Bán Cho Tôi Bạn Trai Robot, Sao Lại Ship Thống Soái Đế Quốc Tới?

Chương 22 : Chủ động – “Cô có bạn trai rồi mà còn đi xem mắt sao?”

Trước Sau

break

“Có lẽ là cả hai đấy.” Thư Dương nhận lấy tờ giấy ăn.

“Tôi thấu hiểu sự bi thương của cô.” Anh lên tiếng an ủi một cách vụng về và gượng gạo, “Nếu như tôi cũng yếu ớt giống như cô thì ngày nào tôi cũng sẽ rơi nước mắt mất thôi.”

Thư Dương: ……

Đúng là biết “an ủi” người khác thật đấy.

Cô sụt sịt mũi: “Cảm thấy bản thân mình tối nay đúng là mất mặt quá đi mất.”

“Việc gần gũi thất bại đúng là một chuyện vô cùng mất mặt thật.” Phong Diệu nghiêm túc đứng đắn nói, “Ở tộc Ngân Vực thì cái này đã đến mức có thể tự sát được rồi đấy.”

Tộc Ngân Vực bất kể là giống đực hay giống cái thì đều tuyệt đối không cho phép hành vi thân mật xuất hiện sự thất bại như thế này, đây là sự tổn hại cực lớn đối với tôn nghiêm, lại càng là sự phủ nhận mạnh mẽ đối với năng lực của bản thân.

Thư Dương nhướng đôi lông mày, thầm nghĩ trong lòng anh chàng này đúng thật là robot ngoại tinh có khác, hiểu biết ghê văn hóa ngoại tinh.

Chỉ là cô có chút cạn lời nho nhỏ: “Người Trái Đất chúng tôi sẽ không vì chuyện như thế này mà đi tự sát đâu, cho dù thất bại thì lòng tự trọng có bị tổn thương đi chăng nữa thì việc đó cũng đa phần xảy ra ở trên người đàn ông thôi.”

“Vậy vì sao cô lại đau lòng.”

“Bởi vì đau chứ sao!”

“Ồ, đúng thật, cô là lần đầu tiên mà.”

“Thôi bỏ đi, cảm ơn anh đã cố gắng an ủi tôi nhé.” Tuy rằng chẳng có tác dụng gì lớn cho lắm, chỉ số EQ của trí tuệ nhân tạo quả nhiên vẫn còn thiếu sót một chút so với con người bằng xương bằng thịt ngoài đời thực.

Thế nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, kiểu đàn ông bằng xương bằng thịt ngoài đời thực có chất lượng cao, chỉ số EQ cao thì có thắp nến lên mà tìm cũng chẳng ra đâu. So sánh lại thì người ta là robot ít ra vẫn còn bằng lòng trao cho cô lời an ủi vào cái lúc cô rơi nước mắt kìa.

“Không cần phải cảm ơn đâu.” Phong Diệu bảo, “Tất cả những việc tôi làm đều là để cho cô yêu thích tôi, hài lòng với dịch vụ của tôi.”

Thư Dương nhìn vào đôi mắt đen của người đàn ông, sâu thẳm và vô tận giống như vũ trụ bao la đầy sao xa xôi kia vậy.

Robot bạn đời vốn dĩ nên là như thế này, vừa trao đi giá trị cảm xúc đồng thời cũng phải khiến cho người dùng yêu thương lấy mình.

“Hài lòng thì đúng là khá hài lòng thật.” Thư Dương thành thật trả lời, “Thế nhưng anh chỉ là robot thôi, tôi sẽ không ngốc nghếch đến mức đi yêu một con robot đâu.”

Đương nhiên cô đã từng nhìn thấy những cư dân mạng yêu robot trên mạng xã hội rồi, vì robot mà điên cuồng nạp tiền nâng cấp hệ thống, thậm chí còn có cả người tổ chức hôn lễ với robot của chính mình nữa cơ chứ.

Có người ủng hộ, có người lại cảm thấy đây chính là cái bẫy của giới tư bản, cũng giống như việc các cô gái đi đến các câu lạc bộ host club rồi bị thao túng tâm lý móc sạch ví tiền vậy thôi.

Bất kể thế nào đi chăng nữa thì dưới góc nhìn của Thư Dương, con robot trước mắt chỉ là một món đồ chơi nhỏ dùng để làm cho bản thân mình vui vẻ mà thôi.

Cô vô cùng tỉnh táo, tuyệt đối không để bản thân biến thành một kẻ ngốc bị giới tư bản đùa giỡn trong lòng bàn tay.

Thế nhưng, đối với câu nói “sẽ không yêu anh” này của cô, Phong Diệu khẽ nhíu mày lại.

Cảm thấy không thoải mái.

Cho dù không thành công thế nhưng bọn họ cũng đã dùng phương thức hôn môi của con người để bày tỏ sự yêu thích với nhau rồi cơ mà.

Thậm chí bọn họ đều đã…

Bây giờ cô lại bảo không thích anh, hơn nữa sau này cũng sẽ không yêu anh.

Cái điều này đối với tộc Ngân Vực cực kỳ chung thủy với bạn đời mà nói thì đúng là những lời lẽ không thể nào tha thứ được!

Não quang học nhận ra ngọn lửa tức giận đang cuộn trào bên trong lồng ngực của hoàng đế bệ hạ, lập tức lên tiếng xoa dịu:

“Bệ hạ, quan niệm hôn nhân và tình yêu của người Trái Đất cởi mở hơn tộc Ngân Vực rất nhiều, trong xã hội của họ, cho dù có yêu nhau đi chăng nữa thì cũng sẽ chia tay, kết hôn rồi cũng có thể ly hôn, thậm chí những con người không muốn ly hôn nhưng lại liên tục ngoại tình phản bội thì nhiều vô số kể ạ.”

Một chủng tộc lạc hậu lại còn sa đọa.

Phong Diệu đè nén sự bất mãn xuống, trong lòng nghĩ như vậy.


Thư Dương ghé sát mặt nhìn chằm chằm anh: “Anh đang… thẫn thờ đấy à?”

Ý thức của Phong Diệu quay trở lại, nhìn gương mặt mềm mại và xinh đẹp của thiếu nữ trước mắt, hít hà mùi hương ngọt ngào trên người cô, đôi môi khẽ ửng hồng mềm mại kia.

Anh nở một nụ cười hoàn hảo đến mức không thể chê vào đâu được với cô: “Có cần tôi giúp cô làm sạch cơ thể không?”

“À cái này, không cần đâu…”

Còn chưa nói xong, anh đã bế bổng cả người lẫn chăn của cô lên theo kiểu công chúa, sải bước đi vào trong phòng tắm.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương