Bạn Trai Cũ Tìm Tới Cửa Rồi!!!

Chương 12

Trước Sau

break

Trình Văn vừa sửa kịch bản vừa nói: “Giới giải trí là vậy mà, có thì không có cơ hội, không thì bị chèn ép. Nhưng vàng thật thì sẽ sáng thôi, không phải anh là Bá Nhạc giỏi tìm ngựa giỏi sao?”

“Tôi không dám nhận là Bá Nhạc đâu.” Từ Thịnh cười: “Quý ảnh đế mới phải.”

...

Ở khách sạn mà đoàn phim sắp xếp, Đàm Úc đã đọc kịch bản suốt cả buổi chiều.

Tới khi điện thoại reo, cậu mới phát hiện trời đã tối, tầm mắt mới rời khỏi trang giấy.

Nhìn cái tên hiện trên màn hình “Đàm Thần”.

Cậu nhấn máy nghe: “Có chuyện gì?”

“Không phải nói hôm nay sẽ tới chung với quản lý sao?” Đàm Thần ở công ty đợi cả ngày cũng không thấy cậu tới, biết chắc cậu không định tới, nhưng vẫn gọi hỏi.

Đàm Úc lật lật kịch bản: “Ồ, tôi nhận việc rồi, không cần tài nguyên của anh nữa.”

Đàm Thần khựng lại: “Em nhận việc rồi? Việc gì?”

Đàm Úc nhìn điện thoại đang hiện cuộc gọi tới: “Sao? Biết tôi nhận vai nào để cướp hay giở trò à?”

Điện thoại im lặng, giọng nói của Đàm Thần có chút mệt mỏi: “Tiểu Úc, em không cần danh tiếng, chỉ cần tiền, hà tất phải làm khó anh?”

Đàm Úc cười lạnh: “Tôi không cần danh tiếng, nhưng cũng không cần tai tiếng. Các người sợ tôi nổi tiếng như vậy, sao còn bày ra lắm tin đồn thế làm gì? Đây là thú vui hay là bị bệnh tâm lý vậy?”

Đàm Thần im lặng một lát, sau đó mệt mỏi đáp: “Đó là vì chúng ta nợ em ấy.”

Nụ cười mỉa mai trên môi Đàm Úc biến mất, thay vào đó là sự phẫn nộ: “Là các người nợ anh ta, không phải tôi. Tôi chưa bao giờ nợ anh ta cái gì, nhưng các người chưa bao giờ buông tha tôi!”

“Tiểu Úc...”

Đàm Úc không muốn nghe thêm nữa, cậu đi vào nhà vệ sinh, không cúp điện thoại mà trực tiếp ném vào bồn nước.

Mẹ kiếp, vào đó mà tỉnh táo lại đi!

Tiếng gõ cửa rất khẽ, Đàm Úc ra khỏi phòng vệ sinh mới nghe thấy. Khi mở cửa, vẻ giận dữ trên mặt vẫn chưa tan, ánh mắt lạnh lùng: “Tìm ai?”

Cửa vừa mở, Trương Hi sững lại.

Trong ấn tượng của cô, Đàm Úc là kiểu người mềm yếu, không có cá tính, gặp ai cũng cúi người chín mươi độ, không có chút sức chiến đấu nào. Người đàn ông trước mặt, tóc mái hất ngược, ánh mắt mang theo chút nguy hiểm, đây là Đàm Úc sao?

Trương Hi xác nhận lại số phòng: “Xin chào, tôi là trợ lý của anh Ngôn.”

Đàm Úc nhíu mày, giơ tay tháo chiếc kẹp tóc trên đầu xuống. Mái tóc hơi dài rủ xuống.

Khi cậu quay lại nhìn Trương Hi, ánh mắt đã không còn sắc bén như lúc trước, trông giống một con mèo ngoan ngoãn có chút bất ngờ: "Chào cô, có chuyện gì không?"

... Đây là... bậc thầy thay đổi biểu cảm à?

Trương Hi vội vã đưa túi đồ ăn trong tay ra: "Anh Ngôn bảo tôi đi mua cơm, tiện thể mua thêm phần cho anh. Anh vẫn chưa ăn phải không?"

Đàm Úc có chút bất ngờ.

Ảnh đế lớn như vậy mà tốt bụng như thế à? Lại còn mua đồ ăn cho cậu?

Đàm Úc nhận túi: "Cảm ơn, bao nhiêu tiền?"

Trương Hi xua tay: "Không cần đâu, anh Ngôn nói là mời anh."

Đàm Úc nhớ lại điện thoại của mình vừa bị ném vào bồn nước, trên người không còn một đồng nào.

Nếu cô đòi tiền thì đúng là ngại thật.

Không nghĩ nhiều, cậu thuận miệng gọi theo Trương Hi: "Cô cảm ơn anh Ngôn giúp tôi, hôm nào tôi mời lại anh ấy ăn cơm hộp."

Trương Hi: “...” Anh đúng là biết đáp lễ ha.

Anh Ngôn mời anh ăn cơm hộp, anh cũng phải mời lại cơm hộp sao?

Đàm Úc thấy cô vẫn đứng đó, lập tức hỏi: "Còn chuyện gì nữa không?"

Trương Hi lắc đầu: "Không có, không có, tôi về trước đây."

Cả ngày hôm nay Đàm Úc vẫn chưa ăn được bữa nào tử tế.

Trở về phòng, cậu mở túi đồ ăn ra. Hộp đựng kín mít, không biết bên trong là gì, nhưng sao mùi vị này có hơi... khó ngửi?

Cậu mở hộp ra, đập vào mắt là một đống lòng lợn xào.

Cậu giật mình, vội vã đóng lại sau đó ném sang một bên. Fuck, cậu ghét nhất chính là lòng lợn!

Mở hộp thứ hai, cà tím kho. Ném! Cậu không ăn cà tím.

Hộp thứ ba, thịt bò xào rau mùi. Ném! Cậu không ăn rau mùi.

Mẹ kiếp! Đừng nói là Đàm Thần cố tình phái người đến trêu chọc cậu đấy nhé?

Còn lại một hộp cuối cùng, ăn bữa cơm mà lại giống như đang bóc hộp mù, Đàm Úc mệt mỏi thở dài một hơi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương