Cậu nhắm mắt mở nắp ra, bên trong là một hộp trứng xào tôm nõn. Một hộp đầy ắp, rất nhiều tôm nõn.
Cậu nếm thử một miếng, tôm tươi ngọt, trứng mềm mịn, đúng món cậu thích.
Phòng bên cạnh.
Trương Hi bày đồ ăn lên bàn nhỏ: "Anh Ngôn, em đã đưa cơm cho Đàm Úc rồi."
Nghĩ đến phản ứng của ai đó khi nhìn thấy mấy món kia, tâm trạng Quý Ngôn khá tốt: “Cậu ấy có nói gì không?"
"Anh ấy nói cảm ơn anh Ngôn, còn..." Trương Hi liếc nhìn Quý Ngôn: “Anh ấy nói lần sau sẽ mời anh ăn cơm hộp."
Quý Ngôn không để tâm đến việc ăn cơm hộp, mà là xưng hô "anh Ngôn": "Cậu ấy gọi tôi là anh Ngôn?"
Trương Hi chợt phản ứng lại.
Người khác gặp Quý Ngôn lần đầu tiên thường gọi là "Thầy Quý", không phải "anh Ngôn" như vậy.
Biết Quý Ngôn không thích người khác tỏ ra thân thiết quá nhanh, Trương Hi vội vã giải thích: "Có lẽ là anh ấy chưa phản ứng kịp, em nói vậy nên anh ấy mới gọi theo."
Câu nói này an ủi trái tim mong manh của Quý ảnh đế phần nào.
Trương Hi buột miệng nói: "Lúc nãy anh ấy mở cửa làm em giật mình, lần đầu thấy anh ấy vén hết tóc lên, nhìn còn đẹp hơn mấy bức ảnh chụp tạo dáng kia nhiều. Không đeo kính, cả người nhìn sắc sảo, có hơi hung dữ một chút."
Nhưng chưa đầy một giây sau đã đổi sắc mặt, chuyện này Trương Hi không nhắc tới.
Nghĩ tới dáng vẻ đeo kính của Đàm Úc, Quý Ngôn có chút không thoải mái, nhíu mày: "Cậu ấy đeo kính là vì bị cận à?"
Học hành thì không ra sao, sao có thể cận thị được? Hay là do chơi game quá nhiều?
Trương Hi lắc đầu: "Không biết nữa, anh ấy quá mờ nhạt, thông tin trên mạng rất ít, ai quan tâm thì chỉ xem cho vui thôi, không ai thèm tìm hiểu sâu làm gì."
Tối 8 giờ 30, có người gõ cửa phòng Từ Thịnh.
Mở cửa ra, Từ Thịnh giật mình: “Cậu là ai vậy?"
Đàm Úc mặc áo dài tay, quần dài, đội mũ, đeo khẩu trang và kính râm. Cậu kéo khẩu trang xuống, để lộ khuôn mặt: "Là tôi, đạo diễn."
Từ Thịnh nhận ra cậu thì bật cười: "Hả, khuya rồi mà cậu che kín thế này làm gì?"
Đàm Úc kéo lại khẩu trang: "Không phải tại tôi hay dính vào những tin không hay sao? Sợ gây phiền phức cho anh thôi."
Những chuyện trên mạng Từ Thịnh cũng biết ít nhiều, anh ta cười nói: "Thôi được rồi, gỡ xuống đi. Cả khách sạn đoàn phim chúng ta đều đã bao hết rồi, không có paparazzi nào vào được đâu."
Đàm Úc lắc đầu, khả năng mua chuộc của Đàm Hi cậu đã từng chứng kiến rồi, đâu chỉ paparazzi là đủ.
"An toàn là trên hết." Đàm Úc nói.
Từ Thịnh nhìn cậu đã thấy nóng: "Hay vào ngồi chút đi?"
Đàm Úc xua tay: "Thôi đi, bị người khác thấy thì phiền lắm."
Từ Thịnh cảm thấy cậu rất thú vị: "Cậu cẩn thận như vậy chắc là kinh nghiệm bị chơi xỏ nhiều lần rồi hả?"
"Xem như là thế." Đàm Úc thấy Từ Thịnh là người tốt, bèn nói thêm một câu: "Chẳng hạn như đi vào cửa cùng một ngôi sao không quen cũng có thể bị tung tin đồn tình ái."
Từ Thịnh nhướng mày, nhớ tới bức ảnh trên hot search hôm qua ở cửa khách sạn.
Đàm Úc không định giải thích: "Đạo diễn, có thể phiền anh gọi cho quản lý của tôi được không? Điện thoại của tôi hỏng rồi, bảo anh ấy ngày mai mang cho tôi một cái."
Từ Thịnh hỏi: "Sao điện thoại lại hỏng?"
Đàm Úc ấp úng: "Chỉ là... vô tình rơi xuống nước thôi."
Từ Thịnh cũng không hỏi thêm, chỉ gật đầu: "Được rồi, để tôi gọi cho quản lý của cậu. Cậu không muốn vào ngồi một chút à?"
"Không cần, không cần." Đàm Úc lùi lại vài bước: "Tôi về đọc kịch bản, anh nghỉ sớm đi."
Nhìn Đàm Úc chạy đi, Từ Thịnh đóng cửa quay vào, liếc nhìn Quý Ngôn đang ngồi trên ghế đơn: "Chuyện tin đồn kia là giả đúng không?"