Bạn Trai Cũ Tìm Tới Cửa Rồi!!!

Chương 2

Trước Sau

break

Không hiểu tại sao lãnh đạo công ty lại vớ phải đường dây nào, quyết định gán cho cậu hình tượng ngoan hiền e thẹn.

Sau này, dưới sự "tự nâng cấp" của Đàm Úc, cậu còn bổ sung thêm một chút ngốc, ngốc theo nghĩa đen. Gặp ai cũng đeo kính, không nói chuyện, không giao lưu, y như bị ma câm nhập.

Kỳ lạ là ba năm trôi qua, hình tượng này của cậu vẫn chưa sụp đổ.

Càng kỳ lạ hơn là dưới hình tượng này, cậu vẫn bị nói là tra nam, hải vương, đúng là rất rất rất vô lý!

Dương Lâm nhìn Đàm Úc đang ngồi dạng chân trên sofa, rất muốn hỏi một câu, cậu bị đa nhân cách thật hả?

Dương Lâm trợn mắt: "Cậu còn chê người ta chửi chưa đủ khó nghe?"

Đàm Úc tiện tay lấy chiếc kẹp tóc đen kẹp toàn bộ tóc lên, để lộ vầng trán trơn bóng: "Cũng được mà, khó nghe nhất chắc là fan của Phỉ Nhiên nhắn tin nguyền rủa tôi mắc bệnh lây nhiễm qua đường tình dục."

Đàm Úc vừa nói vừa bật cười: "Anh nói xem, người đó thật sự là fan của Phỉ Nhiên sao? Theo logic của bọn họ, nếu tôi mắc bệnh, Phỉ Nhiên có thoát được không?"

Dương Lâm không buồn nghe cậu phân tích mấy bình luận tào lao đó: "Cậu gặp Phỉ Nhiên bao giờ mà tôi không biết? Ảnh chụp ở đâu ra vậy?"

Đàm Úc duỗi chân: "Không biết, chắc là gặp trong buổi ghi hình chương trình Một Nhát Cắt hồi tháng trước."

Bức ảnh trên hot search được chụp trước cửa khách sạn, cậu và Phỉ Nhiên che kín mít từ đầu đến chân, lần lượt đi vào sảnh. Đàm Úc không có ấn tượng gì với người trong ảnh, nói thẳng ra là cậu không quen biết người này, nhưng cậu nhớ khách sạn đó, đúng là cực kỳ xuống cấp.

Dương Lâm mắng: "Mẹ nó! Ảnh chụp từ tháng trước mà bây giờ còn lôi ra làm loạn. Rảnh rỗi đến phát chán rồi à?"

Mấy năm gần đây, tin đồn tình ái của Đàm Úc ngày càng nhảm nhí.

Ban đầu, công ty không thèm xử lý tin đồn của nghệ sĩ tuyến mười tám như cậu, làm cậu bị fan đối thủ đuổi theo chửi bới là ké fame.

Sau này, khi tin đồn xuất hiện ngày càng nhiều, công ty vẫn mặc kệ, dân mạng thì ăn nhiều dưa cũng ngán rồi, giống như con chồn trong ruộng dưa ăn no căng bụng, không buồn nhảy nhót nữa, cùng lắm thì mở miệng mắng cậu là "tra nam hải vương".

Mỗi lần thấy người ta mắng Đàm Úc là "hải vương", Dương Lâm chỉ muốn thở dài.

Rõ ràng người ta vẫn còn là trai tân, hải cái gì mà vương?

"Cậu biết ai đứng sau không?"

Đàm Úc giả vờ không nghe, lười biếng duỗi tay vươn vai: "Ngày mai anh đến công ty Thần Hi, Đàm tổng nói trong tay có mấy tài nguyên, bảo tôi muốn chọn cái nào thì chọn, không cần khách sáo. Cái nào đắt nhất thì lấy cái đó."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương