Nhịp tim cô bỗng chốc loạn cào cào lên, vừa mới đứng vững lại định hỏi anh xem còn có chuyện gì nữa không thì anh lại đột nhiên cất lời: “Dương Dương, xin hãy cho phép tôi được bày tỏ tình yêu chân thành nhất của mình với cô.”
Nói xong, anh đặt một nụ hôn vô cùng thành kính lên mu bàn tay mềm mại của cô.
Trái tim Thư Dương có một khoảnh khắc bị lỗi nhịp.
Đối mặt với một anh chàng siêu cấp đẹp trai như thế này, lại còn dùng ánh mắt thâm tình chan chứa nhìn bạn như vậy, khiến cho bạn thực sự nghĩ rằng mình chính là nữ chính trong phim ngôn tình vậy á.
Cái này thì ai mà chịu đựng cho thấu chứ!
Suốt cả quãng đường đi làm Thư Dương cứ thẫn thờ, cảm giác khi bờ môi hơi lành lạnh của anh chạm vào mu bàn tay vẫn còn lưu lại vẹn nguyên.
Có phải là vì hạn chế của gói combo nên không có cách nào để hôn môi, cho nên mới chuyển sang hôn tay không nhỉ?
Thư Dương không kìm lòng được mà mở ứng dụng Tình Yêu Vĩnh Cửu lên, nhìn vào các hạng mục trả phí nâng cao, combo mối tình đầu giá 5999 tệ và combo thầm kín mở khóa vĩnh viễn toàn bộ chức năng giá 9999 tệ.
Đang lúc đắn đo suy nghĩ, suýt chút nữa là… ngón tay của cô nhấn vào liên kết mua hàng luôn rồi.
À không được!
Phải bình tĩnh!
Một tiếng “bính boong” vang lên, tàu điện ngầm đưa ra lời nhắc nhở: “Quý khách kính mến, đã đến ga Tiểu học thực hành Bắc Hoa.”
Thư Dương hạ quyết tâm, tắt phụp màn hình điện thoại đi.
Toàn là chiêu trò cả thôi!
Cô không thể bị cái bẫy tiêu dùng dịu dàng này nắm thóp được!
…
Buổi sáng, cô dẫn theo một cậu nam sinh sinh viên đại học mới đến thực tập đi dự giờ lớp học công khai.
Yến Thanh là một cậu chàng chuẩn phong cách ánh nắng, khi cười lên đôi mắt đào hoa sẽ cong cong như vầng trăng khuyết. Trên người cậu ấy vẫn còn mang theo cái nét trong trẻo của một người vừa mới tốt nghiệp đại học, hoặc cũng có thể gọi là cái nét ngốc nghếch ngây ngô.
Cậu ấy thích mặc áo T-shirt thể thao, lúc nào cũng ôm khư khư quả bóng rổ, học sinh trong trường đều vô cùng yêu quý cậu ấy.
Cậu ấy nói khá nhiều, cái gì cũng tò mò, rất thích bám đuôi sau lưng Thư Dương để hỏi han đủ thứ chuyện.
Trình độ ngôn ngữ ngoài hành tinh của Thư Dương là tốt nhất trong toàn trường, thứ ngôn ngữ này phức tạp hơn tiếng Anh rất nhiều, hiện tại người có thể hoàn toàn tinh thông nắm vững toàn bộ ngữ pháp và chữ viết hình họa của thứ ngôn ngữ này trên Trái Đất gần như có thể nói là không có một ai.
Thư Dương đã là giáo viên được công nhận là nói tiếng Ngân Vực lưu loát nhất, lượng nhận biết mặt chữ lớn nhất trong trường, lớp học do cô dẫn dắt cũng có thành tích thi cử tốt nhất.
Cho nên ngay từ đầu cô cứ ngỡ lúc nào Yến Thanh cũng bám lấy cô, hỏi cô đủ thứ câu hỏi là vì chuyên môn của cô lợi hại cơ đấy.
Không ngờ tới sau khi tan học trưa ngày hôm nay, Yến Thanh đuổi theo cô từ tòa nhà giảng đường ra ngoài, vừa ngượng ngùng vừa hơi thấp thỏm hỏi cô: “Chị Thư này, buổi tối chị có rảnh không? Em muốn hẹn chị đi xem một bộ phim.”
Thư Dương nhìn gò má đỏ ửng của cậu ấy, dường như đã hiểu ra điều gì đó.
Cô lớn hơn cậu ấy ba tuổi, tuy rằng hiện tại chuyện tình cảm chị em vô cùng phổ biến nhưng đối với những cậu nam sinh có độ tuổi nhỏ hơn, vẫn còn non nớt ngây ngô thì cô thực sự không thể dấy lên chút hứng thú lớn nào cả.
Cô trước giờ luôn ngưỡng mộ những người mạnh mẽ, hình mẫu lý tưởng từ trước đến nay của cô luôn là kiểu người trưởng thành có tư duy chín chắn, sự nghiệp thành đạt và lớn tuổi hơn mình.
Tuy rằng… hơi mơ mộng hão huyền, thời buổi này tìm được một đối tượng bình thường đã khó rồi, huống chi là một người đàn ông trưởng thành vừa đẹp trai, vừa chu đáo lại vừa thành đạt cơ chứ.
“Xin lỗi…”
Lời còn chưa dứt, một chất giọng trầm thấp đầy từ tính đã vang lên từ phía sau lưng: “Xin lỗi cậu, tối nay cô ấy không có thời gian đâu.”
Thư Dương kinh ngạc quay đầu lại, nhìn thấy Phong Diệu đang sải bước đi tới.
Trong tay anh đang xách một chiếc cặp lồng giữ nhiệt, bước đi ung dung, phong thái rõ ràng là vô cùng văn nhã lịch thiệp nhưng cái sự công kích ẩn hiện trên người anh, hay còn gọi là áp lực đè nặng kia, vẫn khiến cho Yến Thanh nảy sinh một loại áp lực vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ.
Đúng là không có so sánh thì sẽ không có đau thương, vừa đặt lên bàn cân so sánh một cái, Yến Thanh liền cảm thấy bản thân mình chẳng khác nào một gã thanh niên nông nổi ngốc nghếch cả, dũng khí cũng bị giảm đi mất vài phần.
“Tôi là bạn trai của cô ấy, tối nay toàn bộ thời gian của cô ấy đều thuộc về tôi.” Phong Diệu nhìn về phía Yến Thanh, giọng điệu vô cùng bình tĩnh.
---