Phân đoạn thứ hai là năm năm sau, ở cửa sau quán bar, Tưởng Tắc buông lời trêu chọc một bạn học cũ, cũng chính là nam chính trong phim. Ở đây, cậu ta để lộ ra mặt ác liệt nhất của mình, chỉ vì để đối phương cách xa cậu ta một chút.
Hai đoạn này cũng không quá khó, nhưng muốn để diễn xuất đạt hiệu quả như Từ Thịnh muốn lại không phải đơn giản, dù là đoạn ở dưới ánh mặt trời hay là đoạn phản nghịch, Từ Thịnh đều cảm thấy khí chất của Đàm Úc không thích hợp.
Dương Lâm lật xem kịch bản, bỗng nhiên cảm thấy yên tâm.
Bộ phim này, chắc chắn là nắm trong tay rồi còn gì nữa!
Sau khi Đàm Úc xem xong hai đoạn nội dung, tháo kính ra, xoa xoa mặt.
Haizz, không phải là trùng hợp quá rồi sao, thế này không phải là rơi đúng vào tay cậu rồi sao!
Đàm Úc bỏ qua đoạn đầu đang vui vẻ trò chuyện cùng bạn bè, quay lưng về phía đạo diễn đi mấy bước.
Sau khi hít sâu một hơi, cậu quay đầu lại, giơ cánh tay cao lên, vẫy mạnh một cái. Khuôn mặt vô cùng rạng rỡ phối hợp với giọng nói lớn tràn đầy sức sống: "Mai gặp nhé!"
Giọng nam trong trẻo, đôi mắt ánh lên vẻ nhiệt huyết và cháy bỏng của tuổi trẻ. Một câu "Mai gặp nhé" tràn ngập sự mong chờ và hào hứng với ngày mai.
Trước khi thử vai, Từ Thịnh gọi một cuộc video cho Quý Ngôn. Ban đầu là vì lo Đàm Úc không thể diễn được, làm người giới thiệu như anh sau này sẽ khó mà giải thích.
Đột nhiên, từ trong điện thoại vang lên một tiếng "rầm", màn hình video không bị gián đoạn nhưng hình ảnh đã tối đen.
"Anh Ngôn, anh không sao chứ?"
"Không sao."
"Điện thoại có bị hỏng không?"
"Không hỏng."
Quý Ngôn nhặt điện thoại lên, khuôn mặt đẹp trai đến mức hại nước hại dân của anh lại xuất hiện trong màn hình.
Anh nhìn Đàm Úc còn chưa kịp thu lại nụ cười kia. Thái dương hơi giật giật, nhưng trong lòng lại như bị thứ gì đó đâm mạnh một nhát.
Mai gặp nhé?
... Đồ lừa đảo.
Từ Thịnh không để ý xem bên phía Quý Ngôn đã xảy ra chuyện gì, bởi vì anh ta thực sự bị sự thay đổi đột ngột của Đàm Úc làm cho kinh ngạc: "Tiểu Đàm, không tệ, thử tiếp đoạn sau xem?"
Đàm Úc gật đầu, liếc nhìn chiếc điện thoại của Từ Thịnh: "Đạo diễn Từ, anh đang gọi video với ai vậy?"
Từ Thịnh rất hài lòng với màn thể hiện vừa rồi của cậu, nụ cười trên mặt cũng rạng rỡ thêm vài phần: "Đang gọi video với nam chính của cậu đó."
Lời này còn có nghĩa khác, vị trí nam phụ của cậu coi như đã được định, nếu không sao lại là “nam chính của cậu".
Đàm Úc đeo kính vào, đứng thẳng hơn một chút trước điện thoại của Từ Thịnh, giả bộ căng thẳng vuốt thẳng nếp gấp quần: "Vậy tôi phải thể hiện thật tốt mới được."
Nụ cười quen thuộc giống như chỉ xuất hiện trong thoáng chốc. Giây tiếp theo, Đàm Úc tựa như trở thành một con người hoàn toàn khác.
Quý Ngôn nhíu mày, nhìn qua màn hình video, thấy Đàm Úc cúi chào mình một góc chín mươi độ, miệng nói "Mong tiền bối chỉ giáo thêm."
Màn hình lại vang lên một tiếng "rắc”, điện thoại lập tức bị ném thẳng vào thùng rác.
Từ Thịnh lại một lần nữa nhìn thấy màn hình đen: "...?"
Trương Hi đang sắp xếp hành lý trong khách sạn: "...?"
Trương Hi nhìn màn hình vỡ nát, trong lòng run sợ. Đây là mỹ học bạo lực gì vậy? Cái thứ hai rồi đấy, điện thoại thì có lỗi gì?
Trương Hi liếc nhìn Quý Ngôn, sau khi giận dữ thì bây giờ lại nhíu mày.
"... Anh Ngôn, anh không sao chứ?"
“Tại sao cậu ấy lại cúi chào tôi?"
Trương Hi ngẩn ra: "Hả?"
Quý Ngôn đau lòng cụp thấp mắt: “Tại sao cậu ấy lại nói "Mong tiền bối chỉ giáo thêm" với tôi?"
"Hả..." Trương Hi mở miệng định nói, nhưng sau đó ngậm miệng lại. Hình như cô biết "cậu ấy" mà Quý Ngôn nói đến là ai rồi.