“Cậu biết là được.” Dương Lâm khá tin tưởng vào điểm này của cậu: “Đã sắp xếp khách sạn ở đây cho cậu rồi, hôm nay cứ ở đây làm quen với kịch bản đi. Tôi phải quay về công ty, ngày mai sẽ mang hành lý tới cho cậu. Có lẽ bộ phim này sẽ phải quay vài tháng, cậu nghiêm túc chút đi, cơ hội không dễ có đâu.”
Cơ hội khó hay không thì Đàm Úc không quan tâm, chủ yếu là có thể làm Đàm Thần và Đàm Hi tức điên thì cậu cảm thấy rất sảng khoái.
...
Tại phim trường, Từ Thịnh đang bàn bạc kịch bản với Trình Văn. Trình Văn là biên kịch của bộ phim này. Trước đó, vì các diễn viên được mời đều không thể thể hiện được sự mâu thuẫn trong nhân vật Tưởng Tắc, nên cô đã phải giảm nhẹ một số tình tiết.
Nhưng sau khi xem buổi thử vai của Đàm Úc, Trình Văn muốn thêm lại những tình tiết đó.
Từ Thịnh cảm thấy chuyện này rất khả thi, chủ yếu là vì Đàm Úc đã mang lại cho anh ta quá nhiều niềm tin.
Từ Thịnh liếc nhìn điện thoại đang rung, bước sang một bên nghe máy: “Hôm nay Đàm tổng có thời gian gọi cho tôi sao?”
Trong điện thoại, Đàm Thần nói: “Nghe nói bộ phim mới của đạo diễn Từ sắp khai máy, tôi gọi để chúc anh doanh thu phòng vé đại thắng.”
Lời này ai nghe cũng thích, Từ Thịnh cũng không ngoại lệ, anh ta cười lớn: “Vậy thì phải mượn cát ngôn này của Đàm tổng rồi.”
Sau màn khách sáo giả tạo, Đàm Thần nói tiếp: “Em trai tôi luôn ngưỡng mộ đạo diễn Từ, trước đây em ấy đã thử vai nam thứ trong phim của anh, nghe nói không qua được nên đã buồn bã hết mấy ngày. Tôi muốn hỏi xem vai nam thứ đã được định chưa? Nếu chưa, có thể cho em ấy thêm một cơ hội không? Còn về vấn đề tài chính, anh cứ tùy ý đề xuất.”
Đều là cáo già ngàn năm cả, vừa nghe đã biết đối phương định nhét người vào. Từ Thịnh trời sinh đã ghét việc dùng tiền đè ép người khác, anh ta thẳng thắn từ chối: “Thật là tiếc quá, tôi đã tìm được người phù hợp rồi. Chỉ có thể chờ cơ hội lần sau hợp tác với em trai anh mà thôi.”
Trước khi gọi Đàm Thần đã điều tra vai này vẫn còn trống, không ngờ Từ Thịnh lại nói đã tìm được người: “Tôi có thể hỏi xem người mà đạo diễn Từ chọn là ai không?”
Thủ đoạn của đại thiếu gia nhà họ Đàm này, không phải lần đầu Từ Thịnh nghe qua. Là kẻ cuồng bảo vệ em trai, chỉ cần là vai mà Đàm Hi nhắm tới, đối phương sẽ không ngần ngại mà mua đứt để đưa em trai mình lên.
Có nhiều lần đối phương còn trực tiếp tìm đến diễn viên, dùng tài nguyên và tiền bạc để ép người ta rút lui.
“Xin lỗi Đàm tổng.” Từ Thịnh nói chắc nịch: “Người mà tôi tìm được vừa không tệ lại vừa phù hợp, sao tôi có thể dễ dàng để vuột mắt được?”
Đàm Thần nghe vậy thì lập tức hiểu, vai này không dễ lấy, nhưng anh ta rất tò mò, ai mà lại có thể làm Từ Thịnh phải bảo vệ như vậy.
“Xem ra đành chờ lần sau vậy.” Đàm Thần cũng không dây dưa thêm.
Cúp điện thoại, Từ Thịnh chậc lưỡi.
Trình Văn nhìn anh ta, hỏi: “Chuyện gì vậy?”
Từ Thịnh ném điện thoại lên bàn: “Đàm tổng của công ty Thần Hi muốn mua vai cho em trai anh ta.”
Trình Văn nhớ tới Đàm Hi, cậu diễn viên gương mặt thư sinh nhưng diễn xuất chỉ ở mức thần tượng: “Là người diễn cảnh khóc giống trong phim Quỳnh Dao ấy hả?”
Từ Thịnh bị so sánh này chọc cười: “Cùng là họ Đàm, sao chênh lệch lại lớn thế nhỉ?”
Trình Văn đùa: “Tư bản sao thắng nổi dân dã chứ.”
Nghĩ tới Đàm Úc “dân dã” kia, Từ Thịnh vô cùng hài lòng: “Tôi vẫn cứ thắc mắc, diễn xuất của Đàm Úc đâu có tệ, ngoại hình cũng ổn, sao bao nhiêu năm nay lại không nổi?”