Bán Cho Tôi Bạn Trai Robot, Sao Lại Ship Thống Soái Đế Quốc Tới?

Chương 16 : Combo thầm kín – Cô có thể đối xử với tôi thế nào cũng được

Trước Sau

break

Nếu như não quang học có tay thì khi chứng kiến cảnh tượng lần đầu tiên trong đời thống soái dùng đến mỹ nam kế này, chắc chắn nó sẽ vỗ tay đến mức điên cuồng mất thôi.

Không hổ danh là vị lãnh đạo huyền thoại đã chấm dứt một trăm năm cát cứ phân tranh để thống nhất toàn bộ đế quốc!

Không hổ danh là mãnh nam số một của Đế quốc Ngân Vực!

Biết co biết duỗi! Cương nhu hài hòa!

Bất kỳ điều kiện khắc nghiệt nào cũng đều có thể sinh tồn được.

Yên tâm rồi!

Thư Dương tò mò hỏi: “Cho nên, ý của anh là vì hạn chế của gói combo nên anh không thể làm gì tôi, nhưng tôi thì lại có thể làm bất cứ điều gì với anh?”

“Đúng vậy.”

Ý thức của Phong Diệu đã hoàn toàn tiếp quản cơ thể robot này rồi, cho nên anh có thể làm bất cứ điều gì anh muốn.

Nhưng chỉ có một điểm duy nhất, không được để người phụ nữ loài người trước mặt hoài nghi thân phận của mình.

Và thêm nữa là không để cô trả hàng.

Thư Dương mím mím môi, nghĩ bụng dù sao người đàn ông trước mắt cũng chỉ là robot mà thôi.

Robot thì sẽ không đưa ra bất kỳ lời đánh giá hay cái nhìn nào về con người cả.

Thế là… cô hỏi sâu thêm một bước: “Cho nên, tôi có thể làm bất cứ việc gì với anh, anh cũng sẽ không phản kháng đúng không?”

Phong Diệu im lặng hai giây, lựa chọn lấy đại cục làm trọng: “Đúng vậy, cô có thể đối xử với tôi thế nào cũng được.”

Thư Dương đột nhiên có cảm giác như mình vừa hack được lỗi game vậy nhỉ?

Tuy rằng có thể bản thân sẽ hơi mệt một chút, nhưng mà tiết kiệm được tận mấy nghìn tệ thì hình như cũng tốt đấy chứ?

Thư Dương không có ý định trả hàng nữa, cô bảo robot giúp mình đem buồng ngủ đông đặt vào góc tường trong phòng khách để làm nơi sạc pin cho anh.

Sau khi làm xong tất cả những việc này, cô hỏi Phong Diệu: “Anh có biết nấu ăn không?”

Phong Diệu đương nhiên là không biết rồi.

Thế nhưng anh có thể học, não quang học đã liệt kê ra cho anh một loạt các công thức nấu ăn của loài người, quỹ đạo tiến hóa sinh học của người Ngân Vực khá gần gũi với con người, cấu tạo thức ăn cũng giống giống như vậy, chất đạm, tinh bột, đường…

Anh dựa theo công thức nấu ăn của loài người do não quang học cung cấp, thực hiện từng bước một theo đúng quy trình, vậy mà thực sự đã nấu ra được một bữa cơm ra ngô ra khoai.

Món sườn xào chua ngọt màu sắc tươi tắn bóng bẩy, món măng trúc giòn sần sật mướt mát, còn có cả món súp nấm kem tươi mà Thư Dương vô cùng yêu thích nữa.

Với tư cách là hoàng đế của đế quốc, thứ mà anh dựa vào không chỉ đơn thuần là sức chiến đấu bùng nổ và tài năng chính trị xuất chúng, mà điều mấu chốt hơn cả chính là khả năng học hỏi đến mức gần như hà khắc của anh.

Bất cứ việc gì nếu đã không làm thì thôi, một khi đã làm thì bắt buộc phải làm đến mức không thể chê vào đâu được.

Ngay cả việc học nấu ăn, Phong Diệu cũng sẽ không cho phép bản thân xuất hiện bất kỳ sai sót nào.

Thư Dương suýt chút nữa là bị mùi thơm làm cho mê mẩn tâm thần luôn rồi, nhìn bữa cơm nghi ngút khói nóng hổi trên bàn, cô có dự cảm từ nay về sau bản thân sẽ không bao giờ thèm mở ứng dụng đặt đồ ăn bên ngoài nữa!!!

Chỉ riêng cái khoản robot biết nấu ăn này thôi là bỏ số tiền này ra đã hời lắm rồi!

Lúc ăn cơm, cô thấy Phong Diệu cũng tự lấy cho mình một bộ bát đũa, bèn tò mò hỏi: “Anh cũng cần phải ăn cơm cơ à?”

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương