Bán Cho Tôi Bạn Trai Robot, Sao Lại Ship Thống Soái Đế Quốc Tới?

Chương 20 : Chủ động – “Cô có bạn trai rồi mà còn đi xem mắt sao?”

Trước Sau

break

“Đúng vậy, tôi cũng thấy bản thân mình không xứng với anh.” Thư Dương lần này không thèm đối kháng gay gắt với anh ta nữa mà đổi sang một cách nói khác, “Anh xứng đáng có được người phụ nữ tốt hơn, thật đấy, tôi quá không xứng với anh rồi, đúng là tự cảm thấy vô cùng xấu hổ.”

Trình Đống hừ lạnh một tiếng, vậy mà lại tưởng thật: “Cô nghĩ mà xem, cô tìm một nhân viên đi làm văn phòng bình thường, một tháng năm sáu nghìn tệ thì sau này sống qua ngày kiểu gì? Cô tìm một người làm kinh doanh thì lại không ổn định, hôm nay lời ngày mai lỗ. Doanh nghiệp của tôi thì ổn định, thu nhập cao, địa vị xã hội cũng có, cô gả cho tôi thì chẳng cần phải lo lắng bất cứ chuyện gì cả, ở nhà chăm con, đi làm đẹp là được rồi, tốt biết bao nhiêu? Cô bảo có đúng không.”

Thư Dương nghe mà suýt chút nữa là nôn ra ngoài luôn rồi, thực sự là rất khó để kiềm chế bản thân không đứng dậy bỏ đi mà.

“Xin lỗi anh Trình nhé.” Cô không thể nhẫn nhịn được nữa liền lên tiếng, “Yêu cầu của tôi đối với đàn ông cũng không cao lắm đâu, chẳng cần phải kiếm được bao nhiêu tiền hay có công việc ổn định thế nào, bản thân tôi có hơi mê cái đẹp, chỉ cần chiều cao từ 1m80 trở lên, gương mặt nhìn thuận mắt là được rồi. Thế nhưng nhìn anh… anh có nổi 1m70 không vậy?”

“……”

“Đàn ông dưới 1m70 đối với tôi mà nói thì chẳng khác nào người tàn tật là mấy đâu ạ.”

Sắc mặt Trình Đống khó coi đến mức như thể vừa nuốt phải một bọc kim vậy.

Cô thì sướng miệng rồi, ước chừng là phía mẹ cô ở nhà lại chuẩn bị to chuyện rồi đây, nhưng bây giờ không quản nổi nhiều như thế nữa, Thư Dương đứng dậy định bỏ đi, đúng lúc này, cánh cửa nhà hàng bị đẩy ra.

Một làn gió mát thanh khiết thổi vào bên trong, Thư Dương ngước mắt nhìn qua liền ngẩn cả người.

Phong Diệu đứng ở ngay cửa ra vào.

Anh… sao anh lại đến đây chứ!

Đừng mà!

Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, vừa vặn tôn lên đường nét bờ vai rộng, eo thon và đôi chân dài của mình, mái tóc dường như cũng đã được chải chuốt qua, vài lọn tóc rủ trước trán càng làm nổi bật lên gương mặt lạnh lùng và đẹp đẽ kia.

Nhưng mấy cái đó đều không phải là trọng điểm.

Trọng điểm là khí chất của anh, một cảm giác lạnh lùng xa cách nhưng lại ấm áp mượt mà như một viên ngọc quý vậy.

Toàn bộ nhà hàng vào ngay khoảnh khắc này bỗng trở nên im phăng phắc.

Phong Diệu đang đi thẳng về phía bọn họ, nói với Thư Dương: “Anh đến đón em về nhà.”

Trình Đống đánh giá Phong Diệu một lượt, không dám đứng dậy cho lắm, bởi vì chiều cao của anh ta chỉ chạm đến tận ngực của người đàn ông này mà thôi.

Phong Diệu đứng bên cạnh Thư Dương, một bàn tay đặt lên trên lưng ghế của cô, tư thế này làm cho bọn họ trông vô cùng thân mật.

Một sự tuyên bố chủ quyền không cần thành lời.

“Người này là?” Phong Diệu hỏi Thư Dương.

Thư Dương còn chưa kịp trả lời thì Trình Đống đã cướp lời trước: “Tôi là đối tượng xem mắt của cô ấy, cho hỏi anh là ai vậy?”

Phong Diệu liếc nhìn anh ta một cái, sau đó hoàn toàn ngó lơ anh ta luôn, giống như anh ta chỉ là một kẻ qua đường giáp nào đó không đáng để bận tâm vậy.

“Anh đã bảo là muốn đi cùng em rồi, sao em lại tự bỏ đi trước thế?” Trong giọng điệu của anh mang theo một chút nuông chiều ôn hòa.

Đầu óc Thư Dương xoay chuyển với tốc độ chóng mặt.

Cô không biết vì sao robot lại đến đây, cũng chẳng biết vì sao anh lại diễn cái màn này, nhưng cô biết rất rõ một điều.

Vào lúc này mà không phối hợp diễn cùng thì cô đã không phải là Thư Dương rồi.

Cô làm ra một vẻ mặt có hơi tủi thân “Em sợ anh bận rộn quá nên mới không nói với anh, mẹ em cứ ép em đi xem mắt, phiền phức chết đi được.”

“Lần sau anh sẽ cùng em đi gặp bác gái, nói rõ ràng chuyện của chúng ta với bác.”

Trong lòng Thư Dương chấn động đến cực điểm, cô thực sự không ngờ tới robot bạn đời thời nay đã tiến hóa đến cái giai đoạn này rồi cơ đấy! Lại còn biết phối hợp diễn kịch với cô nữa chứ.

Lợi hại thật… Công nghệ đúng là làm giàu cho cuộc sống con người mà.

Trình Đống đã đoán ra được mối quan hệ của bọn họ, mặt xanh mét lại như tàu lá chuối.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương