Phong Diệu nói thật cho cô biết: “Để người dùng có được trải nghiệm chân thực hơn, bên trong cơ thể tôi có trang bị một hệ thống mô phỏng quá trình trao đổi chất của con người, hệ thống này có thể chuyển hóa sinh năng thành điện năng, cho nên đúng vậy, tôi có thể ăn cơm, trong trường hợp không thể sạc pin kịp thời thì việc ăn cơm cũng có thể bổ sung dung lượng pin dự trữ của tôi.”
Thư Dương trợn tròn hai mắt, không khỏi cảm thán, công nghệ ngoài hành tinh đúng là lợi hại thật đấy!
…
Buổi tối, sau khi tắm rửa xong xuôi, Thư Dương ngồi bên bàn trang điểm sấy tóc.
Phong Diệu thì ở trong phòng tắm để làm sạch cơ thể của mình.
Trong lòng Thư Dương lại nảy sinh một chút tò mò nho nhỏ, robot mà cũng có thể tắm rửa được sao?
Dù trong sách hướng dẫn sử dụng có nói mọi hành vi của robot đều không khác gì con người, nhưng Thư Dương vẫn có chút lo lắng, tắm rửa như thế liệu có bị chập điện không nhỉ?
Cô tò mò rón rén đi đến bên cửa phòng tắm, đẩy hé mở một khe cửa nhỏ, lén lút nhìn vào bên trong.
Trong làn hơi nước mịt mù tăm tối, người đàn ông đứng dưới vòi hoa sen, quay lưng về phía cô.
Dòng nước thuận theo các múi cơ lưng màu trắng lạnh của anh chậm rãi trượt dài xuống, bờ mông hơi vểnh, tỉ lệ cơ thể hoàn hảo, cơ bắp ở tứ chi trông cũng vô cùng săn chắc và có lực.
Từng tấc da thịt, tỉ lệ cơ bắp của anh đều là do chính tay Thư Dương nhào nặn mô phỏng trên màn hình máy tính ở cửa hàng.
Dù đã được chiêm ngưỡng qua rồi nhưng khi nó hiển hiện một cách sống động bằng xương bằng thịt ngay trước mắt cô thế này thì cảm giác vẫn vô cùng khác biệt.
Đúng là một vóc dáng cực kỳ nóng bỏng mà!
Phong Diệu đặc biệt nhạy cảm với môi trường xung quanh.
Sự nhạy cảm này có thể coi là khả năng cảm nhận nguy hiểm, anh lập tức nhận ra người phụ nữ ở bên ngoài khe cửa đang nhìn lén mình.
Anh đường đường chính chính… quay người lại.
Bất thình lình nhìn thấy toàn bộ cơ thể của anh, Thư Dương nghẹt thở, lập tức lùi lại hai bước, gò má nóng bừng lên như lửa đốt.
Cô chưa từng bao giờ nhìn thấy cơ thể thực sự của người khác giới, nhưng cô đã được học kiến thức sinh học nên biết rõ nó sẽ trông như thế nào.
Thế nhưng lúc này tận mắt nhìn thấy, Thư Dương vẫn có chút bối rối, ngượng ngùng.
Tiếng nước trong phòng tắm im bặt, cửa mở ra, nửa thân dưới Phong Diệu quấn một chiếc khăn tắm bước ra ngoài, đường rãnh bụng nhân ngư uốn lượn ẩn hiện bên dưới lớp khăn tắm.
Anh đi đến trước mặt Thư Dương, Thư Dương ngượng đến mức lui rụt tận vào sát góc tường.
“Vì sao lại nhìn trộm?”
Một cách kỳ lạ, Thư Dương cảm nhận được trên người người đàn ông này có một thứ áp lực đầy nguy hiểm.
Đương nhiên, chắc chắn đó là ảo giác của cô rồi.
Định luật đầu tiên tuyệt đối của robot chính là không được làm tổn hại đến con người mà.
Mà ngay sau đó Phong Diệu liền bồi thêm một câu: “Cô muốn tìm hiểu điều gì thì đều có thể hỏi tôi.”
Thư Dương ra sức đè nén một chút bất an len lỏi trong lòng, tỏ vẻ tự nhiên hỏi lớn: “Tôi đang nghĩ là anh có thể tắm rửa được sao? Dính nước không sợ bị chập mạch này nọ à?”
“Không đâu.” Phong Diệu trả lời cô, “Mọi hành vi của tôi đều không có một chút khác biệt nào so với con người cả, bao gồm cả việc tắm rửa và làm sạch.”
“Hiểu rồi.”
【Ip: 987.87.048.】
【Khôi phục tiến độ truyền tải: 0.15%...】
---