Yến Thanh có nói thế nào cũng chẳng cảm nhận được một chút bình tĩnh nào từ anh cả, cái ý tứ tuyên bố chủ quyền trong lời nói của anh đã được đẩy lên đến mức tối đa rồi.
“À, xin lỗi anh.” Yến Thanh đầy tiếc nuối liếc nhìn Thư Dương một cái, “Tôi không biết cô Thư đã có bạn trai rồi, tuần trước lúc công đoàn trường tổ chức buổi giao lưu khiêu vũ, tôi nghe nói cô vẫn còn độc thân mà.”
Dường như cậu ấy rất không cam lòng, đang nhìn về phía Thư Dương để cầu mong cô chứng thực.
Thư Dương nhìn nhìn Phong Diệu, anh cũng đang chú ý nhìn cô, giống như đang đòi một cái danh phận chính thức vậy.
Kỳ lạ thật đấy, cái khung cảnh như thế này… trước đây cô toàn nhìn thấy ở trong phim ngôn tình mà thôi.
Thông thường sẽ là nam chính đang ghen tuông nhưng lại cố tình tỏ ra điềm tĩnh đối thoại với người theo đuổi nữ chính như vậy.
Thế nhưng robot thì biết cái gì gọi là ghen tuông chứ?
Là đang mô phỏng lại sao?
Chỉ có thể nói là công nghệ ngoài hành tinh quá đỉnh cao rồi.
“Anh ấy thực sự là bạn trai của chị sao chị Thư?” Yến Thanh ôm giữ lấy tia hy vọng cuối cùng, cẩn trọng hỏi cô.
Thư Dương có hơi bất lực, cô còn có thể nói cái gì được nữa đây, cũng không thể nói đây là món đồ chơi nhỏ của mình được!
Một món đồ chơi lớn đùng đoàng như thế này lại chạy đến tận nơi cô làm việc, đúng là…
Vừa rồi tim cô cứ thắt chặt lại, chỉ sợ bị người ta nhìn ra anh là robot mà thôi.
Cũng may là độ mô phỏng người cực kỳ cao nên khiến cho Yến Thanh chẳng mảy may nhận ra chút sơ hở nào.
“… Đúng vậy.” Cô khẽ khàng trả lời, “Anh ấy là bạn trai của tôi.”
“Vậy hai người cứ nói chuyện đi, em không làm phiền hai người nữa.” Trái tim của cậu chàng sinh viên đại học vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ, xoay người, cố tỏ ra mạnh mẽ rồi rời đi.
Sau khi cậu ấy đi rồi, Thư Dương mới quay người lại, hơi không vui hỏi Phong Diệu: “Tiểu Bát, sao anh lại chạy đến tận đây thế hả?”
“Cơ sở dữ liệu hệ thống đã cập nhật toàn bộ tư liệu của cô, tôi bắt tuyến tàu điện ngầm số hai, ra ở cửa D ga Tiểu học thực hành Bắc Hoa, đi bộ về phía bắc ba trăm bốn mươi ba mét là đi tới vị trí hiện tại của cô.” Anh lộ ra một nụ cười vô cùng lịch sự.
Thư Dương cạn lời.
“Ý của tôi là vì sao anh lại phải đến tìm tôi, anh không nên đến đây.” Cô ngó nghiêng nhìn quanh hai bên, ngoại trừ vài đứa học sinh vừa tan học đang che miệng cười trộm ra thì còn có một đám đồng nghiệp vô cùng hóng hớt, người đứng đầu chính là Lý Y Liên, tất cả đều đang tò mò dò xét người đàn ông trước mặt cô.
“Tuy anh mô phỏng con người rất hoàn hảo.” Thư Dương ghé sát lại gần anh, nói nhỏ, “Thế nhưng vẫn có nguy cơ bị người ta nhận ra là robot, anh không nên cứ thế này mà đến tìm tôi đâu.”
Phong Diệu im lặng nửa ngày trời, cuối cùng mới lịch sự gật đầu một cái: “Đã hiểu rồi.”
Nói xong, anh đưa chiếc cặp lồng giữ nhiệt vào trong tay Thư Dương.
“Đã làm phiền cô rồi.” Phong Diệu nói xong lời này liền xoay người rời đi luôn.
“Ơ kìa…” Tim Thư Dương chợt thắt lại một cái.
