đưa anh đến phòng y tế không, Bộ trưởng?”

Giang Vân phẩy tay giữa vòng vây của thuộc hạ, ra hiệu mình không sao. Chung Mạn - người ở bên Giang Vân lâu nhất, đưa ra dự đoán hợp lý: “Anh Giang, có phải anh vừa mới phụ đạo cho tiểu Triều đúng không?”

Giang Vân không muốn thảo luận vấn đề này, nói thêm một chữ thôi cũng thấy đau thấu tâm can. Anh chú ý đến Trình Trì đang ôm một khung ảnh lớn, hỏi: “Cái gì đây?”

Trình Trì hơi lo lắng trả lời: “À, chuyện là thế này, có đồng nghiệp đề nghị treo ảnh của Thượng tá Lục trong văn phòng tạm thời của Bộ Ngoại giao, cầu xin linh hồn Thượng tá Lục phù hộ cho nhiệm vụ lần này của chúng ta thành công tốt đẹp ạ.”

Tiện thể còn có thể ngắm người đẹp nữa.

Giang Vân: “...”

Chung Mạn vội vàng nói: “Nếu anh cảm thấy không thích hợp, chúng tôi không treo nữa là được ạ!”

Giang Vân có văn phòng riêng, thông thường anh rất ít khi đến văn phòng chung, nếu không phải vậy họ cũng chẳng to gan đến mức đó.

Giang Vân nói: “Các cậu muốn treo thì cứ treo đi.”

Cả con tàu cứu hộ này toàn là những người và việc liên quan đến Lục Hoài, thêm một tấm ảnh hay bớt một tấm ảnh thì có khác biệt gì đâu.

Trình Trì thở phào, xác nhận lại với Giang Vân một lần nữa: “Vậy chúng tôi treo Thượng tá Lục lên tường nhé?”

Giang Vân gật đầu: “Được.”

Giang Vân đưa mắt tiễn các thuộc hạ rời đi. Khung ảnh được Trình Trì ôm trước ngực, nội dung bức ảnh đã bị cơ thể hắn ta che khuất phần lớn, từ góc độ của anh chỉ thấy mỗi một góc quân phục màu xanh sẫm và một đôi mắt màu nâu đậm.

Không khó để nhận ra vị Thượng tá trẻ tuổi này khi đối diện với ống kính đã cố gắng kiềm chế cá tính, cố gắng thể hiện một mặt khiêm tốn nội liễm. Chỉ tiếc là, thiên chi kiêu tử vốn đã quen tỏa sáng, sự cao ngạo và trương dương trong xương tủy vẫn thấp thoáng lộ ra nơi đáy mắt. Ánh mắt ấy mang theo sự sắc sảo rực rỡ xuyên qua bức ảnh, lặng lẽ hướng về phía Giang Vân.

Giang Vân nhìn đôi mắt ấy ngày càng rời xa mình, bỗng nhiên gọi một tiếng: “Thượng tá Lục.”

Có lẽ vì không còn mặc bộ vest chỉnh tề từng li từng tí, cũng có lẽ vì anh đã quá mệt mỏi vì đống bài tập của Lục Triều đến mức phải tìm một người để trút bầu tâm sự. Khoảnh khắc này, dư ảnh của thanh xuân lướt qua gương mặt trưởng thành điềm tĩnh của Giang Vân, vội vã mang đi vẻ lạnh lùng nơi đáy mắt anh, khiến gương mặt anh có thêm vài phần ngây thơ chỉ có ở thời trẻ.

“Thượng tá Lục này, anh nói thử xem.” Giọng điệu Giang Vân mang theo một tia bối rối, dường như mười mấy năm sinh ly tử biệt chưa từng tồn tại, anh chỉ đang than thở một câu trong cuộc trò chuyện bình thường nhất với chồng mình: “Sao hai chúng ta lại sinh ra một đứa dốt đặc cán mai như Lục Triều được nhỉ?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc