Bán Cho Tôi Bạn Trai Robot, Sao Lại Ship Thống Soái Đế Quốc Tới?

Chương 18 : Chủ động – “Cô có bạn trai rồi mà còn đi xem mắt sao?”

Trước Sau

break

Não quang học vang lên một hồi chuông cảnh báo trong đầu hoàng đế bệ hạ, lên tiếng phổ cập kiến thức.

“Bệ hạ, loài người trên Trái Đất không sử dụng động từ như vậy để hình dung về chuyện này đâu ạ.”

Quả nhiên, Thư Dương vừa nghe thấy từ này thì sắc mặt khẽ thay đổi, vành tai đỏ ửng lên.

Thế nhưng, cô lại không cảm thấy kỳ quái cho lắm.

Chuyên ngành thời đại học của cô là tiếng Ngân Vực, cô biết đối với hành vi này, nếu dịch một cách chính xác theo ngôn ngữ của chủng tộc Ngân Vực thì chính là từ đó.

Mà con robot trước mặt lại là công nghệ của ngoại tinh, nói ra những lời như vậy cũng chẳng có gì lạ.

Cô bảo với Phong Diệu: “Thông thường con người chúng tôi sẽ không sử dụng từ này, chúng tôi thường gọi là gần gũi.”

Phong Diệu gật đầu: “Đã hiểu, đã cập nhật vào cơ sở dữ liệu. Vậy thì, cho hỏi cô có muốn gần gũi với tôi không?”

Thư Dương thầm nghĩ, đúng thật là robot có khác, đối xử với mấy chuyện này mới phóng khoáng và trực tiện làm sao, chẳng có một chút ẩn ý hay hàm súc nào cả.

Đã vậy thì hình như bản thân cô cũng chẳng việc gì phải xoắn xuýt vặn vẹo nữa.

Cô mua robot về vốn là để tìm kiếm niềm vui cơ mà.

Thế là cô gật đầu, cố gắng hết sức để không nhìn vào cơ thể của anh: “Đúng vậy.”

“Dựa vào hạn chế của gói combo, tôi không có cách nào để đưa ra nhiều động tác hơn, cho nên phải vất vả cho cô rồi.”

“Vâng, tôi hiểu.”

Thư Dương thầm nghĩ trong lòng, anh chàng này vậy mà lại lịch sự đến lạ.

“Cô muốn tôi nằm, hay là ngồi?” Anh lại hỏi.

“Nằm xuống đi.”

Phong Diệu thuận theo nằm xuống chiếc giường lớn mềm mại của cô.

Chiếc giường này mang phong cách Pháp, có những tấm màn ren rủ xuống bốn góc, đầu giường còn có rất nhiều thú nhồi bông.

Anh nằm xuống, cảm giác như mình vừa rơi vào trong một đám mây vậy, thoang thoảng nơi đầu mũi là mùi hương cam quýt trộn lẫn với hoa dạ lan hương ngọt ngào.

Trong tất cả các chủng tộc ngoại tinh mà Phong Diệu từng tiếp xúc qua, chỉ có con người, đặc biệt là phụ nữ loài người là thích sử dụng hương liệu.

Bất kể là trên người, hay là những vật dụng mà họ sử dụng thì đều mang theo mùi thơm.

Ngay vào khoảnh khắc khi tất cả mọi chuyện chuẩn bị tiến vào giai đoạn ngọt ngào nhất thì Thư Dương lại nhận được điện thoại của mẹ cô, bà Dương Xảo Trân.

Giống như bị dội thẳng một gáo nước lạnh vào đầu, Thư Dương nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi đến, do dự một lát rồi cuối cùng vẫn nhấn nút nghe.

“Dương Dương à, mẹ vừa mới nhờ dì con hẹn lại với cậu Trình Đống rồi đấy, nhanh chân lên, bây giờ đến ngay cái nhà hàng Tây lần trước đi, Trình Đống đang ngồi đợi con ở đó đấy.” Giọng nói của Dương Xảo Trân nghe có vẻ vô cùng thúc giục.

Thư Dương nhíu mày: “Mẹ, chẳng phải con đã nói rồi sao, đối tượng xem mắt lần trước không phù hợp.”

“Phù hợp với không phù hợp cái gì chứ!” Dương Xảo Trân ngắt lời cô, “Trình Đống người ta có điều kiện tốt biết bao nhiêu, lương tháng hơn hai mươi nghìn tệ, nhà có tận hai căn, không thì con còn muốn tìm kiểu người thế nào nữa? Mẹ nói cho con biết, người ta thực ra ấn tượng với con khá tốt đấy, chỉ là cảm thấy lần trước con bỏ đi vội vàng quá nên hơi vô lễ thôi, nhưng hiện tại cậu ấy vẫn muốn nói chuyện lại với con một chút.”

“Con thực sự không muốn đi.”

“Con bắt buộc phải đi!” Giọng của Dương Xảo Trân bỗng nhiên cao vút lên, “Con có biết mẹ phải gọi bao nhiêu cuộc điện thoại cho dì con thì mới giúp con xin được cơ hội lần này không hả? Nếu con mà không đi thì con đừng có vác mặt về nhìn mẹ nữa! Người ta đã ngồi đợi sẵn ở nhà hàng rồi, con mau chóng đi qua đó cho mẹ!”

Cuộc gọi bị ngắt ngang.

Thư Dương cạn lời đến cùng cực, cô chăm chú nhìn màn hình điện thoại rồi thẫn thờ một lát, chẳng biết phải làm sao cho phải.

Quay đầu lại liền nhìn thấy Phong Diệu vẫn đang lặng lẽ nằm trên giường, đôi mắt đen sâu thẳm kia đang chú ý nhìn cô, không hề có bất kỳ biểu cảm thúc giục hay thiếu kiên nhẫn nào.

“Xin lỗi nhé,” Thư Dương bất lực nói, “Tôi phải ra ngoài một chuyến.”

Tuy rằng, tuy rằng cô không cần thiết phải nói lời xin lỗi với một con robot, nhưng lịch sự đã là bản năng rồi, anh… quá giống con người.

Phong Diệu ngồi dậy: “Có cần tôi đi cùng không?”

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương