Bán Cho Tôi Bạn Trai Robot, Sao Lại Ship Thống Soái Đế Quốc Tới?

Chương 21 : Chủ động – “Cô có bạn trai rồi mà còn đi xem mắt sao?”

Trước Sau

break

Thực ra Thư Dương được coi là một người có điều kiện khá tốt trong số những đối tượng xem mắt của anh ta, lại còn là người xinh đẹp nhất nữa, anh ta rất muốn có bước phát triển thêm với cô.

Không ngờ tới cô vậy mà đã có bạn trai rồi.

Hơn nữa anh chàng bạn trai này trông cứ như là đẹp trai đến mức kinh thiên động địa vậy.

“Cô có bạn trai rồi mà còn đi xem mắt sao?” Sắc mặt anh ta sa sầm xuống, hướng mắt nhìn Thư Dương, “Cô cảm thấy làm như vậy có đạo đức không?”

Thư Dương mới không thèm chấp nhận sự “phán xét” của anh ta, nhún nhún vai: “Xin lỗi nhé, mẹ tôi cảm thấy anh ấy đẹp trai quá nên không đáng tin, thế nhưng tôi lại rất thích. À, không sao đâu, sau này nếu kết hôn thì anh ấy sẽ không gia nhập vào gia đình của chúng ta đâu, tôi sẽ giấu anh ấy thật kỹ, nhất định sẽ không làm anh mất mặt đâu mà, yên tâm đi nhé.”

“……”

Trình Đống tức đến mức suýt chút nữa là phát bệnh đau tim luôn rồi, hậm hực đùng đùng bước ra khỏi nhà hàng, ước chừng là từ nay về sau sẽ chẳng bao giờ muốn hẹn gặp cô nữa đâu.

Điều quan trọng nhất là không bao giờ đến làm cho cô thấy ghê tởm nữa.

Tâm trạng Thư Dương vô cùng vui vẻ, cô dắt tay Phong Diệu bước ra khỏi nhà hàng.

Trên đường lớn, cô tò mò hỏi anh: “Sao anh lại đến đây thế?”

“Cô nói trong điện thoại là không muốn đi,” anh bảo, “Cho nên tôi đến.”

“Anh biết nhu cầu của tôi sao?”

“Tôi có thể phân tích ra được tất cả những nghịch cảnh mà cô phải đối mặt, và giúp cô giải quyết chúng, đây là nghĩa vụ của tôi.” Phong Diệu nói thật lòng.

Thư Dương bỗng nhiên cảm thấy vành mắt có hơi nóng lên, không phải vì cảm động, chỉ là… một người có thể đối xử tốt với cô vô điều kiện, ngay cả mẹ ruột cũng không làm được, từ nhỏ đến lớn cô bắt buộc phải sắm vai một đứa con ngoan trò giỏi thì mới có thể nhận được lời khen ngợi, sự công nhận cũng như tình yêu thương của mẹ…

Con robot mà cô bỏ ra hai mươi nghìn tệ mua về này, ít nhất trong mắt và trong lòng anh đều là cô, tất cả mọi động cơ hành vi đều là vì cô mà cân nhắc và suy nghĩ.

Được voi đòi hai bà Trưng à!

Thư Dương nắm chặt lấy bàn tay của Phong Diệu, kéo anh về nhà, vừa bước vào phòng ngủ, cô liền đẩy anh ngã xuống giường.

Trong cuộc đời này Phong Diệu đã từng gặp phải rất nhiều trở ngại, thế nhưng chưa từng có một khoảnh khắc nào khiến cho anh cảm thấy khó chịu như lúc này đây.

“Chủ nhân” của anh là một người phụ nữ vô cùng dễ dàng từ bỏ.

Chỉ cần cô có thể kiên trì thêm một lát nữa thôi thì anh đã có thể trải qua một buổi tối vô cùng tốt đẹp rồi.

Thư Dương thì không thể kiên trì nổi lấy một chút.

Cô đi tiêm thôi cũng sẽ kêu la thảm thiết, mà cái kiểu đau đớn như thế này trực tiếp khiến cô khóc thành tiếng luôn rồi.

Loài người thật là yếu ớt.

Não quang học thì thực sự là đã thở phào nhẹ nhõm một hơi, nó rất sợ hoàng đế bệ hạ không kiềm chế được bản thân mình mà làm cho cục diện mất đi sự kiểm soát, khiến cho con người nảy sinh lòng hoài nghi.

Cũng may là lý trí của anh vĩnh viễn có thể chiến thắng được cơ thể của mình.

Não quang học: “Bệ hạ, với tư cách là một robot bạn đời, lúc này ngài nên an ủi cô ấy, và cổ vũ cô ấy, trao cho cô ấy tất cả những giá trị cảm xúc mà cô ấy cần.”

Phong Diệu cảm thấy cái thử thách lần này còn khó khăn gấp trăm lần, nghìn lần so với việc bắt anh dẫn binh đi chinh phạt quyết chiến với những chủng tộc ngoại tinh mạnh mẽ dũng mãnh kia.

Thế nhưng… nếu đã đưa ra lựa chọn thì không có cái lý do gì để từ bỏ giữa chừng cả.

Với tư cách là một người theo chủ nghĩa hoàn hảo, bất cứ việc gì anh cũng đều yêu cầu bản thân phải làm đến mức cực hạn, tuyệt đối không dung thứ cho sự thất bại.

Thế là anh nhanh chóng ngồi dậy, rút một tờ giấy ăn trên chiếc tủ đầu giường, chu đáo lau đi những giọt nước mắt cho cô gái loài người.

Cấu trúc sinh lý của con người trên Trái Đất và người tộc Ngân Vực tương tự nhau, cho nên khi bị thương cũng sẽ không tự chủ được mà rơi nước mắt.

“Là vì đau đớn sao?” Phong Diệu hỏi cô, “Hay là về mặt tâm lý không thể tiếp nhận phương thức như thế này?”

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương