Chồn ăn dưa: [Cậu ta đến rồi, cậu ta đến rồi, mang theo scandal mà đến rồi!]
Anti chuyên nghiệp của Đàm Úc: [Xin hãy cho chúng tôi một cơ hội sập phòng đi, hải vương!]
Bát Tiểu Linh Lung: [Bạch tuộc Úc: "Các người biết cái quái gì chứ, ông đây lăn lộn ba năm trong cái tuyến mười tám kém cỏi này, chỉ để cặp kè lung tung trong giới thôi đấy biết chưa!"]
Người qua đường: [Phỉ Nhiên cũng chỉ đến vậy thôi, mắt nhìn người của Đàm Úc càng ngày càng tệ.]
Tiểu Hoan Hỉ: [Đàm Úc? Là người tháng trước bị đồn với Lương Văn Nguyệt đó hả?]
...
Đàm Úc đang xem rất say sưa, đột nhiên trên điện thoại bật lên một thông báo WeChat. Cậu liếc mắt nhìn tên người gửi, trượt thông báo lên để tắt đi, nhưng điện thoại bị giật lag, thế là vô tình bấm vào luôn.
Đàm Thần: [Mấy chuyện trên mạng em đừng để ý, qua vài ngày là chẳng ai quan tâm nữa đâu. Anh có vài tài nguyên tốt, lúc nào rảnh thì cùng quản lý đến đây xem đi.]
Đàm Úc đóng cửa tủ lạnh lại, dùng một tay bật nắp lon, uống một ngụm. Cà phê lạnh làm cậu tỉnh táo, nhớ đến số dư trong tài khoản ngân hàng của mình.
Cậu xách lon cà phê, dựa vào bàn gõ chữ.
Ba ba của mi: [Mai tôi qua, nhớ trói con chó điên nhà anh lại trước.]
Gửi tin nhắn xong, Đàm Úc mở cửa lại tủ lạnh ra một lần nữa, ném luôn điện thoại vào trong.
Nửa tiếng sau, tiếng khóa cửa vang lên, Dương Lâm xông vào nhà, đối diện với Đàm Úc đang nằm dang chân trên sofa ngáp được nửa chừng thì dừng lại.
"Đệt! Tôi còn tưởng cậu ở nhà nghĩ quẩn luôn rồi đấy. Sao không nghe điện thoại?"
Đàm Úc ngáp nốt nửa còn lại, chỉ tay về phía tủ lạnh: "Không nghe thấy."
Dương Lâm đi vào bếp, lấy điện thoại đang "tự tĩnh tâm" trong tủ lạnh ra, may mà lần này không bị ném vào ngăn đông.
Dương Lâm đặt điện thoại lên bàn trà: "Xem hot search chưa?"
"Nhàm chán, chẳng có gì mới mẻ." Đàm Úc thất vọng lắc đầu.
"Từ ngữ của bọn họ sao mà nghèo nàn thế nhỉ? Mỗi lần đều lặp đi lặp lại mấy câu này. Anh nói xem, có phải bọn họ chán cách tôi tạo nhiệt rồi không?"
Tính cách sau lưng của Đàm Úc và hình tượng trước mặt công chúng thật sự khác nhau một trời một vực.
Dù Dương Lâm đã làm quản lý của cậu ba năm, vẫn không phải lúc nào cũng thích nghi được với khả năng chuyển đổi hình tượng hoàn mỹ không chút tì vết của cậu.
Còn nhớ lần cậu mới vào công ty, nhuộm tóc màu xám khói, trên tai đeo ba chiếc khuyên hình đinh tán, lời ăn tiếng nói đều là ngỗ nghịch bất cần.