Nói xong, Đàm Úc đứng dậy đi về phía phòng ngủ.
Dương Lâm nhíu mày: "Lần thứ mấy rồi? Đây là lần thứ mấy anh ta đưa tài nguyên cho cậu rồi?"
Đàm Úc dừng chân.
"Anh ta đưa cậu tài nguyên hay là đưa tiền? Tài nguyên anh ta đưa có cái nào mang lại thu nhập không? Rồi sao nữa? Chẳng có cái nào phát sóng bình thường cả, không một cái nào!"
Ba năm nay, ngoài bộ phim đầu tay để lại chút tiếng tăm trong năm đầu tiên, thời gian còn lại của Đàm Úc hầu như đều bị người ta đè dưới chân.
Dù là phim hay chương trình giải trí cũng đều gặp vấn đề, không thể phát sóng.
Tháng trước, Dương Lâm chạy hết ga hết số mới giành được một suất tham gia một chương trình tầm cỡ quốc gia, nhưng đến lúc phát sóng thì không có một khung hình nào của Đàm Úc, chính là chương trình Một Nhát Cắt.
Dương Lâm từng đến tìm chương trình để hỏi, người ta chỉ trả lời là "yêu cầu từ phía nhà đầu tư".
Nhà đầu tư cái con mẹ gì chứ!
Dương Lâm mang mấy chữ đó về hỏi Đàm Úc xem rốt cuộc là ai đang âm thầm chèn ép cậu.
Đàm Úc chỉ nhàn nhạt đáp: "Một thằng ngu mà thôi."
Dương Lâm không thể nào hiểu nổi.
Nếu thật sự có người muốn chèn ép cậu, tại sao không trực tiếp phong sát, đuổi cậu khỏi giới giải trí, mà lại làm ra hành động giống như chọc chó thế này, nhìn mà muốn phát điên.
Ban đầu Dương Lâm cũng không muốn ép hỏi cậu, bởi vì anh ta nhìn ra được, Đàm Úc bước vào giới giải trí chỉ là để kiếm sống, cậu không quan tâm việc mình có thể nổi tiếng hay không.
Nhưng ba năm qua đi, quãng thời gian đẹp nhất của một con người đã bị lãng phí hết, cậu còn mấy lần ba năm nữa để đánh mất?
"Giữa cậu và Đàm tổng..." Dương Lâm nghĩ đến tình huống xấu nhất: "Có phải là..."
Chưa kịp nói hết câu hỏi, điện thoại bỗng nhiên đổ chuông.
Vẫn là điện thoại của Đàm Úc, thấy cậu không có ý định đến nghe máy, Dương Lâm bèn nhấc lên: "Alo."
"Không phải, tôi là quản lý của Đàm Úc, xin hỏi là ai vậy?"
Đàm Úc quay đầu lại, nhìn thấy vẻ mặt của Dương Lâm từ ngạc nhiên chuyển sang sửng sốt rõ rệt.
"Đạo diễn Từ? Chào ngài, chào ngài. Đàm Úc? Gần đây cậu ấy có thời gian. Ngài nói... được được, mai tôi sẽ đưa cậu ấy qua thử vai, vâng, cảm ơn ngài. Đạo diễn Từ, tạm biệt."
Cúp máy, Dương Lâm lao tới, vỗ mạnh vào lưng Đàm Úc một cái: "Được lắm, nhóc con! Vận may đến rồi, không thể cản nổi. Từ Thịnh đích thân gọi điện mời cậu đóng phim của anh ấy, lần này xem ai còn dám "một nhát cắt" nữa!"