“Không cần đâu, anh cứ… ở lại đây là được rồi.” Thư Dương nói xong lời này, bỗng nhiên cảm thấy có hơi hoang đường đến nực cười.
Cô mua một con robot về để tìm kiếm niềm vui, kết quả còn chưa kịp bắt đầu thì đã bị mẹ ruột gọi một cuộc điện thoại bắt đi xem mắt, robot lại còn muốn đi cùng cô nữa chứ, không biết đối tượng xem mắt mà nhìn thấy anh thì sẽ có cảm tưởng gì đây.
Thư Dương thay một bộ quần áo khác, đứng trước gương chỉnh sửa lại mái tóc một chút.
Trước khi ra cửa, cô quay đầu lại nhìn Phong Diệu một cái.
Anh ngồi bên mép giường, dáng người thẳng tắp, gương mặt kia gần như có thể dùng hai chữ “vĩ đại” để hình dung.
Là một thành viên cấp cao của hội mê cái đẹp, nếu như đối tượng xem mắt mà có được một phần mười nhan sắc của Phong Diệu thì Thư Dương cảm thấy bản thân cô có thể bao dung rất nhiều lỗi lầm của đối phương rồi.
Đáng tiếc, ngoài đời thực làm sao có thể có kiểu người như vậy được.
Đi đến “chốn cũ” xem mắt lần trước, ánh đèn ban đêm của nhà hàng này khá có gu, lại mang không khí lãng mạn, trên mỗi chiếc bàn đều bày một bó hoa tươi nhỏ, có khá nhiều cặp đôi đến đây để hẹn hò.
Thư Dương bước vào trong, cái nhìn đầu tiên đã chạm ngay trúng Trình Đống, anh ta vẫn ngồi ở đúng vị trí xem mắt của lần trước.
Anh ta nhìn thấy Thư Dương, khóe miệng nhếch lên, lộ ra một nụ cười vô cùng đắc ý và mãn nguyện.
Thư Dương âm thầm lườm nguýt một cái trong lòng.
“Đến rồi đấy à.” Anh ta giơ tay lên.
Cái cảm giác trịnh thượng bề trên kia giống như không phải đang chào hỏi đối tượng xem mắt mà là đang nói chuyện với cấp dưới vậy.
Thư Dương ngồi xuống phía đối diện anh ta, cố gắng giữ cho bản thân mình một thái độ lịch sự: “Anh Trình, chào anh.”
“Cô Thư này, nói thật lòng nhé, lần trước gặp mặt cô bỏ đi vội vàng như vậy, đúng là rất vô lễ đấy. Lúc đó tôi còn chưa nói hết câu, cô đứng phắt dậy rồi bỏ đi thẳng, làm tôi mất mặt vô cùng. Tôi về nhà kể lại với mẹ tôi rồi, mẹ tôi cũng rất không vui, bảo sao mà con gái thời nay chẳng có chút giáo dưỡng nào cả.”
“Xin lỗi anh, lần trước quả thực tôi có chút việc gấp.” Thư Dương không muốn làm cho bầu không khí trở nên quá khó coi, dù sao về nhà còn phải ăn nói với mẹ nữa.
Trình Đống dường như rất hưởng thụ lời xin lỗi này của cô, anh ta gật gật đầu, dùng một loại giọng điệu kiểu như “tôi rộng lượng tha thứ cho cô” mà bảo: “Không sao, tôi nói với cô mấy điều này không phải là để chỉ trích cô đâu, mà là muốn cho cô biết, lăn lộn ngoài xã hội thì những lễ nghi cơ bản vẫn phải có. Bản thân cô lại là một giáo viên, phương diện này càng phải chú ý hơn nữa, đúng không?”
Đúng đúng đúng, anh nói cái gì cũng đúng tất.
Đầu óc Thư Dương lúc này toàn là muốn về nhà, muốn ở bên cạnh con robot mới mua của mình, căn bản là chẳng muốn nghe cái gã đàn ông trước mắt nói mấy lời nhảm nhí chút nào.
Để cho bữa ăn này sớm kết thúc, cô bắt đầu ăn như rồng cuốn.
Trình Đống thì vẫn tự đắc tiếp tục luyên thuyên: “Lần trước tôi còn chưa nói đến chuyện lương tháng hiện tại của tôi là hai mươi ba nghìn tệ, cộng thêm cả tiền thưởng cuối năm nữa thì một năm đút túi hơn ba mươi vạn tệ. Công ty còn phân cho cả ký túc xá đơn thân nữa nhưng tôi không thèm lấy, bản thân tôi tự có nhà riêng rồi, một trăm bốn mươi mét vuông ngay tại trung tâm thành phố, bây giờ chỉ còn thiếu một chiếc xe và một cô vợ nữa thôi. Còn về chiếc xe thì tôi hy vọng vợ có thể mang theo làm của hồi môn gả qua đây.”
“Ồ, tốt quá nhỉ.”
Thư Dương lấy lệ nói một câu.
Trình Đống dùng ánh mắt dò xét người thiếu nữ trước mặt: “Cô Thư này, tôi nói cho cô một câu thật lòng nhé, cô đã hai mươi lăm tuổi rồi, cái tuổi này ở đâu thì cũng bị coi là gái ế lớn tuổi cả rồi đấy. Cô trông thì quả thực cũng được mắt, thế nhưng thu nhập của cô ấy à, cũng chỉ có vậy thôi, điều kiện gia đình thì tôi cũng đã nghe ngóng qua rồi, tầng lớp công chức bình thường. Cái điều kiện này của cô mà gặp được người như tôi thì coi như là vận may lớn rồi đấy.”
---