Vậy mà lại nảy sinh một chút cảm giác tội lỗi, đặc biệt là khi nhìn qua nắp thủy tinh của cặp lồng giữ nhiệt thấy món cơm xá xíu thơm nức mũi bên trong.
Là hộp cơm bento do anh rất nghiêm túc chuẩn bị cho cô.
Cuối cùng, cô vẫn không nhịn được mà gọi giật anh lại: “Đằng nào thì cũng đến rồi, bây giờ tôi chuẩn bị đến nhà ăn đây, chúng ta cùng nhau ăn trưa đi.”
Ở phía xa xa, Phong Diệu dừng bước chân lại.
Tuy bạn đời trăm năm của anh không yêu anh, thậm chí còn chê anh làm cô mất mặt, bên cạnh cô lại còn có những kẻ khác giới của loài người muốn tiếp cận cô…
Trong lòng Phong Diệu hơi tức giận, thế nhưng anh bắt buộc phải tha thứ cho người vợ loài người yếu ớt của mình, bao dung cho toàn bộ những khuyết điểm của cô.
Đây chính là trách nhiệm của anh.
…
Trong nhà ăn của cán bộ công nhân viên chức, Thư Dương quẹt thẻ trường học cho Phong Diệu, gọi một suất cơm bò kho tàu.
Gần như chẳng có một ai hoài nghi người đàn ông có vẻ ngoài đẹp trai đến mức nghịch thiên đang ngồi trước mặt cô, lại còn có nét thần thái cực giống với người thống soái của đế quốc ngoài hành tinh kia, lại là một con robot cả.
Anh ăn một miếng thức ăn một miếng cơm, dáng vẻ ăn uống vô cùng chuẩn mực và nho nhã lịch sự.
Thư Dương nhìn anh, không kìm được mà bật cười: “Ngon không anh?”
“Cũng… được.”
“Thế tức là không ngon rồi chứ gì.”
“Không phải như vậy, chỉ là tôi chưa quen cho lắm thôi.”
Tuy thành phần cấu tạo nên thức ăn của Trái Đất và thức ăn của đế quốc đều giống như nhau, nhưng bởi vì các loại động thực vật có thể ăn được lại hoàn toàn khác biệt, cho nên về mặt cảm giác khi ăn thì sẽ có sự sai lệch.
“Vừa rồi xin lỗi anh nhé, anh có lòng tốt đến đưa cơm cho tôi, thế mà tôi lại còn chê anh làm tôi mất mặt.”
Phong Diệu liếc nhìn Thư Dương một cái, nơi đáy mắt của cô gái nhỏ mang theo sự hối lỗi vô cùng chân thành, hy vọng nhận được sự tha thứ của anh.
“Dựa vào việc thân phận của tôi không được đường đường chính chính, tôi thấu hiểu cho nỗi lo lắng của cô, không có tức giận đâu.”
Thư Dương nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm một hơi: “Vậy thì tốt rồi.”
Não quang học không nhịn được mà lên tiếng nói nhỏ một câu: “Bệ hạ, rõ ràng là ngài đang tức nổ ruột ra rồi, còn giả vờ rộng lượng cái nỗi gì chứ.”
Hoàng đế bệ hạ của Đế quốc Ngân Vực chính là người đàn ông có tính nhỏ nhen được toàn dải ngân hà công nhận, có thù tất báo, lại còn vô cùng ghi thù nữa chứ.
Đúng lúc này, Lý Y Liên cùng với vài người giáo viên chung văn phòng khác bưng khay thức ăn đi tới.
“Cô Thư này, sao không giới thiệu một chút đi chứ, anh chàng đẹp trai này… là họ hàng nhà cô à?” Trên mặt cô Lý treo một nụ cười vô cùng giả tạo.
Thư Dương biết rõ cô ta đang nghĩ cái gì trong đầu, thế là phóng khoáng gật đầu thừa nhận luôn: “Là bạn trai của tôi đấy.”
“Cô… nhanh như vậy sao? Mấy ngày trước chẳng phải vẫn còn đi xem mắt với Trình Đống đó à?”
“Đúng vậy, duyên phận đến nhanh như vậy đó.”
Lý Y Liên đánh giá anh đẹp trai ăn uống vô cùng ưu nhã, lời ít ý nhiều trước mặt này, trong lòng khó chịu đến mức muốn chết đi được.
“Cô Thư này, bạn trai cô làm việc ở đâu thế? Đẹp trai như thế này, đừng bảo là kiểu đàn ông bám váy đào mỏ cô đấy nhé?”