Bạn Trai Cũ Tìm Tới Cửa Rồi!!!

Chương 10

Trước Sau

break

Nhìn biểu cảm giống như chú chó con bị tổn thương trên gương mặt Quý Ngôn, Trương Hi không thể tin nổi, đây là ảnh đế mà cô biết sao?

"Anh Ngôn, cậu ấy là người mới, lễ phép với anh một chút không phải rất bình thường sao?"

Quý Ngôn nhìn cô: "Không phải cô nói cậu ấy đã debut ba năm rồi sao?" Debut ba năm mà vẫn gọi là người mới?

Trương Hi: "..."

Mệt tim quá.

Đâu phải ai cũng debut đã ở đỉnh cao như anh đây, lại còn đỉnh cao kéo dài đến tận bây giờ: "Cậu ấy debut ba năm, nhưng cũng đã mờ nhạt ba năm. Anh là tiền bối, danh tiếng lớn hơn cậu ấy nhiều, cậu ấy khiêm tốn một chút cũng không sai."

Quý Ngôn lắc đầu, trong lòng đau đến chết đi được: "Không nên."

Trương Hi không hiểu, bèn hỏi: "Không nên? Vậy cậu ấy nên thế nào?"

Thế nào sao?

Cậu nên phóng khoáng không chút kiêng dè.

Cậu nên ngạo nghễ, tự tin và thành thục.

Cậu nên không chút do dự mà xông thẳng đến trước mặt anh... gọi anh là cục cưng nhỏ.

Năm đó, rõ ràng cậu đã làm như thế.

Quý Ngôn nhắm mắt lại, đột nhiên cảm thấy đau dạ dày: "Không có gì."

Quý Ngôn mệt mỏi nói: "Tôi mệt rồi, cô về đi."

Trương Hi muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra. Rốt cuộc Đàm Úc là người như thế nào mà có thể làm một người đường đường là ảnh đế lại bị hành hạ thảm đến như vậy.

Trương Hi gật đầu: "Được rồi, vậy điện thoại..."

Quý Ngôn liếc nhìn chiếc điện thoại bị hỏng trong tay cô: "Đổi cái khác đi, mua loại tốt hơn một chút, cái này kém quá."

Trương Hi: "..."

Cái nào cũng không chịu nổi kiểu ném như vậy của anh đâu.

...

Đàm Úc thử hai đoạn diễn xuất làm Từ Thịnh cười đến mức trong lòng nở hoa. Ngay cả biên kịch cũng nói cậu chính là hình mẫu Tưởng Tắc trong lòng cô.

Rời khỏi phim trường, Dương Lâm vỗ mạnh lên lưng Đàm Úc một cái, liên tục nói: "Tuyệt vời, quá tuyệt vời!"

"Khụ, bớt lại chút!" Đàm Úc suýt nữa bị vỗ đến trào mật, cậu tránh xa mấy cái tát tiếp theo của Dương Lâm: "Chỉ là diễn đúng bản chất thôi, có gì mà phóng đại thế."

Đương nhiên Dương Lâm biết cậu là diễn đúng bản chất, nhưng người khác đâu có biết!

"Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao cậu lại xây dựng hình tượng đồ ngốc rồi. Không phải là để tạo cảm giác tương phản sao!"

Đàm Úc liếc nhìn anh ta một cái: "Ai là thằng khờ? Tôi là học sinh xuất sắc, học sinh xuất sắc, hiểu không?"

Dương Lâm đang vui nên không thèm chấp nhặt mấy lời ngớ ngẩn của cậu: "Phải rồi, học sinh xuất sắc, học sinh xuất sắc."

Hợp đồng đã chốt, tuy Dương Lâm kích động nhưng vẫn giữ lý trí: "Có chuyện này tôi phải nhắc cậu. Nam chính của bộ phim này là Quý Ngôn. Sau này cậu sẽ không tránh khỏi việc phải hợp tác tuyên truyền với đối phương. Nhưng trước khi phim chính thức ra mắt, cậu cố gắng ít tiếp xúc riêng với người ta thôi, nếu có thể tránh thì tránh xa chút."

Đàm Úc không hiểu yêu cầu kỳ quặc này: "Sao? Anh ấy ăn thịt người chắc?"

“Cậu ấy ăn hay không thì tôi không biết, nhưng tôi biết thể chất của cậu là tự mang bát quái, lan truyền tai tiếng cùng người khác còn chưa tính, nếu là truyền ra cậu và Quý ảnh đế.” Dương Lâm ngẫm lại đều cảm thấy da đầu tê dại: “Fans của Quý Ngôn máu chiến thế nào không cần tôi nói đúng không, tôi sợ cậu bị nghiền thành tro.”

Trong lòng Đàm Úc cười khẩy, hoàn toàn là chuyện không thể xảy ra. Những tin đồn đó đều có người đứng phía sau thao túng, mục đích là bôi nhọ cậu. Còn việc tạo scandal với ảnh đế không phải là đang kéo lưu lượng giúp cậu đó sao? Đám chó điên đó có lòng tốt đến vậy sao?

Đàm Úc thầm nghĩ trong lòng là không cần thiết, nhưng ngoài miệng lại đồng ý với Dương Lâm: “Tôi biết rồi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương