Bán Cho Tôi Bạn Trai Robot, Sao Lại Ship Thống Soái Đế Quốc Tới?

Chương 23 : Nụ hôn trên mu bàn tay – Tình yêu không thể xóa nhòa bởi cái chết

Trước Sau

break

Dịch vụ của anh có thể nói là vô cùng chu đáo.

Bồn tắm được xả đầy nước, từng tầng từng tầng bọt xà phòng một ngập qua làn da cô.

Phong Diệu ở phía sau đấm bóp vai gáy cho cô, các đốt ngón tay lúc nhẹ lúc nặng, xoa tan đi những múi cơ đang căng cứng.

Thế này thì cũng quá là thoải mái rồi! Thư Dương suýt chút nữa là ngủ thiếp đi luôn.

Thế nhưng cứ mỗi khi cô chuẩn bị chìm sâu vào giấc mộng, bàn tay anh lại như vô tình lướt qua nơi nhạy cảm của cô, khơi gợi khiến cô bừng tỉnh.

Lời quảng cáo có nói, khiến cho mỗi một khách hàng đều được tận hưởng sự đãi ngộ như một công chúa, đúng thật là không sai chút nào!

Nghĩ lại những ngày tháng trước đây mình sống đúng là khổ sở mà.

Sau khi tắm rửa lau khô người sạch sẽ, cô mặc một chiếc váy ngủ mềm mại rồi nằm lên giường, chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi là đã ngủ say sưa.

Cũng may là cô đã ngủ thiếp đi, nên không hề hay biết người đàn ông nguy hiểm nhất toàn dải ngân hà lúc này đang đứng ngay trước giường của cô.

Một đôi mắt đen lạnh lùng lặng lẽ nhìn cô chăm chú.

Não quang học cảm nhận được sóng não lúc này của vị hoàng đế bệ hạ.

Não quang học: “Bệ hạ, ngài đang nổi lên ý muốn giết người đấy ạ?”

Phong Diệu không đáp lời, anh thu liễm lại toàn bộ suy nghĩ, xoay người đi ra phòng khách, bước vào trong buồng ngủ đông.

Não quang học vẫn đang lách cách lách cách đối thoại với anh: “Tôi không kiến nghị ngài làm như vậy đâu. Việc loại bỏ người phụ nữ loài người này chẳng giúp ích gì cho kế hoạch ẩn mình sinh tồn một tháng trên Trái Đất của ngài cả.”

“Không cần mày nhắc nhở.”

Nếu như không phải vì để sinh tồn, vậy… vậy thì là vì cái gì chứ?

Não quang học nhanh chóng suy nghĩ, trong nháy mắt liền hiểu ra nguyên nhân.

“Bệ hạ, chẳng lẽ bộ gen của ngài đã nhận định cô ấy là bạn đời trăm năm rồi sao?”

Ở Đế quốc Ngân Vực, nếu như bạn đời phản bội thì bên còn lại sẽ có quyền xử tử đối phương, bất kể là nam hay nữ.

Mà câu nói nhẹ tựa lông hồng vừa rồi của Thư Dương “Tôi không ngốc nghếch đến mức đi yêu một con robot đâu” đã phạm vào điều cấm kỵ, ngay trong tình cảnh anh vốn dĩ đã xem cô là bạn đời của mình…

Đây chính là sự phản bội!

Não quang học: “Bệ hạ, nếu như bộ gen của ngài đã nhận định rồi thì ngài càng không thể xử tử cô ấy được! Nếu không, đế quốc sẽ lâm vào cảnh tuyệt tự mất!”

Đối với người tộc Ngân Vực mà nói, tình yêu không thể xóa nhòa bởi cái chết.

Giống như một lời nguyền rủa xa xôi và cổ xưa, một bên chết đi thì bên còn lại sẽ phải cô độc cho đến già.

Phong Diệu biết rõ bản thân mình đang gánh vác trọng trách sinh sản hậu duệ cho đế quốc, cho nên anh sẽ không xử tử cô.

Cho dù cô không yêu anh, hay thậm chí là không chung thủy đi chăng nữa.

Anh cũng bắt buộc phải yêu cô đến mức chết cũng không phai lòng, cho đến khi sinh mệnh đi đến tận cùng, cho đến khi năm tháng một nghìn năm kết thúc.

Sáng sớm ngày hôm sau, Thư Dương thức dậy thì phát hiện Phong Diệu đã thức dậy làm việc rồi.

Anh mặc chiếc áo mặc ở nhà bằng vải cotton thuần khiết màu trắng sữa mà cô đã chuẩn bị cho anh, đang đứng trong bếp để chuẩn bị bữa sáng.

Bóng lưng thẳng tắp.

Mùi thơm của trứng ốp la đã bay ngào ngạt ra ngoài.

Cảm giác hạnh phúc ngập tràn trong lòng Thư Dương.

Đặt mua cho mình một con robot bạn đời đúng là quyết định sáng suốt nhất mà cô không bao giờ hối hận.

Sau khi cô làm vệ sinh cá nhân xong xuôi, bữa sáng cũng đã được làm xong và bày lên bàn, món ăn anh làm trông rất lành mạnh, sữa ấm, trứng ốp la được chiên vô cùng hoàn hảo, còn có cả bánh mì kẹp sandwich nữa.

Trước lúc cô đi, Phong Diệu cầm lấy chiếc khăn quàng cổ, quàng vào cổ cô: “Hôm nay trời trở lạnh.”

“Ừm, cảm ơn anh.”

“Cô không cần phải bày tỏ sự cảm ơn với tôi.”

“Anh cứ gọi tôi là Thư Dương đi.”

“Được rồi, Dương Dương.”

Ờ.

Chẳng biết tại vì sao, khi cái tên của mình được thốt ra từ khuôn miệng của anh lại khiến cho trái tim cô dấy lên một chút gợn sóng tăn lăn.

Có phải là vì giọng điệu nghiêm túc cùng với ánh mắt đầy thành kính của anh không nhỉ?

Ít nhất thì khi đám họ hàng xung quanh gọi hai cái từ này, đa phần nếu không phải là đang giục cưới thì cũng là đang chê bai hạ thấp cô.

Ngay đến cả mẹ ruột của cô cũng như vậy.

Thế nhưng tiếng gọi này của anh lại khiến cho cô hơi thẫn thờ cảm nhận được rằng, bản thân mình đang được trân trọng và nâng niu một cách trịnh trọng.

Chắc là ảo giác thôi nhỉ?

Thư Dương xoay người định bỏ đi, Phong Diệu lại kéo lấy chiếc khăn quàng cổ của cô, kéo cô ngược trở lại nửa bước.

Cô nhất thời đứng không vững, đâm sầm vào lồng ngực rắn rỏi của anh.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương