Hai người cứ như vậy mà chờ gần hai tiếng đồng hồ, Đàm Úc suýt nữa đã bị phơi nắng đến bốc khói.
Khi Từ Thịnh quay lại, vừa liếc một cái đã nhận ra Đàm Úc đang ngồi dưới nắng.
Không thể không nói, ánh mắt của Quý ảnh đế đúng là không tồi.
Ông lấy điện thoại ra, chụp một bức ảnh của Đàm Úc sau đó gửi cho Quý Ngôn.
Quý Ngôn vừa tới khách sạn, thấy bức ảnh Từ Thịnh gửi qua, cảm giác như có thứ gì đó bóp chặt tim mình, sau đó khẽ nhíu mày.
Trong ảnh, Đàm Úc mặc áo khoác kéo khóa màu trắng, ngồi trên bậc thềm cùng với người quản lý của mình.
Hai tay cầm chai Coca cắm ống hút, cúi đầu ngoan ngoãn uống.
Dưới chân bọn họ có một túi nhựa, Quý Ngôn phóng to bức ảnh lên.
Dù hơi mờ nhưng vẫn nhận ra chiếc túi đó là của một thương hiệu đồ ăn nhanh nào đó.
Quý Ngôn nhíu mày, không mời đạo diễn ăn cơm thì thôi, còn ăn cái này?
Đúng là càng sống càng tùy tiện.
Từ Thịnh gọi Đàm Úc và quản lý của cậu vào phòng nghỉ. Nhận được tin nhắn trả lời của Quý Ngôn, ông cầm điện thoại ra xem một chút.
Quý Ngôn: [Không nhìn rõ, gửi bản gốc qua đây.]
Từ Thịnh vô thức mắng mẹ nó một tiếng, ông lấy đâu ra bản gốc chứ?
Từ Thịnh gõ cạch cạch cạch.
Từ Thịnh: [Không nhìn rõ thì tự đến mà xem. Người cậu giới thiệu không tự tới kiểm tra à?]
"Đạo diễn Từ, sao thế?" Dương Lâm thắc mắc, không hiểu sao đối phương lại chửi thề.
Từ Thịnh úp điện thoại xuống bàn: "Không có gì."
Từ Thịnh trao đổi với bọn họ một chút về tình hình hiện tại.
Bộ phim đã được chuẩn bị gần xong, ba ngày nữa sẽ bấm máy. Trước đó vẫn chưa chọn được vai nam phụ là vì không ai vượt qua được sự đánh giá của nam chính.
Trong lúc nói chuyện, Từ Thịnh có nhìn về phía Đàm Úc không ít lần.
Đàm Úc đeo một cặp kính gọng, cúi đầu đọc kịch bản, từ đầu đến cuối chỉ nói đúng một câu "Xin chào đạo diễn", ngoài ra không nói gì thêm.
Từ Thịnh thầm nghĩ người này quá yên tĩnh, so với nhân vật Tưởng Tắc trong phim là hai thái cực hoàn toàn khác nhau.
Người gần như không có sự tồn tại này làm sao mà diễn?
Từ Thịnh liếc nhìn điện thoại, Quý Ngôn không nhắn thêm gì nữa.
Sau khi xem kịch bản, Đàm Úc nhướng mày hai cái. Lần đầu là vì phát hiện đây là một bộ phim về đề tài tình đồng chí.
Lần thứ hai là vì nhân vật nam phụ, dù là sự tươi sáng, hài hước ban đầu hay sự lún sâu trong đau khổ về sau, đều cực kỳ giống cậu.
Dương Lâm hỏi: "Đạo diễn, tôi có thể hỏi, nam chính của bộ phim này là..."
"Nam chính à?" Từ Thịnh nhìn Đàm Úc, sau đó đáp: "Quý Ngôn, Quý ảnh đế."
"Hả!" Dương Lâm giật mình khiếp sợ.
Anh ta cứ tưởng miếng bánh ngọt từ trên trời rơi xuống, ai ngờ lại là cả một khối vàng!
Cuối cùng ông trời cũng đã mở mắt rồi sao?
Dương Lâm đá nhẹ vào chân Đàm Úc.
Đàm Úc đang đắm chìm trong kịch bản, ngẩng lên nhìn anh ta một cái, không hiểu anh ta kích động cái gì.
Từ Thịnh không mấy kỳ vọng vào Đàm Úc.
Người này trông cũng không linh động là mấy. Ông chọn hai phân đoạn có sự tương phản lớn để Đàm Úc thử vai, nghĩ bụng nếu ngay cả hai đoạn này cậu cũng không diễn nổi, thì dù là người Quý Ngôn giới thiệu, ông cũng đành phải từ chối thôi.
Phân đoạn thứ nhất là cảnh Tưởng Tắc chia tay bạn bè sau giờ tan học.
Đây là bước ngoặt lớn trong cuộc đời của nhân vật.
Sau ngày hôm đó, nhà họ Tưởng phá sản, bị đòi nợ, cha tự tử, mẹ phát điên. Từ đó, cậu ta không bao giờ quay lại trường học. Đây là ngày cuối cùng trong cuộc đời học sinh của cậu ta.
Vậy nên, phân cảnh này nhất định phải thể hiện được sự tươi sáng nhất của tuổi trẻ, mới có thể làm nổi bật được nỗi u ám sau này.